watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:16 - 23/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2427 Lượt

nhà văn kế nghiệp
J.K.Rowling viết truyện viễn tưởng thành công lắm đây!” Nó phì cười, nhắc lại ” Làm sao có
thể có chuyện đó đc”.Hôm đó, góc trái bảng xuất hiện dòng chữ “Âu Thường Khánh, nghỉ
không phép”

Ra chơi, Nhỏ Lam lên văn phòng làm một số việc, Mạnh Khoa kéo nó xuống canteen.Nó
cười cười, khó hỉu:

_Làm gì mà lôi tui xềnh xệch thế này?

Khoa nói vẻ bí hiểm:

_Hỏi nhiều wá, cứ đi thì biết!

Nó đành ngậm miệng. Xuống tới canteen, Khoa kéo ghế :

_Này ngồi đi!

Nó ngoan ngoãn ngồi xuống.

_Chờ tôi một chút, đừng đi đâu đấy!-Khoa nháy mắt với nó…rồi chạy biến. Nó không kịp
nói gì. 30 giây sau, Mạnh Khoa xuất hiện trước mặt nó với một bó hồng “khủng bố”, cười
tươi:

_Mừng ngày cô khỏe lại!-Ánh mắt Mạnh Khoa lúc này thật lạ, rất là ….trìu mến. Nó không
hiểu gì cả, phản xạ tự nhiên làm nó đưa tay ra nhận bó hồng, nói:

_Cảm ơn nhưng chuyện này là sao?

Khoa kéo ghế ngồi cạnh nó:

_Sao trăng gì, đc tặng wà mà cũng hỏi ak?

_Nhưng tai sao tự nhiên lại tặng hoa cho tôi?-Nó nghệch mặt ra

_Mệt wá! Tại cô đẹp được chưa?

Mọi con mắt của lũ con gái ở canteen ném cho nó cái nhìn ganh tị pha chút ngưỡng mộ.

Nó phì cười, chợt nhớ ra một chuyện, nó hỏi:

_À mà tui nghe nói anh và Thường Khánh vừa bụp nhau ak? Sao không kể cho tui? Sao tự
dưng lại oánh nhau thế, giành đồ chơi ak, hehehe- Nó cười nham nhở

Mạnh Khoa đanh mặt lại, nghiêm túc:

_Cô không biết tại sao tôi và hắn lại bụp nhau á?…..

Nó nhăn nhó:

_Anh lạ nhỉ? Không ai nói làm sao tui biết, tui có phải thần thánh đâu…

Mạnh Khoa nhắm mắt lại, hít tậht sâu rồi thở ra, nói:

_Chúng tôi đánh nhau…vì cô đấy!

_Vì tôi? -Nó ngỡ ngàng, đưa tay véo vào đùi mình một cái để biết rằng chuyện này không
phải là mơ, nó cố cười- Anh đừng đùa ác ý như thế chứ…Tui là người dễ tin lắm đấy…Anh
làm sao mà tui tin đó là sự thật thì…..____Nó không nói được nữa vì môi của Mạnh Khoa đã ịn lên miệng nó.Anh chàng vừa chồm tới và cướp đi nụ hôn thứ hai của nó trước mặt bàn dân thiên hạ ♥♥♥. Sự ngỡ ngàng tăng lên gấp bội, mắt nó mở to hết sức có thể, nó lắp bắp- Anh làm gì thế?….

Khoa thản nhiên:

_Để chứng minh lời tui nói là thật!

_Anh….-Không kiểm sóat được hành động, nó vứt bó hồng xuống rồi ù chạy, trong lòng
ngổn ngang bao chuyện mà nó cũng không hiểu được….Mạnh Khoa không đuổi theo mà
chỉ ngồi đó nhìn nó cắm đầu chạy .Nó vục mặt xuống bàn, cố gắng trấn tỉnh, mặc cho nhỏ Lam đang lay lay vai nó, lo lắng:

_Thùy Anh, Thùy Anh, bồ làm sao zậy?

_….

_Thùy Anh, đừng làm mình sợ mà, Thùy Anh…..

Mấy đứa trong lớp pu lại bàn nó….Mỗi lúc một đông….Chợt ngoài cửa có tiếng nói của ai
đó:

_Mọi người tránh ra!!!!!!!!!

Là Lâm Danh. Mấy đứa đang pu wanh bàn nhỏ bắt đầu dạt ra tránh đường cho Lâm Danh đi vào. Anh chnàg bước đến trước pàn nó, giọng ân cần:

_Thùy Anh, pạn làm sao zậy?…

Nó không trả lời, vẫn úp mặt xuống pàn. Lâm Danh thình lình nắm tay nó kéo lên, đi ra
khỏi lớp, nó giật tay mình ra nhưng không được. Ra đến giữa sân trường, nó tức giận, cố
hết sức vùng tay ra, lần này thì “trời không phụ lòng người”, nó gào lên:

_Anh làm cái gì zậy hả?

_Tui chỉ muốn hỏi pạn có sao không, nhưng thấy trong lớp có nhiều người wá nên….

_Nên anh mới kéo tôi ra đây chứ gì?….-Nó nhìn Lâm Danh rồi bất ngờ way đi. Lần này ,
Lâm Danh không kéo níu kéo làm gì, chỉ hét theo:

_Hãy nhớ là tui luôn thích bạn.

Nó vẫn nhằm phía lớp mình mà bước, không thèm way lại. Đầu óc nó lúc này trống rỗng,
chỉ còn một đống rối bời trong lòng, nó chẳng suy nghĩ được gì nữa…Mọi chuyện xảy ra wá
đột ngột, đến lúc này nó vẫn không tin vào ngững chuyện vừa xảy ra…Tại cửa lớp 11T5,
Hy Vân đang nhìn nó bước đi, lắc đầu lẩm bẩm:

_Làm ăn chẳng đúng kế hoạch gì cả…..Chỉ biết hành động theo tình cảm….

Nó bước vào lớp. Mấy đứa bạn thân lẫn không thân nhìn nó chằm chằm. Nó bước vào chỗ
ngồi, nhỏ Lam nhìn nó, với đôi mắt lo lắng đúng nghĩa của một đứa bạn thân:

_Bồ làm sao zậy Thùy Anh? Sao từ lúc lên đây, bồ cứ như người mất hồn zậy…

Nó không pùn nhìn vào mặt con pạn:

_Mình không sao…

3 tiếng trống vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Mạnh Khoa bước vào lớp, nhìn nó
cười. Mấy đứa con gái bàn trên cứ tưởng anh chàng cười với mình, ngất nây suýt lăn ra
đất. Nó không thèm đáp lại, vội way mặt đi. Nó vẫn không ngờ có một ngày Thường Khánh
và Mạnh Khoa đều thick nó.Nó không chấp nhận nổi chuyện này, đối với nó, việc này còn
khó hơn lên trời, ít ra là vào lúc này…Hoang mang….không tin được….

* * *

Tan học, nó lấy xe đạp ra và cắm đầu chạy. Lúc này nó chỉ muốn về nhà, ụp mặt xuống
gối khóc một trận cho đã…Đang phi với tốc độ ngang ngửa mấy pạn gió thì nó chợt nhân
ra có một tên con trai giống hệt Thường Khánh đang đứng pên đường. Nó chạy chậm lại,
mở to mắt để nhìn kĩ xem có phải anh chàng không…Mất 3 giây , nó nhận ra thèng chả
đúng là Thường Khánh.Theo bản năng, nó toan băng wa đường hỏi xem tại sao hôm nay
pỏ học nhưng sự nhớ ra chuyện vừa rồi, lại thôi….Nó way mặt, chạy tiếp thì bỗng đằng
sau có tiếng thắng xe chói cả tai “KÉTTTTT” sau đó là ” RẦM”, nó giật mình way lại rồi bật
ra tiếng thét hoảng hốt:

_Khánh!!!!!!!!!!!!!!!

Nó chạy lại, mắt long lanh như sắp khóc. Người vừa bị xe đụng là Thường Khánh. Nó wỳ xuống, lay lay vai anh chàng 0,…Lại còn vì nó mà suýt nhập viện vì bị xe tông khi
băng wa đường, thế mà có người vẫn không chịu hiểu cho.
Full | Next Trang 2
7h tối, tại nhà nó.

_Thùy Anh!!!!-Tiếng anh hai nó vang lên sau cánh cửa gỗ.

Nó đang đọc dở cuốn manga, lật đật chạy ra mở cửa:

_Gì zậy anh hai?

_Có thằng nào kiếm mày ngoài cổng kìa!

Nó vỗ vai ông anh,cười cười:

_Gĩơn hoài! thôi để em đọc truyện!

Nó toan đóng cửa thì anh nó ngăn lại:

_Tao rảnh wá ha, bạn mày đứng trước cửa thiệt kìa, không tin thì ra ngòai đó koi..

Nó nhìn anh hai, ngờ vực rồi chạy lại kéo rèm cửa sổ ra, người đang đứng dưới đó là
Thường Khánh. Nó lầm bầm “Sao hok chịu gọi ĐT, đúng là…”. Anh hai nó tiến lại:

_Sao mày wan toàn hot boy thế, nhìn mày zậy mà còn đào hoa hơn anh mày nữa!

Nó giãy nãy:

_là bạn thôi mà!!!!!!

_THIỆT hok?

_Thiệt!!!!!!

_Thiệt hả?

_Thiệt mà! Không tin thì thôi!!!-Nó hét toáng lên rồi chạy như bay xuống lầu.

………

_Anh làm gì ở đây thế?-Nó hỏi, giọng cằn nhằn.

Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu khiến nó khó chịu, wát:

_Gì mà nhìn mãi thế?!?

_Đi ăn, tui đói bụng wá!-Thường Khánh lên tiếng, thái độ không giống như thường ngày.

Nó lại dở thói bướng bỉnh vốn có ra:

_Mắc mớ gì tui phải đi!

_Mới chưa đầy hai tuần, định quịt hả?

“Lại cái vụ ô sin, wên mất”-Nó nghĩ thầm.

_Thôi được rồi, dù gì tui cũng chưa ăn cơm….Thường KHánh nghe tới đó thì liền lôi nó đi

_Zậy thì đi thôi…

Ra tới đầu ngõ, đang đi thì….

_Uả, Thùy Anh?

Nó và Thường Khánh đồng loạt ngẩng mặt lên:

_Mạnh Khoa??????-Hai đứa đồng thanh. Mạnh KHoa nhìn Thường Khánh, cười:

_Suy nghĩ lại rồi hả?

Thường KHánh không nói gì, Mạnh Khoa bèn nhìn nó, tiếp:

_Định vào rủ cô đi chơi nhưng có Hoàng Tử rước rồi thì thôi zậy, hai người đi vui vẻ nghen!

Nói rồi, Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh bằng đôi mắt khó hiểu, khi đi phớt wa Khánh, Khoa còn đặt tay lên vai anh chàng, mỉm cười:

_Cạnh tranh công bằng mà….

Khoa vừa đi được vài bước thì nó way lại, nói lớn:

_Đợi đã! (Mạnh Khoa dừng lại, way nhìn nó) Hay là mình đi chung đi!

Cả hai hoàng tử đều tròn mắt nhìn nó:

_ĐI CHUNG?????????

Nó vô tư:

_ừ, chẳng phải càng đông càng vui sao?

Mạnh Khoa tiến lại:

_Cô không sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người hẹn hò ak?

Nó cười hồn nhiên:

_Hẹn hò gì? Đi ăn thôi mà, phải không “đồ vô duyên”?-Nó way lại nhìn Thường Khánh, lúc
này sự giận zữ đang thể hiện wa ánh mắt.

_Thì uh…-Thường Khánh ậm ự trong họng.

_Thấy chưa? Đi thôi!- Nó kéo Mạnh Khoa đi, hai người đi đằng trước,zui zẻ, nói cười, tía lia
biết bao nhiêu là chuyện,không để ý rằng có một cục lửa đang lầm lũi bước đằng sau. “Cái
con cua này, bao giờ em mới chịu hiểu cho tôi đây….?”

* * *

_Nhiều chỗ bán trang phục Halloween thật!-Nó nhìn hai bên đường mọc đầy các shop bán
đồ cho Halloween mà lòng háo hức.

Mạnh KHoa đồng tình:

_Ừ, ở Hà Nội đón Halloween cũng lớn lắm…

Nó way wa Thường Khánh:

_Còn trường cũ của anh thì sao?

Đáp lại nó chỉ là gương mặt hình sự ,lạnh băng và sự im lặng của Thường Khánh. nó vội
hỏi:

_Này Này, có nghe tôi nói gì không?

Nó lấy tay huơ huơ trước mặt Thường KHÁNH, không hiệu wả, Nó bèn đấm lên lưng anh
chàng, hét:

_Anh làm gì zậy? Hồn lìa khỏi xác rồi kìa!!!!!!

Thường Khánh giật mình:

_Gì cơ? Hồn gì?. Nó thở dài ngán nẩgm:

_Anh đi zới tụi tui mà hồn thì cứ để đâu đâu! Chán anh wá.

Thường KHánh im lặng. Mạnh Khoa cười cười, khó hiểu. Nhỏ ngu người:

_Các anh làm gì mà như hai tên tâm thần thế hả?- Hai tên con trai chưa kịp phản ứng gì
thì nó chợt reo lên -A!!!!!!Bánh bao!!!!!Đói bụng wá!!!!!!

Mạnh Khoa và

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,11 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT