watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:15 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10918 Lượt

nơi này không thích hợp với cô ư, sai rồi, đó là quá khữ. Quả thật nếu là quá khứ, cô sẽ không bao giờ đặt chân đến những chỗ này, nhưng bây giờ thì khác, cô đâu còn là một Thùy Vân ngốc nghếch khờ dại chỉ biết đến cuộc đời với màu hồng cổ tích. Nhìn bóng Cao Thiên Hựu khuất dần, cô lại cảm thấy nhớ thương da diết. Cô biết hắn cho người theo dõi cô, bởi ngày nào vào bar hay đi đâu cô cũng để ý thấy, cô chỉ im lặng, bởi cô muốn chờ hắn xuất hiện, bỗng dưng lại muốn gặp hắn biết bao

-Chị thật ngốc!

Âm thanh quen thuộc vang lên, Thùy Vân nhanh chóng gạt nước mắt, quay sang cười với đứa em:

-Mặc Lâm, em tới đây làm gì?

-Tại sao chị phải làm như thế? Tại sao chọn cô ấy?

Thùy Vân có chút bối rồi:

-Em nghe hết rồi à?

Mặc Lâm lắc đầu buồn rầu:

-Không có, nhưng đủ để nghe được đoạn cần thiết. Em lo cho chị nên đến đây.

Thùy Vân cười cười xoa đầu Mặc Lâm như xoa đầu một đứa trẻ

– Không phải bây giờ em đang lo cho cô gái ấy hay sao?

Mặc Lâm gỡ tay Thùy Vân, nói:

-Chị à, cô ấy cũng rất giống chị. Tại sao phải cho cô ấy một kết cục đau đớn giống như chị. Tại sao không cho cô ấy bình yên để lòng chị cũng bình yên khi nghĩ về một kết cục khác!

-Chính bởi vì nhìn vào cô ấy, chị thấy mình của trước kia. Kết cục của chị đã xảy ra rồi, có tìm một kết cục khác cho người giống chị cũng chẳng làm chị cảm thấy bình yên. Khi một người sa lầy, người ta thường hay muốn có nhiều người giống họ, để đơn giản, họ biết rằng mình không phải là đứa duy nhất ngốc nghếch và cô độc- Thùy Vân nhìn Mặc Lâm- Chị ích kỉ lắm phải không?

-Chị… chị… chị có phải là chị mà em quen hay không?

-Chị xin lỗi! Mậc Lâm, em có thể nghĩ về chị thế nào cũng được. Chị bây giờ là một kẻ ích kỉ, xấu xa và tàn nhẫn. Em hãy cứ oán hận chị

Thùy Vân không hiểu sao bản thân mình lại có thể bồng bột nói ra những lời ấy, hay là cô đang ghen, và có phải đã quá hiểu rõ con người Cao Thiên Hựu, nên cô đang lo sợ, lo sợ rằng Thiên Hựu với cô gái kia không đơn giản như những cuộc tình thoáng chốc trước đây của anh. Cô điên quá rồi! Nhưng dù sao cũng tốt, Thiên Hựu vẫn chưa nhận ra tình cảm của mình, vì thế sớm muộn anh cũng phải làm tổn thương người mình yêu, và như thế, có lẽ cô đã trả thù thành công

Chương 23

Chủ nhật 3.00pm

Hôm nay Linh Hương được nghỉ, cũng quyết định sẽ ở nhà không đi đâu, bởi ngày hôm nay đã được Linh Hương đánh dấu đỏ trên lịch. Ngày này cũng chẳng có gì là đặc biệt, bởi nói cho cùng thì không phải bắt nguồn từ ngày hôm nay mà là từ chủ nhật tuần trước- tức là cách đây bảy ngày.

Đối diện nhà Linh Hương là một cái ao, chỗ cũng thoáng mát, buổi chiều làng xóm xung quanh đổ ra đó hóng gió, và vì vậy, nơi đây cũng có thể nói là một điểm buôn bán tốt. Cứ mỗi buổi chiều, một bà cô tầm hơn bốn mươi tuổi đến ngồi bán hoa quả. Ai thì không sao, nhưng cô cực ác cảm với người đàn bà này. Cô Tám- tên người bán hàng nổi danh ở làng cô, bởi cô này được xếp hạng chanh chua nhất làng. Địa bàn này vốn không phải của cô Tám, nhưng do khả năng chửi bới bậc thầy và sự khôn nhà dại chợ, cô nhiễm nhiên được độc chiếm bán hàng hoa quả ở mặt đường này. Linh Hương còn nhớ, vào một ngày vô cùng mát mẻ, thời tiết tuyệt đối tốt, Linh HƯơng tỉnh dậy sau một giấc ngủ trưa dài, cô đang hít thở không khí trong lành thì tiếng the thé của bà cô Tám vang lên:

– Ai cho mày bán hàng ở đây!

Và sau đó là “choang…xẻng…bịch”. Vậy đấy, ngó ra mới biết, thì ra có một chị cũng định vào đây bán hàng, nhận ra mảnh đất thiên thời địa lợi ở đối diện nhà cô nên cũng muốn ngồi xuống bán. Thế nhưng bà cô Tám ấy nào chịu để im, miệng chửi bới loạn xạ, chân tay làm việc luôn, cô Tám lập tức ném thẳng cái cân đồng hồ của chị bán hàng kia xuống, rồi ủn đổ xe chở hoa quả của chị ấy. Mọi việc diễn ra khá nhanh chóng, chị bán hàng kia chẳng kịp nói được lời nào, và có lẽ chị ấy hiền nữa đi. Chị ấy chỉ biết khóc nức nở và mong đòi lại công bằng từ những người dân xung quanh. Người làng Linh HƯơng thì đã quá quen với cái thái độ hung hãn quá mức cần thiết này của cô Tám rồi, nên đơn giản chỉ nhặt hoa quả vương vãi giúp chị kia, đồng thời nhẹ nhàng bảo chị: “Thôi, cháu kiếm chỗ khác mà bán hàng?”.

Câu chuyện là vậy đấy, ấn tượng và những lần nói chuyện chanh chua của cô Tám ấy làm Linh Hương có ác cảm từ rất lâu. Nhưng người không đụng ta, ta sao đụng người. Dù có ghét bà ấy đến đâu thì mình với bà ấy cũng chưa có xích mích gì, không dưng gây chuyện với bà ấy thì chỉ chuốc nhục vào thân. Cô chỉ tự nhủ nên tránh xa cái mụ lắm điều này ra. Thế nhưng sự đời không như mong muốn, ngày nào cũng gặp mặt bà cô lắm điều ấy, dù muốn không có chuyện cũng sẽ gặp chuyện mà thôi.

Số là chủ nhật ấy Linh Hương ở nhà, buổi chiều theo thường lệ thả chó ra ngoài đường. Sau một tiếng không để ý, đến chiều tối bà cô Tám ấy ý kiến với cô luôn. Bà ấy nói thế này: “nhà m làm gì mà suốt ngày thả chó ra như thế, có biết chó ra cứ thấy trẻ con là đuổi không, suýt cắn con nhà người ta?”. Cô nghe thấy cũng cảm thấy không phải, bèn nhốt con chó yêu quí và chỉ thả cho nó đi vệ sinh cá nhân rồi về ngay. Thế rồi không hiểu sao Linh HƯơng phát hiện ra một bí mật vào chiều của hai ngày sau: “Con chó nhà cô bị oan”. Thì ra những đứa trẻ con đó có sở thích trêu chó, nên cứ thấy milu nhà cô ra ngoài là trêu rồi khi bị đuổi thì chạy toán loạn. Lúc ấy, cô cảm thấy ấm ức thay cho con chó cưng dù bị oan nhưng cũng không thể giải thích. Thế rồi sau đó cô lại tự hỏi, vì sao bà Tám ấy lại nói dối, dám vu khống cho loài động vật hiền lành. Thế là Linh Hương bắt đầu thả chó ra ngoài như trước và quan sát, sau đó cô biết được con chó nhà cô luôn bu quanh chỗ bà Tám ấy bày hàng, nó cứ đi xung quanh đấy mà hít hít. Cứ tưởng tượng đang lót dép ngoài đường mà bán hàng, lại xuất hiện một con chó cứ đi quanh quẩn, đuổi cũng không ra, con chó đứng bằng mình ngồi, ai chả khó chịu. Linh HƯơng cười thầm và quyết định trả thù cho con chó đáng thương. Nói đúng hơn là cô thay trời hàng đạo, đòi lại công bằng cho những người từng bị bà ấy bắt nạt, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi.

Sáng nay Linh Hương dậy thật sớm cho chó ra ngoài vệ sinh cá nhân, rồi sau đó nhốt tịt nó trong nhà, không cho ra ngoài nữa. Linh HƯơng nắm được thời gian cố định là tầm 4 giờ kém thường ngày bà Tám ấy sẽ ra dọn hàng, thế nên Linh Hương quyết định 3 giờ hơn phải hành động.

3.10pm

Linh Hương dắt chó ra chỗ bà Tám hay ngồi, cứ đứng ở đấy miệng cứ “xùy, xùy” rồi ngó trước ngó sau, sợ có người nhìn thấy. Con milu có lẽ không phụ sự mong đợi của Linh Hương, mà có lẽ do mót cả ngày rồi, nó nhanh chóng đi nhẹ, và kèm theo cả đi nặng nữa. Linh HƯơng nhìn thấy cảnh ấy thì đắc chí, khuôn mặt hớn hở. Dù sao thì chỗ này là mát nhất

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT