watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8790 Lượt

trong phòng vệ sinh vọng ra tiếng nói chuyện, có lẽ bà Lý Tâm Hà đang tắm.
Bạch Nhạn mở tủ lạnh, hôm nay thím Ngô gói sủi cảo. Sủi cảo miền Bắc vỏ dày nhân nhiều, một cái to bằng nửa cái bát. Gói nhiều quá, trong tủ lạnh vẫn còn hai bát to. Bạch Nhạn không động đến, nấu cho mình một bát mì Dương Xuân.
Đang ăn bỗng thấy Lệ Lệ chạy tới trước cửa chính sủa ăng ẳng không ngừng.
– Biết rồi, bà cô nhỏ, sáng sớm chẳng phải mày đã đi rồi sao, sao lại còn muốn đi nữa. Này, mẹ đang tắm, không được lằng nhằng quá lâu đâu đấy. – thím Ngô lẩm bẩm bước ra từ nhà vệ sinh, lau tay mở cửa. Lệ Lệ phóng vèo ra ngoài.
– Lệ Lệ, Lệ Lệ… – thím Ngô cuống quýt đuổi theo.
Bạch Nhạn cúi đầu cười nhạt, công chúa Lệ Lệ được giáo dục nề nếp thật. Cô ăn mì, rửa bát xong rồi lại ăn một quả đào, thím Ngô và Lệ Lệ vẫn chưa quay lại.
Cô mím môi, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, không nghĩ ngợi nhiều muốn quay người đi vào phòng vệ sinh.
Quả không sai, bà Lý Tâm Hà ngồi trong bồn tắm, nước đã nguội lạnh. Mặc dù là mùa hè, nhưng cả người ngâm trong nước lạnh vẫn sẽ bị cảm lạnh, đặc biệt là người thể chất không được khỏe như bà Lý Tâm Hà.
– Cô… cô vào đây làm gì? – bà Lý Tâm Hà trợn tròn mắt, theo bản năng giơ tay che ngực.
Bạch Nhạn chẳng nói chẳng rằng, vội vàng vặn nước ấm dội liên tục lên người bà Lý Tâm Hà.
– Cút đi, không cần cô ở đây giả vờ giả vịt, đừng tưởng rằng có nịnh nọt tôi thì tôi sẽ chấp nhận cô, cho cô hay, chuyện đó chỉ là viễn tưởng. – Bà Lý Tâm Hà không cử động được, đành dồn hết sức lực lên cơ miệng.
Bạch Nhạn mặc kệ bà ta, nước trong bồn tắm ấm dần lên, da của bà Lý Tâm Hà dần hồng hào trở lại. Cô lấy chiếc khăn bông to lau sạch tóc cho bà ta, sau đó tháo nước đi, bắt đầu lau người.
Mắt bà Lý Tâm Hà sắp tóe lửa:
– Cô không nghe thấy gì sao, tôi không cần cô lo, cô cút, cút ngay…
Bà ta dùng tay đẩy Bạch Nhạn ra.
Bạch Nhạn im lặng, cắn răng bế bà Lý Tâm Hà lên. Tuy bà ấy gầy, nhưng lại là một bệnh nhân liệt nửa người không cử động được, không phối hợp được nên không hề dễ bế, Bạch Nhạn dùng hết sức bình sinh mới bế được bà ấy vào phòng, toàn thân ướt đẫm.
Trên giường thím Ngô đã chuẩn bị sẵn quần áo và bỉm.
Bạch Nhạn giúp bà Lý Tâm Hà mặc bỉm, nhìn nửa người dưới sớm đã biến dạng của bà, nhìn những cơ thịt không có tính đàn hồi của bà, nhìn khung xương như củi khô của bà, thầm hít mạnh một cái.
“Chát”, cánh tay bà Lý Tâm Hà bất ngờ vung tới, lực không mạnh, nhưng rất nhanh đã in hằn năm dấu ngón tay trên khuôn mặt trắng mịn của Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn từ từ ngước lên.
Bà Lý Tâm Hà cũng giật nảy mình trước hành động của mình, nhưng bà ta hất hàm, hung hãn lườm Bạch Nhạn:
– Cô nhìn đủ chưa? Bây giờ có phải trong lòng cô đang rất sung sướng không? Đúng vậy, tôi tàn phế không thành hình người, nhưng tôi vẫn là mẹ của Khang Kiếm, cô có xinh đẹp, có nũng nịu đến mấy cũng không thể lấy được thứ gì từ chúng tôi đâu.
Bạch Nhạn kéo chăn đắp lên cơ thể lõa lồ của bà.
– Thôi được, bà Lý, vậy mời bà gọi điện bảo với con trai bà rằng tôi không trói buộc anh ta nữa, tôi đồng ý ly hôn.
Nói xong, Bạch Nhạn quay người đi ra khỏi phòng.
Bà Lý Tâm Hà ngây người.
Thím Ngô ôm Lệ Lệ bước vào:
– Cô vào phòng này làm gì?
Bà ta xông đến trước mặt Bạch Nhạn như một viên đạn.
Bạch Nhạn không thèm nhìn bà ta, đi lên trên lầu đóng cửa, bật tivi thật lớn tiếng.
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mơ sáng, thím Ngô dụi mắt bước ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy bóng Bạch Nhạn xách túi thoáng qua, cửa chính đóng lại.
– Tâm Hà, con nhãi đó bỏ nhà đi rồi. – Thím Ngô vội ngoái lại hét lớn.
Thế là, với sự phát triển của thời đại thông tin, tin tức hỏa tốc này đã lập tức đến tai Khang Kiếm ở Bắc Kinh xa xôi.
Thím Ngô như một con vẹt nói kể lể chuyện xảy ra tối hôm qua, sau đó tường thuật lại cảnh tượng nhìn thấy buổi sáng, tiếp đó điện thoại chuyển đến tay bà Lý Tâm Hà. Bà Lý Tâm Hà hơi chột dạ, lúc này dù trong lòng có bất mãn với Bạch Nhạn đến đâu, có thể móc máy, chế giễu, có thể xúc phạm cô, nhưng không thể chọc giận cô nữa, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hình tượng tốt đẹp trước mắt của con trai mình. Nghĩ lại thật hối hận, đây chẳng phải gậy ông đậy lưng ông sao, sao lại cưới con nhãi đó về cơ chứ? Tự vẽ việc ra mà làm.
– Kiếm Kiếm, rốt cục lúc nào con mới về?
Bà Lý Tâm Hà thấy con trai hồi lâu không nói câu nào, lòng cũng hoảng hốt. Nếu đối thủ của Khang Kiếm là người khác thì không có gì phải lo lắng, vấn đề đối thủ lại là Lục Địch Phi, cha cậu ta là chủ tịch tỉnh, như vậy là cùng vạch xuất phát với Khang Kiếm rồi.

Khang Kiếm vẫn đang ngồi trên giường, tóc tai bù xù, dưới mắt có quầng thâm. Lại là một đêm mất ngủ, mí mắt giật mạnh, sợ có chuyện gì xảy ra. Quả nhiên, đã xảy ra chuyện rồi. Nhưng anh không tin lắm việc Bạch Nhạn bỏ nhà ra đi, đó không phải là tác phong của cô. Cô nhóc này nhỏ người nhưng tính cách quật cường, bị bà Lý Tâm Hà tát cho một tát, cô không đuổi bà đi là đã tốt lắm rồi, tuyệt nhiên không có khả năng bỏ đi.
Nhất định là trong bệnh viện có việc gì gấp nên cô mới vội vã ra đi. Khang Kiếm trầm ngâm hồi lâu, coi như tìm được một lời giải thích hợp lý mà lại khiến bản thân an tâm, những cơ thịt căng cứng được nhẹ nhàng thả lỏng.
– Mẹ, nhanh nhất là ngày kia con về, mẹ đừng suy nghĩ nhiều, Bạch Nhạn không có chuyện gì đâu, lát nữa con sẽ gọi điện cho cô ấy. Nếu cô ấy về nhà, mẹ và thím Ngô đừng có nói gì nữa. – Khang Kiếm cũng giận bà Lý Tâm Hà gây sự vô cớ, nhưng có thể trách bà sao?
– Con chắc là nó sẽ về nhà chứ? – Bà Lý Tâm Hà sựng lại, lắp bắp nói ra câu nói vẫn luôn giấu giếm – Nó… tối qua nó bảo mẹ thông báo với con rằng nó muốn ly hôn.
Đầu Khang Kiếm nổ tung một tiếng, anh bật dậy nhảy từ trên giường xuống đất, cúp luôn điện thoại của bà Lý Tâm Hà, lập tức bấm số di động của Bạch Nhạn.
Điện thoại mở máy, nhưng giống như hai ngày trước, không ai nghe.
Khang Kiếm cuống đến nỗi lòng bàn tay mướt mồ hôi, anh nghi ngờ tín hiệu điện thoại không được tốt, lại đổi sang dùng điện thoại bàn trong phòng, vẫn không ai nghe máy.
Anh nhắn tin: “Bạch Nhạn, nhận được tin thì gọi lại ngay, có chuyện gấp”. Nhắn một lèo năm tin.
Anh sợ để nhỡ tin nhắn của Bạch Nhạn, không vào phòng vệ sinh rửa ráy, chỉ đi đi lại lại trong phòng, tay nắm chặt điện thoại, thỉnh thoảng lại nhìn xem có cuộc gọi đến không, có nhỡ tay đổi thành chế độ cuộc họp không.
Chiếc điện thoại trong tay anh im lìm.
Khang Kiếm cảm thấy mình như sắp ngừng thở, tim đập thình thịch không ngừng.
– Cậu Giản – Anh nhấc máy bàn lên gọi cho Giản Đơn ở phòng bên cạnh – Cậu tới tổng đài đặt cho tôi một vé máy bay về Tân Giang chuyến gần nhất.
Giản Đơn đang ngủ, mơ mơ màng màng:
– Vậy… bữa cơm với phóng viên đài Trung ương đổi lịch ạ?
Nhờ vả khó khăn lắm, phóng viên lớn người ta mới đồng ý ra mặt, cũng chính vì đợi vị phóng viên này mà hai người phải dời ngày về lại.
Bàn tay nắm ống nghe của Khang Kiếm run lên, anh nhắm mắt lại, trong lòng đấu tranh dữ dội.
Di động bỗng reo lên.
Nhất thời, Khang Kiếm không dám tin vào tai mình, nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang réo rắt, nhìn dãy số thân quen trên màn hình, cơ mặt không ngừng co giật. Nếu như… nếu như bây giờ Bạch Nhạn đứng trước mặt anh, anh sẽ xông tới ôm chặt lấy cô, sẽ mạnh mẽ mà dịu dàng hôn cô, sẽ trừng phạt mà cắn đôi má lúm và vành tai xinh của cô.
– Sếp Khang? – Giản Đơn gọi.
– Đợi lát nữa tính. – Khang Kiếm cúp điện thoại bàn, run rẩy bấm nút nghe.
– Bạch Nhạn… – Giọng nói bất giác nhỏ lại, rồi lạc đi, anh hắng giọng mấy cái mới trở lại bình thường.
– Lại được nghe thấy giọng sếp rồi, vẫn quyến rũ và gợi cảm như trong trí nhớ của em. – Giọng Bạch Nhạn thánh thót như chim oanh, không nghe ra một chút dấu vết không vui vẻ nào – Sếp có chỉ thị gì ạ?
Lúc này Bạch Nhạn đang đứng trước cửa tiệm ăn sáng ở ngoại thành, Lãnh Phong và Mã Gia đang ăn sáng ở trong, cô nuốt không trôi nên không vào.
Cô biết Khang Kiếm sẽ gọi điện cho cô, nhưng không nghĩ là sẽ nhanh như thế.
Cô cố ý để điện thoại reo mà không nghe, cũng đã đọc được tin nhắn, sau đó, đoán chừng sếp Khang sẽ giống như chú khỉ bị bỏng đít đứng ngồi không yên, xoay mòng mòng, cô mới nhàn nhã gọi lại.
Phụ nữ dù là nũng nịu, làm bộ làm tịch, bao gồm hờn dỗi, ghen tuông, khóc lóc, đều cần phải có một vật dẫn, nói cách khác là phải có người chịu đựng thì mới có ý nghĩa. Nếu bạn cư xử như thế trước mặt người lạ, hẳn người ta sẽ coi bạn là đồ tâm thần mà trợn mắt lên với bạn.
Bây giờ Khang Kiếm vẫn còn coi trọng cô, là vì với anh, cô vẫn còn có giá trị lợi dụng. Nhưng cô lại không muốn chịu đựng anh ta thêm ngày nào nữa. Sự không chịu đựng này, không phải là không đếm xỉa đến anh ta, coi như người dưng nước lã. Nhầm rồi, bây giờ họ vẫn là vợ chồng trên danh nghĩa, những điều cần đối mặt thì không nên trốn tránh, có chuyện gì thì nói rõ, nhưng sẽ không quan tâm đến cảm nhận của anh ta nữa.

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT