|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
Vân sống dễ dàng.
Thiên Hựu ngồi lên xe, lấy mũ bảo hiểm đội lên đầu, chiếc còn lại ném vào người Linh Hương, đoạn nói:
-Lên đi, muốn tôi đèo về thì nói thẳng, bày đặt.
Linh Hương nhanh chóng chộp lấy chiếc mũ, rồi lại phi lại về chỗ Thiên Hựu:
-Tôi nói tôi gọi taxi, tai anh điếc à, hay bị sét đánh thủng màng nhĩ rồi
Thiên Hựu bắt lấy mũ bảo hiểm, rồi ném ngược về phía Linh Hương:
-Đi taxi? Từ đây về nhà cô? Nhà cô ngoại thành mà, có biết sẽ hết bao nhiêu tiền không?
Bị đánh trúng điểm yếu, Linh Hương mắt nhắm mắt mở, tiến đến ngồi sau cao Thiên Hựu, tuyệt nhiên im lặng. Đúng là tiếc tiền thật, thôi thà chịu thiệt một chút còn hơn bị mất tiền.
Đằng xa, ở chiếc gương chiếu hậu của taxi, gương mặt thất thần của một cô gái hiện lên. Thùy Vân đã lên xe từ lâu, cũng bảo bác tài đi chầm chậm lại chỉ để muốn nhìn người đàn ông kia. Cô cũng tự hỏi tại sao sau tất cả những chuyện mà người ấy gây ra cho mình, cô vẫn lưu luyến gương mặt ấy, vẫn nhớ nhung người đàn ông ấy, tại sao? Cô cố tỏ ra mình là một người mạnh mẽ, khi gặp anh cô lại tỏ vẻ như chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng thực ra cô đã cố gắng kiềm chế bản thân hết mức có thể, trong tim cô lúc ấy rất đau. Nhìn anh bên
một cô gái khác, cô gái kia gương mặt giận dữ đi theo anh, anh khuôn mặt như đang muốn trêu tức người khác, bất giác nước mắt cô chợt rơi. Cô cảm thấy hình ảnh này rất giống mình và anh khi còn bên nhau, yêu không lo nghĩ. “Yêu không lo nghĩ”- có lẽ chỉ là cô tưởng tượng ra mà thôi, vì khi đang ở bên cô, trong đầu anh đã có tất cả dự định cho bản thân, và tất nhiên trong những dự định ấy, không hề có hình bóng của cô.
Cô nhấc điện thoại lên, gọi cho một người, đã lâu lắm rồi không gặp lại người ấy, cô rất nhớ. Đầu dây bên kia nhấc máy, giọng nói quen thuộc cất lên, cô như không kìm nén được, khóc nấc lên, chỉ khóc mà thôi. Bên người ấy, cô cảm giác như đang bên cạnh người thân, và nước mắt cứ thế tuôn rơi, òa lên như một đứa trẻ để mong được dỗ dành. Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu sau tiếng khóc ấy, rồi bất chợt lên tiếng: “chị phải không?”
“Rẽ đây à”
“Chỗ này phải không”
“Này, trái hay phải”
……
Bực mình vì cứ đi một đoạn Cao Thiên Hựu lại hỏi cô, cô bèn quát:
-Anh gọi anh Minh đến đón anh đi, tôi mượn xe anh Minh về được rồi!
Thiên Hựu nghe tiếng quát mà giật mình phanh gấp. Thiên Hựu dừng xe, Linh Hương nhanh chóng nhảy xuống rồi nói:
-Cómột đoạn mà mãi chẳng về đến nhà. Thôi anh cho tôi mượn xe anh Minh đi, tôi gọi anh Minh đến đón anh.
-Cô tự về, ổn không? Không sợ gặp sở khanh à?
Linh Hương nghĩ thầm, cùng lắm thì bây giờ 10 rưỡi chứ gì, lo gì mà gặp sở khanh. Với lại thằng sở khanh nhất tôi đã gặp là anh rồi, thằng như anh tôi còn đối phó được thì sợ gì mấy thằng sở khanh gà gà kia nữa. Cô vỗ ngực tự hào:
-Yên tâm đi, tôi kinh nghiệm đầy mình, boss của sở khanh tôi còn trị được thì sợ gì mấy bọn tiểu tốt.
Nói rồi Linh Hương gọi điện cho anh Minh, chỉ cho anh Minh chỗ hai người đang đứng rồi đuổi Thiên Hựu ra khỏi xe, cô mỉm cười chào tạm biệt anh:
-Chào Thiên Lôi nhé, tôi nghĩ tôi không ngồi đây chờ anh Minh cùng anh được. Anh thông cảm nhé.
-À mà nếu đứng đây có gặp Sở Khanh thì nhớ gọi điện cho tôi, tôi sẽ lập tức quay lại giúp anh
Nói thì nói thế thôi, chứ Linh Hương bảo hắn gọi cho mình chỉ là để xem nếu hắn có gặp sở khanh thì cười vào mặt hắn thôi chứ về nhà rồi chạy ra làm gì nữa. Dù sao thì còn qua đường lớn này thì tầm 15 phút là về đến nhà, cần gì phải quay lại nữa đâu.
Linh Hương nhanh chóng phóng đi, tới khi đi qua đường lớn thì đến một đoạn đường khá tôi, cô cũng đi quen rồi, nhưng chẳng khi nào về muộn như thế này. Bất giác nghĩ đến trên đường này nếu gặp sở khanh thật thì cũng hơi sợ. Mà không hiểu cô thiêng đến bao nhiêu, vừa nghĩ phát thì để ý thấy đắng xa có nghe tiếng rồ ga, rồi lại nghe tiếng mấy bọn trẻ trâu “hú hú” nữa. Cô giật nảy mình, nhìn kĩ lại đằng xa thì chắc cũng tầm 4 cái xe máy, vì có bốn cái đèn chính sáng mà. Đường về nhà cô thì chỉ có qua đường này thôi, mà với lại có một đường khác vòng vèo phải gần tiếng mới về đến nhà. Cô cũng không thể cứ thế đi qua đám người này được. Tất cả suy nghĩ nhanh chóng hiện lên trong đầu, đồng thời cô nhanh chóng tìm ra lựa chọn hoàn hảo nhất, cô quay xe phóng thật nhanh, vừa quay xe vừa thầm nhủ cầu mong chúng nó không đuổi kịp mình. Cô phải nhanh chóng quay lại đoạn đường lớn kia, như vậy thì mới có cảm giác an toàn. Dù sao thì ra đấy cũng còn có người. Cảm giác thời gian này với cô như đang đối mặt với tử thần vậy, cả người lạnh toát, đằng sau thì vẫn vang lên những tiếng hú kinh dị của bọn vượn người ấy. Cô lao nhanh ra đường lớn, may đến không ngờ, và đập vào mắt cô chính là hình dáng của Cao Thiên Hựu. Hắn đứng trên vỉa hè, ánh đèn đường chiếu vào hắn tuy không thật rõ ràng nhưng cô lại cảm thấy hắn đang tỏa sáng, ánh sáng của sự an toàn. Cô tự nhủ: “đây rồi, cứu tinh của tôi”. Cô vội phi thẳng xe lên vỉa hè, rọi thẳng đèn vào Cao Thiên Hựu, phải nói là tý nữa là đâm vào hắn, khiến hắn giật mình tránh mà tý ngã.
Đến khi nhận ra Linh Hương, Thiên Hựu nghi hoặc nhìn cô:
-Cô quay lại làm gì?
Linh Hương nhanh chóng xuống xe, thầm kêu may mắn, nếu là buổi sáng, chắc là hắn đã nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của mình rồi. Linh Hương nghĩ ngay ra lý do. Cô nhanh chóng lấy một chiếc mũ bảo hiểm đưa cho Thiên Hựu:
-Thiên Lôi, tôi quên mất là phải đưa cho anh một cái mũ bảo hiểm, tôi cầm một cái đủ rồi. Lát nữa anh Minh đến đón anh, anh còn có cái mà đội, kẻo không bị phạt thì phiền
Thiên Hựu ngạc nhiên nhìn Linh Hương:
-Cô điên không vậy, đi ô tô đội mũ bảo hiểm à?
Linh Hương ngấp ngứ, lấm lét nhìn về phía sau, rồi sau đó nói:
-Gớm, ai biết được anh MInh đi xe gì đến đón anh, tôi nghĩ cho anh thì thế thôi.
-Nếu Minh là trợ lý đoảng như cô nói, thì tôi đã sớm cho anh ta thôi việc rồi.
Thiên hựu vừa nói xong thì tiếng rồ ga vang lên, mà có lẽ ra đường lớn rồi nên mấy thằng này không hú điên đảo nữa. Linh Hương nghe tiếng thì tự nhiên giật thót tiến sát vào Cao Thiên Hựu hơn, trong lòng cô thầm nghĩ dù đứng ở vỉa hè nhưng cũng không ngoại trừ khả năng bọn này phi lên cả đây.
Đến khi đám trẻ trâu ấy đi qua, Thiên Hựu mới cười to:
-Ha ha… Linh Hương…. Ha ha…. Thì ra cô sợ bọn này nên mới quay lại phải
Linh Hương nhăn mặt:
-Ai bảo anh thế, lúc nãy tôi đi làm gì có, chẳng qua muốn quay lại đưa mũ bảo hiểm cho anh thôi.
-Ha ha… thôi đừng tưởng qua mặt được tôi, nhìn cái mặt lấm lét ngó trước ngó sau của cô là tôi biết hết rồi
Linh Hương bây giờ chủ trương phóng lao thì theo lao, nên thấy hắn nói thế cũng nói:
-À, thực ra tôi nhìn thấy chúng nó từ xa, và chợt lo cho anh đứng một mình có bị bọn nó ghen tỵ với sắc đẹp mà gây sự không nên quay lại nhắc anh thôi. Hóa ra tôi lo thừa,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




