watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8793 Lượt

Vừa rồi sao không nghe điện thoại của anh? – Khang Kiếm khó tránh khỏi bực bội.
– À, đang ăn sáng trong nhà hàng, không nghe thấy.
Bạch Nhạn cười vô tư, nhẹ nhàng chặn họng anh.
Lông mày Khang Kiếm nhíu lại:
– Một mình em?
– Đương nhiên… là không phải. – Bạch Nhạn dài giọng, giọng nói vút lên – Ăn một mình không ngon miệng, đông người mới có ý nghĩa.
Câu này là bác sĩ Lãnh nói.
– Còn ai nữa?
– Bạch Nhạn cười hi hi:
– Không thể tiết lộ. Mới sáng ra sếp đã điều tra rồi!
– Hôm nay là thứ bảy, sáng sớm em đã ra khỏi nhà làm gì? – Khang Kiếm hỏi.
Mắt Bạch Nhạn đảo mấy vòng, nếu sếp Khang đã không đi thẳng vào vấn đề thì cô sẽ tế nhị, uyển chuyển mà mào đầu trước:
– Nhiều việc lắm, hôm nay phải mời người đến định giá nhà, xe…
– Tại sao lại phải định giá nhà, giá xe? – Khang Kiếm ngắt lời cô.
– Đương nhiên là đã chuẩn bị cho việc chúng ta chia tay sau này. Sếp ạ, dù gì em cũng là vợ anh, theo luật là phải được chia một nửa tài sản. Tiền mặt và sổ tiết kiệm thì dễ chia chứ nhà, xe thì khó, cứ đi định giá cái đã! Anh bận, em chẳng trông mong gì ở anh, mấy chuyện này em làm luôn vậy. Sau này em còn phải đến trung tâm mai mối đăng ký để chuẩn bị tham gia mấy hoạt động giao lưu gặp mặt! Đàn ông tốt giống như sao băng vậy, nếu không kịp thời tóm lấy thì chỉ trong tích tắc sẽ biến mất ngay. Tuy em là gái một đời chồng, không được bằng mấy cô chưa chồng, nhưng tốt xấu gì em cũng đã từng lấy người đàn ông thượng hạng như sếp, cũng coi như có chút danh phận, tìm chồng cũng phải lựa cho kỹ… Sếp làm sao thế?
Trong điện thoại nghe rõ tiếng thở gấp dồn dập của Khang Kiếm.
Anh làm sao thế, còn dám hỏi, anh sắp bị cô chọc tức đến hộc máu ra mà chết đây.
– Bạch Nhạn, anh còn chưa chết đâu! – Anh nghiến răng trèo trẹo, hét lên.
– Ờ, nghe thấy rồi, giọng anh khỏe, khí lực tràn đầy, sức sống hừng hực.
– Vậy sao em lại vội vã muốn tái giá?
– Sếp dùng từ sai rồi, tái giá và ly hôn là hai chuyện khác nhau.
– Anh có nói rằng chúng ta sẽ ly hôn không? – Anh giận tới bầm gan tím ruột.
– Sao phải cần anh nói? Kết hôn là do anh nói, vậy ly hôn để em đề xuất đi! Sếp à, chúng ta ly hôn đi!
Cô nói hờ hững, như thể nói câu “Sếp ơi mình dạo phố đi” vậy.
Nhưng anh tuyệt đối không dám coi là thật.
Chân Khang Kiếm nhũn ra, ngồi phịch lên sofa, nửa ngày trời không nói được câu nào.
– Anh… không đồng ý ly hôn. – Anh nói chậm rãi, nhưng lại cực kỳ đanh thép.
– Sếp đừng lo lắng, nghe em nói hết đã. Anh không cần lo việc chúng ta ly hôn sẽ ảnh hưởng đến tiến đồ của anh, chúng ta lẳng lặng làm, không nói ra bên ngoài. Lúc em tìm người tới định giá nhà cũng sẽ nói là làm giúp bạn…
Anh không nghe, anh không muốn nghe, anh lo lắng việc tiền đồ sẽ bị ảnh hưởng như thế nào, những điều đó không quan trọng, quan trọng là lòng cô đã quyết ra đi. Cô đã bắt đầu suy nghĩ, cũng đã lên kế hoạch cho sau này. Nhưng bây giờ anh vẫn là chồng của cô, cô vứt anh vào xó xỉnh nào rồi?
Nhưng anh lại không có quyền chất vấn, trách mắng, bởi vì tất cả đều do anh gây ra.
Anh tưởng anh tài mạo xuất chúng, gia cảnh dư dả, bản thân anh lại tiền đồ thênh thang, chỉ cần anh chịu lấy cô gái nào, người đó sẽ sùng bái anh như thần thánh. Trừ khi anh bỏ rơi cô ấy, cho dù cô ấy bị anh đối xử như thế nào cô chắc chắn cũng không nỡ từ bỏ mọi thứ.
Tại sao Bạch Nhạn lại có thể quyết đoán như vậy?
Khi còn chưa kết hôn, anh đưa Bạch Nhạn tới đảo Giang Tâm chơi, đó là vinh dự chỉ có các phu nhân quan chức cấp sở trở lên mới có được. Lấy nhau rồi, anh đưa cô đi tham dự đủ cuộc xã giao, để cô cảm nhận được niềm vinh dự khi lấy được anh. Trong nhà những thứ cần có đều có đủ cả, cô được thoải mái ở căn hộ rộng rãi, đồ gia dụng và đồ điện tử đều là hàng tốt nhất.
Tại sao Bạch Nhạn lại không thấy thỏa mãn?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, che giấu sự bất lực trong đôi mắt, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn, không giống với bất kỳ ai, vì thế anh mới bị cô đánh cắp trái tim.
Đánh cắp trái tim? Khang Kiếm sững sờ mở mắt, trong tích tắc trái tim anh vọt lên cổ họng, sau đó, miệng nở một nụ cười chua chát.
Thật không thể tưởng tượng được, thợ săn bài bố thiên la địa võng, đợi hết năm này qua năm khác, cuối cùng cũng tiếp cận được với con mồi, nhưng chính trong khoảnh khắc đó lại động lòng với con mồi. Còn con mồi, trong giây phút gã thợ săn động lòng đó, đã cắn rách lưới chạy mất.
Sau này gã thợ săn phải làm sao đây?
Khang Kiếm vuốt ngược tóc ra đằng sau, để lộ trán ra, hy vọng có thể tỉnh táo hơn một chút.
– Bạch Nhạn, hôm ăn cơm… Xin lỗi, anh… đã nói những lời không nên nói.
Gân xanh nổi gồ trên trán, khóe miệng nhệch ra thật rộng, anh ấp úng mãi mới nói được một câu hoàn chỉnh.
– Chuyện đó không có gì, thực ra, coi như anh đã chứng mình sự trong sạch của em. Như vậy, người chồng sau này của em nhất định sẽ càng trân trọng em hơn, anh ấy sẽ cảm ơn anh đã… – Bạch Nhạn chớp mắt, không nghĩ ra được từ nào thích hợp – Ha ha, anh hiểu là được rồi.
Cô xấu hổ lè lưỡi.
Để anh đâm đầu vào tường chết đi cho rồi, lòng Khang Kiếm tắc nghẹn, không thể nổi nóng, không thể tức giận, phải trấn tĩnh, phải điềm tĩnh, anh tự nhắc nhở mình, Bạch Nhạn đang giận cô ấy đang hờn dỗi, những lời cô ấy nói đừng coi là thật.
– Bạch Nhạn, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, em về nhà nghỉ ngơi đi, trời nóng đừng ra ngoài phơi nắng nhiều sẽ cảm nắng đấy. Mọi chuyện đợi anh về rồi nói.
– Em cũng sốt ruột muốn gặp sếp rồi nè, anh mau về đi, em mỏi mắt ngóng trông. Á, không nói nữa, bọn họ ra rồi.
Bạch Nhạn vội tắt máy.
Bên tai Khang Kiếm truyền đến tiếng “tút, tút”, anh bần thần, từ từ gập máy lại.
Bọn họ? Họ? Không phải anh ấy? Cô ấy? Có rất nhiều người? Trái tim Khang Kiếm lại thấp thỏm.
Có người gõ cửa.
Khang Kiếm nặng nhọc lê chân ra mở cửa, Giản Đơn tinh thần phấn chấn đứng ở ngoài cửa. “Sếp ơi, vé máy bay…”. Vẻ mặt sếp Khang sao lại sầu thảm, méo mó thế kia?
– Vẫn để ngày kia đi về cùng nhóm phóng viên. – Khang Kiếm thẫn thờ một lúc. – Cậu Giản, lát nữa cậu ra phố mua đồ cùng với tôi.
Người ta nói phụ nữ thích quà tặng, nhìn thấy quà rồi mọi giận dỗi đều tan biến hết, hy vọng đó không chỉ là truyền thuyết.
Trời rất đẹp, đẹp đến mức cách một cánh cửa xe cũng có thể cảm nhận được hơi ấm của mặt trời.
Vẫn là Mã Gia lái xe, nhưng lần này Bạch Nhạn ngồi ở ghế sau, Lãnh Phong ngồi ở ghế phụ lái. Lúc lên xe, Lãnh Phong đưa cho Bạch Nhạn một ly sữa đậu nành, và một quả trứng gà, một cái bánh bao.
Có mặt Mã Gia, Bạch Nhạn chỉ cười nói cảm ơn.
Lãnh Phong không hỏi tại sao cô nói một đằng làm một nẻo, thấy cô từ trong tiểu khu đi ra, điềm nhiên gật đầu một cái như thể thường ngày vẫn gặp nhau trong bệnh viện.
Viện Điều dưỡng không xa, thời gian sắp xếp cũng không gấp gáp, Mã Gia cũng lái xe chậm lại.
Mã Gia là người thông minh, phu nhân trợ lý thị trưởng cao quý như Bạch Nhạn tại sao lại ra ngoài làm thêm, anh ta có thắc mắc nhưng chưa từng hỏi. Nhưng hợp tác mấy lần liền, anh nói chuyện cũng nhiều hơn, thỉnh thoảng còn nói đùa dăm ba câu với Bạch Nhạn.
Lãnh Phong mỉm cười nhìn hai người trêu nhau, gương mặt lạnh lùng bỗng sinh động thêm mấy phần.
Viện Điều dưỡng này được Sở Điện lực tỉnh xây trên khu vực nghỉ dưỡng bên bờ sông Trường Giang, tiêu chuẩn công bố với bên ngoài là ba sao, thực tế mức độ xa hoa đã sắp đạt tới ngưỡng năm sao. Ra khỏi đường cao tốc, Mã Gia giảm tốc độ, chạy vào đường vòng, hướng về phía những lùm cây ngang dọc, chạy dọc theo một con đường làng mới được tu sửa. cảnh sắc bên ngoài càng lúc càng đẹp, phía không xa có một cái hồ, trên mặt hồ là một bầy vịt trời. Còn có một rừng cây hòe rộng lớn, đúng mùa hoa hòe đang nở rộ, khi chiếc xe chạy tới gần, hương hoa hòe xộc thẳng vào mũi.
Bạch Nhạn không đếm xỉa đến hơi nóng cuồn cuộn ở bên ngoài, hạ kính xe xuống, hưng phấn dán người lên cửa xe.
– Trông kìa, lại là một đứa trẻ ngốc nghếch. – Mã Gia tặc lưỡi, bật cười lắc đầu.
– Cái gì là “lại là một đứa trẻ ngốc nghếch” chứ? – Bạch Nhạn băn khoăn quay đầu lại.
– Lần trước, chuyện đó…
Mã Gia vừa mở miệng, Lãnh Phong đã vỗ vai anh:
– Tập trung lái xe đi, đừng đem bọn tôi làm mồi cho cá ăn.
Mã Gia toét miệng cười.
Bạch Nhạn không hỏi tiếp, đóng cửa kính lại.
Xe chạy qua một cửa sông, tầm mắt bao la ngút ngàn, một tòa kiến trúc kiểu Lâm viên Giang Nam đập ngay vào mắt. Ở cửa có hai ba người mặc áo blouse trắng đã đợi sẵn.
Sắp xếp phòng ở cho ba người, ăn cơm trưa xong, nghỉ ngơi một lát rồi vào phòng phẫu thuật.
Đừng tưởng đây là khu vực nghỉ dưỡng, vậy là thiết bị y tế vô cùng đầy đủ, cũng có rất nhiều y tá và bác sĩ, không kém một bệnh viện cỡ nhỏ.
Bệnh nhân là mấy vị lãnh đạo lớn tuổi mới lui về hậu phương của Sở Điện lực, đã liên hệ với Lãnh Phong từ trước, lần này mượn Viện Điều dưỡng để tiện làm phẫu thuật.
Thời gian phẫu thuật không dài, lúc hoàng hôn đã kết thúc. Ở đây không gần thành phố, chỉ gần một thị trấn nhỏ,

Trang: [<] 1, 55, 56, [57] ,58,59 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT