watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:57 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11288 Lượt

nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, hy vọng tôi sẽ ăn nhiều một chút.
Trình Lộ thỉnh thoảng lại nhìn tôi, ý bảo “hãy đợi đấy”.
Ăn xong Hiểu Ngưng rửa bát, tôi vốn muốn giúp cô ấy, nhưng Hiểu Ngưng nói không cần. Tôi quay về phòng, còn chưa kịp đóng cửa thì Tô Tô đã nhảy đến như một chú thỏ.
“Vừa mới ăn cơm xong đã đến bám anh rồi sao?”. Tôi hỏi cô bé.
“Hi hi, hôm nay em đi hát cùng mấy chị khóa trên, đã hỏi một số chuyện về anh, thế nên em rất có hứng thú với những chuyện thời đại học của anh”. Tô Tô cười tinh nghịch, nói.
“Thế thì em cũng phải để cho anh nghỉ một lúc đã chứ. Vừa mới ăn cơm xong, làm gì còn sức mà tán dóc với em. Hơn nữa, anh còn có một số việc phải làm”. Thấy cô bé tràn đầy hứng thú với mình, tôi thực sự muốn tránh cũng không tránh nổi.
Tô Tô bĩu môi, “Dạ được, mấy giờ hả anh?”.
Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ, “Mười giờ”.
“Dạ!”. Tô Tô đáp, rồi vui vẻ đi khỏi phòng, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của tôi.
Sau khi tiễn cô bé về phòng, tôi lấy từ trong cặp ra bản danh sách các sách ngoại văn mà phòng bản quyền nhập về trong một tháng trở lại đây, lần lượt tìm kiếm.
Một tháng bán được một trăm nghìn cuốn, đúng như Trình Tư Vy nói, đừng nói là sách ngoại văn, ngay cả tác gia nổi tiếng trong nước cũng khó mà đạt được con số này. Nhưng, Lương Mân tôi muốn thử một lần, tạo ra một huyền thoại về tiêu thụ sách trong nước.
Cái này gọi là vực dậy từ chỗ chết, hội thảo, kế hoạch đều biết nói dối, còn con số sách tiêu thụ không biết nói dối, chỉ cần đạt được thành tích mà các công ty xuất bản khác nhìn mà thở dài, nhất định sẽ nhận được hợp đồng hàng mấy chục triệu của Trình Tư Vy. Đây không phải chỉ vì công ty mà còn để chứng minh bản thân mình. Tôi phải chứng minh tôi không hề an phận khi ở lại Bình Hải, tôi không đi Bắc Kinh cũng vẫn có thể thành công.
Tôi đã xem mấy chục trang danh sách mà vẫn không tìm được cuốn nào thu hút mình. Tự nhiên cảm thấy bực dọc, vứt tờ danh sách vào góc bàn, đi tắm, thay quần áo ngủ, nằm trên giường, cầm cuốn tiểu thuyết đang đọc gần đây lên, giở xem lung tung.
Nếu không phải sếp Ngô trọng dụng tài năng, tuyển tôi vào công ty, e rằng lần đó tôi đã đi Bắc Kinh rồi. Tôi cảm kích tấm lòng tri ngộ của sếp Ngô, trong quan niệm của tôi, thành phố Bình Hải chính là một thành phố lớn của miền nam, hoàn toàn không thua kém Bắc Kinh. Đôi khi tôi nghĩ, nếu lúc đó tôi đi Bắc Kinh, thì bây giờ sẽ thế nào.
Những vấn đề này lởn vởn trong lòng, khiến tôi đang đọc tiểu thuyết mà không biết mình đã đọc được những gì, cứ giở đi giở lại hai trang này.
“Ten ten ten tèn! Em đến rồi đây!”.
Đúng lúc tôi đang mơ mơ màng màng chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, đột nhiên Tô Tô chạy bổ vào phòng tôi, bụp một cái đã nhảy lên giường.
Cô bé mặc áo cộc tay màu xanh, trông rất nhẹ nhàng. Làn da nõn nà, chắc chắn là vừa ngâm nước nóng khi tắm.
“Haizz, em đến thật à, anh buồn ngủ quá”. Tôi nhìn cô bé, nói giọng không còn sức lực.
“Không được, không được, đã hứa mười giờ nói chuyện với em rồi”. Tô Tô chồm lên ôm chặt lấy tôi, lăn lộn, uốn éo trong lòng tôi, nói.
“Mười tám tuổi đầu rồi, sao còn như trẻ con thế”. Tôi không còn cách nào khác, đành nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của cô bé, nói.
“Em chính là trẻ con mà!”. Tô Tô nhìn tôi, chớp chớp mắt, “Anh Lương, anh kể em nghe chuyện thời đại học đi”.
“Được rồi, em muốn nghe cái gì? Chúng ta chỉ nói chuyện một tiếng thôi nhé, được không”. Tôi thở dài, hỏi cô bé.
“Dạ dạ!”. Tô Tô gật đầu lia lịa, kéo chăn của tôi ra, luồn vào trong.
“Sao em… haizz…”. Tôi không biết phải nói cô bé thế nào.
“Anh Lương, không hiểu sao em rất thích anh”. Tô Tô nắm lấy chăn, sát vào lòng tôi, “Nhưng em không biết chuyện trước đây của anh, hôm nay đi hát với mấy chị khóa trên, mới biết hồi đại học anh rất giỏi giang”.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé chỉ cách mặt tôi vài centimet, đôi mắt trong sáng tràn đầy ngưỡng mộ.
“ờ, bọn họ nói gì rồi?”. Tôi nhẹ nhàng ôm vai cô bé, vừa để ngăn ngừa cô bé lăn lộn lung tung trong chăn, vừa để “tự khống chế bản thân”.
“Các chị ấy nói trước đây anh là nhân vật nổi tiếng trong trường, hồi đó từ năm nhất đến năm tư đều có không ít nữ sinh thích anh!”.
“Thế em nói gì với họ rồi?”. Tôi căng thẳng hỏi cô bé.
“Anh yên tâm, em chưa nói gì cả, chưa nói với họ vì sao anh không thích con gái, cũng chưa nói với họ anh sống trong nhà em”. Tô Tô quay về phía tôi, cười đắc ý.
Cuối cùng tôi cũng có thể yên tâm. Tô Tô cũng không đến mức không hiểu chuyện, nói hết với bọn họ.
“Hi hi hi, em còn biết trước đây biệt danh ở trường của anh là “anh Tiểu Mân”, con trai hay con gái đều gọi anh như vậy”. Tô Tô nhìn tôi, nói.
“Ha ha ha, khóa ngay sau anh đều đã tốt nghiệp rồi, không ngờ còn có người nhớ đến anh”. Tôi vô cùng cảm kích nói. Nhưng đếm kỹ lại, ngày đó thực sự còn truyền lại không ít “chuyện phong lưu”.
Nghĩ đến nếu chuyện tôi là gay truyền ra ngoài, danh tiếng của tôi sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, bất giác thấy căng thẳng trong lòng.
“Anh Tiểu Mân, cái tên nghe rất hay, sau này em sẽ gọi anh bằng cái tên này”. Tô Tô nói như vừa phát hiện ra một ý tưởng độc đáo.
Tôi nhìn cô bé, chỉ cười. Tô Tô trong sáng, đáng yêu, thuần khiết như từ khi sinh ra đã như vậy.
“Những người hôm nay đi hát với em có những ai, anh có quen biết không?”. Tôi hỏi cô bé.
“Một người là chị Na Na học năm tư khoa Mỹ thuật. Một người học khoa Ngôn ngữ, ở câu lạc bộ Tuyên truyền, tên là gì nhỉ, à chị Thu Bình, em cũng không thân lắm. số còn lại chắc chắn anh đều không biết, vì lúc anh tốt nghiệp họ còn chưa vào trường”.
“Na Na… hình như có chút ấn tượng”.
“Đúng rồi, chị ấy nói chị ấy quen anh mà, ngày trước còn đi leo núi với anh nữa!”.
“Anh nhớ ra rồi, đúng là có một lần, câu lạc bộ Lộ Hữu của trường tổ chức hoạt động, anh có tham gia, lần đấy cũng có mấy em gái khóa dưới đi cùng, bọn anh đi Sơn Lí ở Giang Nam chơi, còn cắm trại, đốt lửa trại nữa”.
Tô Tô cười hi hi, chế nhạo tôi, “Anh cũng quen nhiều bạn gái phết đấy chứ, đến bản thân cũng không nhớ nổi nữa kìa”.
“Thời gian lâu quá rồi, những chuyện thời đại học anh gần như quên sạch rồi”
. “Các chị ấy còn nói anh đã từng yêu mấy chị, nhưng đều không lâu. Người lâu nhất cũng chỉ đến một tháng. Còn nói lúc đó quan hệ của anh với một chị bí thư chi đoàn của khoa anh rất tốt, nhưng chị đó không thích chuyện anh thay người yêu như thay áo, nên mãi vẫn không đồng ý nhận lời yêu anh”. Tô Tô vừa nói, vừa dí mũi tôi, “Các chị ấy không nói, đúng là em không biết anh lại có nhiều sự tích đến thế, hứ hứ, mau khai thật ra, khai thật ra”.
“Đều là chuyện quá khứ rồi, có gì hay mà kể đâu”. Tôi cười với vẻ mặt đau khổ nói.
“Anh Tiểu Mân, anh đã bao giờ nghĩ đến chuyện quay lại thăm trường chưa?”. Đột nhiên Tô Tô hỏi tôi.
“Không muốn, tốt nghiệp bao nhiêu lâu rồi”. Tôi lắc đầu.
“Nếu anh về thăm trường, các nữ sinh năm ba năm tư mà nhìn thấy anh chắc chắn rất thích thú đấy!”. Tô Tô tự chìm đắm trong quang cảnh tưởng tượng của mình, nói như mơ.
“Nói linh tinh, hồi anh tốt nghiệp họ mới là sinh viên năm nhất, năm hai, được mấy người nhớ ra anh”. Tôi đưa tay vuốt má cô bé, nói.
“Chưa chắc, nếu không anh về trường với em thử xem thế nào được không?”. Tô Tô nháy nháy đôi mắt long lanh, hỏi.
“Nha đầu thối, định lừa anh về trường hả. Còn lâu anh mới mắc mưu nhé!”.
“Được, không về thì không về”. Tô Tô hơi bất mãn, bĩu bĩu môi, rồi dang tay ôm tôi, “Nhưng bây giờ anh Tiểu Mân là của em rồi, ha ha ha. Bọn họ đều không thể ngờ, bạch mã hoàng tử trong lòng họ năm đó, giờ đang sống trong nhà em”.
“Này, anh cảnh cáo em, đừng có đem chuyện của anh đi nói linh tinh với họ nghe chưa”.
“Anh yên tâm, em sẽ không nói đâu. Chuyện anh Tiểu Mân không thích con gái, em mãi mãi sẽ không nói cho người thứ năm biết”.
Tô Tô vừa thề vừa rúc vào lòng tôi, “Nhưng với một điều kiện, anh phải kể cho em nghe những chuyện thời đại học. Em thực sự rất muốn biết, chắc là có nhiều chuyện lắm nhỉ”.
“Thật không chịu nổi em”. Tôi trách móc cô bé, nhưng lại không cưỡng lại lời khẩn cầu của cô bé được, ôm cô bé vào lòng, đang định kể, thì đột nhiên lại hỏi: “Tô Tô, anh ôm em thế này, không sao chứ?”.
“Không sao đâu, em thích được anh Tiểu Mân ôm”. Tô Tô nói giọng nũng nịu.
“Vậy nếu thực ra anh Tiểu Mân thích con gái, em vẫn để anh ôm chứ?”. Tôi hỏi thêm.
“Vâng!”. Tô Tô gật đầu mà không cần suy nghĩ, như thể hoàn toàn không nghĩ gì đến vấn đề này.
“Vậy… bắt đầu kể từ chuyện anh đi ăn trộm dưa hấu hồi sáu tuổi nhé…”. Tôi cố ý nói.
“Đáng ghét, em muốn nghe chuyện thời đại học của anh cơ”. Tô Tô ngẩng đầu lên nhìn tôi, khẽ hừ một tiếng, kéo tay tôi ra sau đầu cô bé, nhìn thẳng tôi.
Nhìn điệu bộ đáng yêu của cô bé, tôi không nhịn được phá lên cười, “Được rồi, kể từ hồi học đại học, tự nhiên bị chọn làm lớp trưởng nhé. Hồi đó, mới vào đại học, tất cả mọi người đều trong sáng, đơn giản như em. Ngày đó có một dạ hội chào đón tân sinh viên, tất cả các khoa đều phải đưa ra kế hoạch. Một hôm, đột nhiên chủ nhiệm khoa chạy vào giảng đường của

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT