watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6231 Lượt

tôi,cậu ta nói thêm : “Nhưng cậu thì khác, cậu không giống những đứa kia!”. Nghe cậu ta nói thế, tôi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, bèn nói : “Thực ra trước đây tớ cũng là một học sinh cá biệt”. Thắng không tin, thế là tôi liền kể cho cậu ta nghe : “Cho dù không phải là học sinh kém nhưng trước đây tớ cũng không phải là một học sinh giỏi giang và chăm chỉ , không bao giờ được thầy cô giáo yêu quý và càng không bao giờ phát biểu trong lớp!”. Thắng liền hỏi tôi đã “cải tà quy chính” như thế nào, tôi nói vì chơi bời nhiều rồi nên cảm thấy nhàm chán, muốn thay đổi cách sống, thay đổi cuộc đời. Cậu ta nghe xong, tỏ ra rất thích thú.

Không hiểu có phải do tôi ảnh hưởng tốt đến cậu ta thật hay không nhưng tôi cảm giác Thắng bây giờ đã khác nhiều so với trước.Cậu ta không còn nghịch ngợm trong lớp như trước nữa mà cũng rấy chịu khó nghe giảng. Các thầy cô giáo thường xuyên tuyên dương Thắng trước lớp ,thành tích môn tiếng anh của cậu ấy cũng có tiến bộ rõ rệt.

Trong lần họp phụ huynh sau, cô giáo liền mang chuyện của tôi và Thắng tuyên dương trước lớp. Vậy mà không hiểu sao lúc về mẹ tôi lại tỏ ra vô cùng bực tức. Mẹ hỏi tôi tại sao ngồi cạnh một học sinh cá biệt như vậy suốt một thời gian dài mà không chịu nói với mẹ một tiếng. Tôi nói đó không phải việc gì to tát, hơn nữa bây giờ cậu ấy đã tiến bộ hơn nhiều rồi. Lần này,ngay cả bố cũng tỏ ra phản đối hành động của tôi. Bố nói việc làm đó của cô giáo chủ nhiệm thật ngu ngốc và nguy hiểm. Ngày xưa, trong lớp của bố cũng có một học sinh rất côn đồ. Vì muốn “cải tạo” học sinh này nên thầy giáo sắp xếp cậu ta ngồi cạnh lớp trưởng. Kết quả là hết một học kì, trong lớp đã có đến hai học sinh côn đồ, vì cậu lớp trưởng kia đã bị “đồng hóa”. Mẹ tôi nói còn khó nghe hơn. Mẹ bảo, cô giáo muốn moi tiền của nhà giàu nên đã đem tôi ra làm vật hi sinh, thật không ra làm sao…. Mẹ nói sẽ tìm cô giáo, yêu cầu cô phải chuyển tôi ngồi xa học sinh cá biệt ra. Tôi không thể giải thích được cho bố mẹ hiểu Thắng là một học sinh như thế nào. Tôi nói, mặc dù Thắng học không giỏi nhưng tính cách của cậu ấy không xấu, càng không phải là côn đồ hay lưu manh. Bố mẹ càng nghe tôi nói càng cảm thấy nguy hiểm, cho rằng rất có thể tôi sẽ trở thành một học sinh hư vì Thắng.

Ôi, tôi biết kiểu gì mẹ tôi cũng sẽ đến tìm gặp cô giáo. Đến lúc đó, không hiểu Thắng sẽ nghĩ gì?Thực ra, hai đứa bọn tôi nói chuyện rất hợp cạ. Mẹ làm như vậy, tôi e sẽ tổn thương cậu ấy. Hơn nữa,tôi có cảm giác bố mẹ không tin tưởng và tôn trọng tôi!.

Chat room

Tôi hoàn toàn đồng ý với cách nghĩ của Sài Cận. Nhưng những người làm cha, làm mẹ thường quá yêu thương con cái của mình,nên khó tránh khỏi có những hành động khiến người khác không ngờ được. Chính vì thế, tôi có thể hiểu được những điều mà bố mẹ bạn đang lo lắng .Cho dù kết quả của chuyện này có như thế nào đi chăng nữa,tôi mong bạn vẫn sẽ không từ bỏ ý định làm bạn với Thắng. Bởi hai bạn có duyên làm bạn bè, hơn nữa mối quan hệ lại đang phát triển theo hướng tốt đẹp!

Phương pháp “đôi bạn cùng tiến” của cô giáo chủ nhiệm đã có từ rất lâu rồi. Cũng có rất nhiều ý kiến tranh luận xunh quanh vấn đề này. Tôi nghĩ,với một học sinh ngoan như Sài Cận thì sau này, nếu có gặp phải trường hợp như vậy, có thể nắm vững một nguyên tắc, đó là : xác định xem mình có khả năng ảnh hưởng tốt đến đối phương hay không, nếu kết quả là phủ định(thậm chí có thể đối phương sẽ xúi giục bạn làm điều xấu) thì bạn hãy ở yên trong thế giới của mình, tuyệt đối không hùa theo đối phương. Tuy nhiên, có không ít “học sinh dốt” mặc dù có thành tích học tập không mấy xuất sắc nhưng lại giỏi về các mặt khác. Gặp những học sinh như vậy,bạn đừng ngại ngần gạt bỏ ấn tượng không tốt về người ta để có thể cùng nhau chuyện trò, tâm sự và học hỏi ưu điểm từ người đó. Nói tóm lại, chỉ cần “tiêm vắc xin” để phòng ngừa trước kết quả của sự việc sẽ không bị lệch ra khỏi quỹ đạo ban đầu của nó đâu.

TÌM LẠI SỰ TỰ TÔN Ở NƠI ĐÂU
Lưu Cần, nữ, 15 tuổi, học sinh lớp 9

Ngay từ nhỏ tôi đã được giáo dục rất nghiêm khắc.

Trong khi những đứa trẻ khác được vui đùa thoải mái ở bên ngoài thì tôi phải học môn vẽ khô khan. Năm tôi năm tuổi, mẹ tìm thêm cho tôi một cô giáo dạy đàn riêng, thế là chuỗi ngày học đàn của tôi bắt đầu.Trong ký ức tuổi thơ của tôi, chỉ có vẽ tranh, đánh đàn, cùng với vô số lời khen ngợi, tuyên dương của thầy cô giáo.

Lên tiểu học, rồi lên cấp hai, cuộc sống của tôi vẫn không có gì khác biệt so với trước đây. Tôi là một phần tử năng nổ trong các phong trào văn nghệ của trường. Tôi thường tham gia các cuộc thi vẽ tranh, các cuộc thi văn nghệ và đem vinh quang về cho trường. Hơn nữa, kết quả học tập của tôi mặc dù không đứng thứ nhất, thứ nhì trong lớp nhưng cũng luôn nằm trong tốp đầu. Các thầy cô giáo rất yêu quý tôi, thường gửi bài viết của tôi lên báo. Năm tôi lên lớp sáu, tôi đã giành được giải thưởng quốc tế và năm giải thưởng vẽ tranh ở trong nước cùng với vô số giải nhất về văn nghệ,bài văn của tôi ba lần được đăng báo. Tôi từng được coi là “học sinh kiểu mẫu” của trường và được long trọng tuyên dương lên sở giáo dục của tỉnh.

Nhưng rồi mọi thứ đã chấm dứt hoàn toàn cùng với lần chuyển nhà của gia đình tôi. Năm tôi lên lớp bảy. bố mẹ tôi bị điều đến công tác ở một thành phố khác. Sau khi chuyển đến đây, tôi được chuyển vào học trong một trường chuyên của thành phố. Tôi có thể thuận lợi bước chân vào ngôi trường này là nhờ có bản lí lịch “đẹp đẽ”trước đây. Cô chủ nhiệm tên là Điền, một phụ nữ trung niên rất cẩn thận. Cô đeo kính, nhìn rất nữ tính, nhưng có vẻ khá nghiêm khắc. Cô đích thân tìm tôi nói chuyện, thể hiện nhã ý của trường đối với tôi, đồng thời bảo tôi hãy vào lớp do cô chủ nhiệm. Lúc đó tôi không hề biết lớp cô đang chủ nhiệm như thế nào, nên vui vẻ nhận lời ngay mà không chút đắn đo. Có thể nói, sự êm đềm trong cuộc sống đã làm cho tôi mất đi tính cảnh giác cần có.

Ngày đầu tiên đi học, tôi mới phát hiện ra rằng giáo trình dạy học của lớp này là giáo trình dành cho học sinh phân ban, hoàn toàn khác xa giáo trình trước đây chúng tôi được học, hơn nữa, những giáo trình này lại rất khó. Tôi không có thói quen nói với bố mẹ hay thầy cô giáo rằng tôi không hiểu bài, bởi vì từ trước đến nay tôi chưa bao giờ gặp hoàn cảnh này. Giờ thì mỗi ngày lên lớp đối với tôi như một cực hình, đầy óc tôi quay cuồng, chỉ lo tìm cách đối phó với bố mẹ và thầy cô. Không ai biết được, một học sinh xuất sắc như tôi giờ lại lâm vào tình cảnh thê thảm như vậy !

Cuối cùng, kì kiểm tra chất lượng cũng đến. Bài kiểm tra toán của tôi bị bỏ trống đến một nữa, bài thi tiếng Anh cũng vô cùng thê thảm, có rất nhiều từ mới mà tôi chưa từng nhìn thấy, bài kiểm tra văn dù có đỡ hơn nhưng cũng chỉ được có 81 điểm (thang điểm 100). Cô Điền nhìn vào kết quả học tập của tôi mà không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cô gọi tôi lên nói chuyện, hỏi tôi có phải mới đến nên chưa quen đúng không. Tôi trầm ngâm rất lâu. Nhưng cuối cùng, vì sĩ diện nên tôi đã không nói rằng tôi không hiểu những gì mà thầy cô giáo giảng trên lớp. Sức chịu đựng của cô Điền có giới hạn, cô bắt đầu mắng tôi kiêu căng, tự mãn, tự cho là mình giỏi giang (có trời chứng giám, giờ tôi vô cùng tự ti). Lần đầu tiên bị giáo viên phê bình, tâm trạng tôi vừa buồn rầu, sợ hãi, lại vừa tuyệt vọng. Nhưng tôi vẫn chỉ trầm tư không nói. Cô Điền cuối cùng không còn giữ được sự hiền dịu và nhẫn nại của mình nữa, cô mắng mỏ tôi thậm tệ ngay trước cửa văn phòng, rồi còn thẳng thừng đuổi tôi về. Tôi không biết phải “cút” đi thế nào nữa, chỉ thấy mọi ánh mắt chế giểu và khinh bỉ như đang đổ dồn vào tôi.

Tối đó, sau khi trở về nhà, nhớ lại những chuyện đã xảy ra, tôi cảm thấy mình vẫn còn đôi chút may măn vì bạn bè trong lớp đều không ai biết chuyện này. Nhưng đến hôm sau, chút may mắn cuối cùng này của tôi cũng bị cô Điền cướp mất. Trước năm mươi sáu học sinh của lớp, cô chỉ vào mặt tôi mà nói : “Trong cuộc đời này tôi đã phạm hai sai lầm lớn. Chuyện thứ nhất thì thôi, không phải nói đến nữa. Còn chuyện thứ hai là đã nhận Lưu Cần vào lớp mình”. Cả lớp im phang phắc. Nhìn ngón tay cô đang chỉ thẳng vào mình, tôi cảm thấy như mình có thể nghe rõ cả tiếng tim đập quá nhanh trong lồng ngực, nhanh đến nỗi tôi thấy như nghẹt thở.

Càng ngày tôi càng cảm thấy buồn hơn. Tôi thường xuyên làm cho cô Điền tức giận. Cô thường cho cả lớp chuyền tay nhau cuốn vở bài tập của tôi, nói là tôi làm sai be bét hết cả, là một trong những điển hình yếu kém…. Vì tốt bụng, không muốn để tôi thêm xấu hổ, người bạn cùng bàn với tôi không giở cuốn vở bài tập của tôi ra xem thì lập tức bị cô Điền mắng : “Tại sao em không giở ra xem? Xem cho kĩ vào, rồi đừng có mà giống như bạn ấy!”. Mỗi lần cuốn vở bài tập được chuyền đến một bạn khác, tôi lại có cảm giác mình như bị tát một cái đau điếng vào mặt, đã thế thỉnh thoảng lại còn vang lên tiếng cười nhạo báng. Tôi trở thành một người có tinh thần không ổn định, luôn rụt rè, nhút nhát. Những bức ảnh mà tôi chụp trong thời

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,35 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT