watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9120 Lượt

Đây tuy là tầng hai, nhưng bên dưới toàn là đất sỏi, ngã xuống đó không què quặt mới lạ. Đừng nói đến chạy trốn. Tôi vội vã phản đối.
– Tôi không nhảy đâu! Cậu thích thì nhảy một mình đi!
Vũ chớp mắt nhìn tôi
– Cậu nói ngớ ngẩn gì thế? Ai bảo chúng ta sẽ nhảy xuống đó!
Tôi càng nghệt mặt
– Vậy…vậy cậu định làm gì?
Vũ lấy tay ra hiệu cho tôi im lặng. Một tay xé tan lớp rèm cửa cũ kĩ, thả xuống bên dưới. Sau đó lại kéo tôi về nấp sau cánh cửa. Bên ngoài vang lên tiếng đi lại, sau đó là tiếng chốt cửa. Cánh cửa vừa bật mở, Vũ đã kéo tôi ngồi sát vào bên trong. Thông qua khe hở nhỏ, tôi thấy hình xăm bước vào. Nhìn đống dây rợ nằm chỏng chơ trên mặt đất, mặt hắn đen lại. Ngay lập tức đã lao đến bên cửa sổ, cầm sợi dây Vũ thả xuống, tay còn lại đập mạnh vào thành cửa
– Khốn kiếp! Bọn nó trốn rồi!
Nhanh không kém, hắn chạy ra ngoài. Chắc là đi thông báo với đồng bọn. Vũ nhẹ nhàng giải thích
– Hắn cũng giống như cậu, phản ứng với hình ảnh đầu tiên thu được. Vừa nhìn thấy sợi dây thì liền nghĩ chúng ta leo xuống mà không nghĩ chúng ta chỉ làm vậy để đánh lạc hướng. Thế nhưng hắn sẽ nhanh chóng phát hiện ra sai lầm của mình! Chúng ta phải mau rời khỏi đây!
Vũ nói rồi kéo tôi ra khỏi cửa. Cậu đã đúng, chỉ vài giây sau, tiếng bước chân đã quay trở lại tầng hai. Có lẽ tên bắt cóc quay lại. Hắn nhận ra bị chúng tôi lừa. Vũ và tôi chạy đến cuối hành lang. Chỉ còn một căn phòng bên phải. Cậu liền kéo tôi vào bên trong.
Căn phòng hiện tại vô cùng tối, xung quanh chất đầy đồ đạc. Có lẽ là một nhà kho bỏ hoang. Để ý kĩ hơn, tôi thấy trước mặt bày rất nhiều giá sách. Tuy hơi ẩm thấp nhưng rất thích hợp để ẩn trốn. Hai chúng tôi núp vào sau dãy thùng xốp, người tôi nép chặt vào Vũ. Một tay cậu ấy vòng qua ôm chặt lấy tôi. Nếu như trong một hoàn cảnh khác, một tình huống khác, biểu hiện của hai chúng tôi hiện tại có thể nói là khá mờ ám. Tim tôi bỗng nhiên đập loạn xạ. Quả thật thấy hơi tội lỗi khi mà trong tình thế này tôi vẫn còn tâm trí để nghĩ lung tung như vậy.
– Kiểm tra từng phòng đi! Bọn nó chỉ trốn ở quanh đây thôi! – Giọng nói của tên hình xăm lúc nãy vang lên làm tôi sực tỉnh. Hắn mà vào đây thì tiêu. Cho dù hiện tại tên đại ca và mấy kẻ khác ra ngoài, nhưng nhất định vẫn còn không ít người. Hai chúng tôi làm sao mà chạy được. Tôi thấy Vũ cùng có vẻ lo lắng, mặc dù khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh không đổi.
Tiếng nói lại vang lên
– Kiểm tra phòng đó xem!
Mồ hôi lạnh trên lưng không ngừng túa ra. “Phòng đó” mà hắn nói, hình như là….nhà kho thì phải! làm sao đây? Phải làm sao đây?

Chap 46: Mơ hồ

Trong khi tôi còn chưa kịp nghĩ ra cách gì, thì cánh cửa đã mở ra. Trong bóng tối, tôi cảm nhận được bước chân đang tiến vào. Đầu óc càng trở nên bấn loạn. Tên bắt cóc càng lúc càng tới gần. Nếu như không có mấy thùng xốp che chắn, hắn nhất định đã nhìn ra chúng tôi rồi. Đúng lúc này, Vũ đột nhiên nắm chặt tay tôi, nói gọn
– Đành liều thôi!
Ngay khi tôi còn chưa kịp hiểu hết chữ “liều” trong câu nói của Vũ thì cậu đã bỏ tay tôi ra, lao về phía trước. Vũ giang chân, đạp thật mạnh vào một chồng sách. Tên bắt cóc có phần ngỡ ngàng. Hắn “a” lên một tiếng rồi cười
– Để xem chúng mày còn chạy đâu!
Vừa nói, hắn vừa tiến lại phía Vũ, trên tay lăm lăm một cây gậy bóng chày. Xung quanh tôi trở nên hỗn loạn. Cho tới khi “Rầm” một tiếng. Tên bắt cóc lăn đùng ra đất. Ngay trên người hắn là kệ sách cồng kềnh. Thì ra hồi nãy, khi Vũ đạp vào cái kệ sách đầu tiên, nó đã đổ vào các kệ phía sautheo hiệu ứng đomino và ập lên người tên bắt cóc tội nghiệp. Tôi chỉ thấy hắn nằm im, không nhúc nhích.
Trong lòng tôi thầm thán phục, không ngờ Vũ trông mảnh khảnh như vậy, cú đạp cũng thật là….uy lực quá đi! Chẳng hề để tâm tới sự ngưỡng mộ của tôi. Vũ chạy lại kéo tôi rồi mở cửa lao ra ngoài. Tuy nhiên, tiếng động quá lớn đã gây sự chú ý của những tên còn lại. Mặt tên nào tên nấy đỏ gay, hằm hằm nhìn chúng tôi
– Bọn chuột nhắt chúng mày muốn trốn à?
Tôi và Vũ lùi lại phía sau, phút chốc đã lùi tới tận mép tường. Ở đây chỉ có một cái cửa sổ. Vũ đẩy tôi đến gần, nói như thét
– Nhảy đi!
– Cái…cái gì?
Tôi sững sờ nhìn cái cửa sổ tầng hai, bên dưới chỉ có một chiếc xe rơm nhỏ xíu, lỡ nhảy không trúng thì tiêu đời.
– Nhảy mau! – Vũ lại hét lên lần nữa. Mấy tên bắt cóc cũng đồng loạt xông lên.
Điều tôi nhận thức được duy nhất lúc này là…mình đang bay! Phải! Vũ đã kéo tôi nhảy qua cửa làm tôi sợ suýt khóc thét lên. Tạ ơn trời đất là chúng tôi đã đáp cánh an toàn trên cái xe. Lưng tôi bị đập vào thành xe đau tưởng chết. Không có thời gian thương xót cho cái lưng của mình. Tôi lại bị kéo dậy, nhảy ra khỏi xe. Hai chúng tôi chạy thừa sống thiếu chết. Phía đằng sau là bọn bắt cóc đang hò hét đuổi theo. Nhất quyết không chịu buông tha!
Vũ kéo tôi chạy ngoành vào một con đường đất. Lúc này tôi mới biết, thì ra hai chúng tôi đã bị bắt lên một ngọn núi. Xem ra có hét lên cũng không được ích gì. Cũng không mong có thể có người tới giúp. Chúng tôi vẫn mải miết chạy. Hai chân tôi dần nhũn ra, cổ họng bỏng rát. Từ nhỏ tới giờ, tôi đã không đội trời chung với đường chạy, nhưng dường như lần nguy hiểm nào của tôi cũng dính líu tới nó. Hai mắt tôi hoa dần, sau cùng không trụ được nữa, tôi vấp vào một hòn đá. Cả người lao về phía trước. Cổ chân truyền đến cảm giác đau đớn. Tôi cắn chặt răng nhưng vẫn khỏi “á” lên một tiếng. Vũ giật mình nhìn chân tôi.
– Tuyết Mai! Sao thế? Còn chạy được không?
Tôi không ngừng lắc đầu. Tôi sắp chết mệt rồi. E rằng chưa bị bọn chúng bắt thì đã chết vì chạy thế này mất. Đôi chân chỉ cần khẽ cử động cũng đau nhói. Giọt mồ hôi to tướng lăn từ trên trán, chảy vào mắt cay cay. Tôi thở dốc nói
– Cậu chạy một mình đi! Nhanh đi!
– Đừng có nói lung tung! Tôi không bỏ lại cậu đâu! – Gương mặt Vũ trở nên cương quyết. Tôi vẫn xua tay.
– Không được! Nếu cả hai chúng ta cùng chạy, bọn chúng sẽ bắt được mất! Cậu mau chạy đi!
Tiếng đuổi theo phía sau càng lúc càng gần. Tôi lấy hết sức đẩy mạnh Vũ
– Cậu đi đi!
Ánh mắt cậu ấy dừng trên người tôi. Rồi không cần suy nghĩ. Vũ cúi xuống, kéo hai cánh tay tôi choàng lên vai cậu.
– Cậu làm cái gì thế? – Tôi hét lên khi thấy cậu ấy cúi xuống, cõng tôi trên lưng
– Cậu điên rồi! Cả hai chúng ta sẽ bị bắt mất! – Tôi ức đến nỗi bất khóc. Không ngừng vùng vẫy.
Vũ vẫn nhất quyết cõng tôi chạy về phía trước. Lớp áo sơ mi của cậu bị đã ướt đẫm. Dải băng dài trên trán hoàn toàn trở thành sắc hồng. Cậu nắm chặt lấy tay tôi. Giống như nói hãy tin tưởng vào cậu.
– Tuyết Mai! Tôi sẽ bảo vệ cậu!
Giọt nước mắt chảy dài. Hai lần cậu ấy cõng tôi, hai lần đều là bảo vệ tôi.

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT