watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 29657 Lượt

không khí. Từ lúc đưa Minh Vũ vào đây tới giờ, cô không hề hé môi nửa lời, mặc dù Đằng lão gia liên tục hỏi cô nguyên nhân vì sao Minh Vũ lại ra nông nổi như thế.

Gương mặt thiên sứ chốc chốc nhìn về phía cánh cửa ở phòng cấp cứu. Rồi lại trở về với cái ”trạng thái” đóng băng hoàn toàn.

- Rốt cuộc thì xảy ra chuyện gì hả??? Tại sao lại xảy ra cớ sự này!!! – Đằng lão gia quát lên oang oang. Mặc kệ đây có là bệnh viện hay nhà thờ, ông cũng không màng đến việc phải giữ yên lặng.

Nhưng đứa con dâu đang ngồi trước mặt ông vẫn im lặng. Không gian trước mặt đã bị Đằng lão gia che khuất, cô lặng lẽ cuối mặt nhìn trân trân xuống sàn nhà.

Đông Nhi không muốn trả lời bất cứ câu gì trong lúc này cả. Là cô đang chờ. Chờ Minh Vũ tỉnh dậy sẽ cùng cô ăn cơm, cùng cô đi học. Sẽ cùng nhau làm bất cứ thứ gì trên đời, miễn là… Minh Vũ anh sẽ ở bên cô.

- Lão gia, tôi nghĩ ông đã mệt lắm rồi! Tôi đưa ông về nhé! – Trợ lí Kim bước đến gần. Cung kính cuối đầu trước con người đầy quyền lực ấy rồi nở nụ cười thật nhẹ để trấn an. Vì anh biết, để Đằng lão gia ở đây lâu, thể nào cũng có chuyện lớn. – Tôi nghĩ thiếu gia sẽ không sao đâu. Cậu ấy vốn mạnh mẽ mà!

Đằng lão gia đánh mắt sang cánh cửa ấy lần nữa, rồi gật đầu đồng ý. Sau đó bước chân đi thẳng, theo sau ông vẫn là các cận vệ.

Trợ lí Kim chờ cho Đằng lão gia đi khuất. Anh đứng cạnh Đông Nhi. Cất giọng hỏi:

- Thiếu phu nhân, cô không ăn gì sao?

- Không…

- Nếu cứ như thế này, cô sẽ không đủ sức để chờ cho đến khi thiếu gia tỉnh lại đâu…!

- Mặc kệ tôi!! – Đông Nhi lắc đầu vài cái tỏ ý phản đối. Cô hơi cuối người, dùng hai tay ôm đầu nhằm che đi mấy giọt nước mắt sắp sửa rơi xuống. Nước mắt mặn đắng, như xát muối vào tim, nó khiến cô đau rát. – Có lẽ… tôi đã tính nước cờ sai rồi nên mới ra nông nỗi này. Tại tôi cả, tính đến nước nào thì người thiệt mạng cũng là Minh Vũ!!!

- Là do thiếu gia đỡ đạn cho

cô mà. Lỗi đâu phải tại cô!

Ừ thì Minh Vũ đỡ đạn cho cô. Nhưng nếu cô không một mực đòi đến đó, có lẽ đã không xảy ra cớ sự như thế này.

Đông Nhi không nói gì nữa. Cô bước đến gần cánh cửa ấy. Các bác sĩ đang phẩu thuật cho chồng cô. Tự nhủ rằng, rồi Minh Vũ sẽ không sao cả.

Móc trong túi áo khoác ra chiếc hộp nhỏ màu vàng sáng, Đông Nhi mở nó ra. Chiếc nhẫn bây giờ không còn sáng chói như lúc ban đầu nữa, mà chỉ là một màu trắng đục vây quanh.

Là do ánh đèn ở bệnh viện làm nó trở nên u ám như thế…?

Hay do sự sống của Minh Vũ đang dần vụt tắt đi…?

“Minh Vũ… anh nhất định phải sống! Nhất định anh phải đeo chiếc nhẫn này vào tay em!!”

Bất ngờ từ ngay cánh cửa ấy. Hai cô y tá hối hả bước ra. Đông Nhi cô chỉ kịp nghe loáng thoáng:

- Nhóm máu nào thế?

- Nhóm máu A!

- Gì cơ?? Nhóm A ở bệnh viện mình hết từ hôm qua rồi mà!!

Sau đó thì Đông Nhi không còn nghe thấy gì nữa. Trái đất như quay cuồng xung quanh cô. Thế giới trước mắt cũng lóa đi. Cô khụy xuống, ngất ngay bên cánh cửa phòng cấp cứu.

Mùi ete xộc vào mũi khiến Đông Nhi cảm thấy khó chịu. Từ từ hé mắt quan sát mọi thứ xung quanh, đập vào mắt cô là thứ ánh sáng màu trắng hết cả căn phòng. Gượng cả thân người đau nhói ngồi dậy. Cô mới sựt nhớ. Cô đang ở bệnh viện với Minh Vũ mà. Sao cô lại ở đây?!

- Thiếu phu nhân nghỉ thêm đi! Cô còn yếu lắm!

Giọng nói và hình ảnh của trợ lí Kim từ cửa phòng bước vào. Trên tay xách chiếc giỏ trái cây lớn rồi đem đặt chúng lên bàn ngăn ngắn.

- Tôi ngất đi bao lâu rồi!

- Thưa cô, gần 1 ngày!

- 1 ngày rồi sao? – Đông Nhi cuối mặt nhắc lại câu nói vừa rồi. Cố gắng hồi tưởng lại những gì đang xảy đến với mình. Chợt cô nhớ ra. – Phải rồi, Minh Vũ!! Minh Vũ anh ấy sao rồi??!!

- Ca phẫu thuật thành công, nhưng…

- Nhưng sao??? – Hơi chồm người về phía trợ lí Kim, Đông Nhi cô nắm lấy tay áo giật giật. Hối thúc anh.

- Thiếu gia vẫn chưa tỉnh lại…!

Cứ ngỡ rằng cô sẽ bần thần ra, hoặc ngất đi một lần nữa. Nhưng Đông Nhi cô lại phản ứng khá mạnh mẽ. Cô nhanh chóng bước xuống giường, mặc dù có hơi choáng váng một chút. Đông Nhi đưa tay mạnh bạo rút ngay ống tiêm đang truyền dịch nước biển trong người mình. Hấp tấp chạy ra ngoài, mặc kệ trợ lí Kim có đang ngăn cản cô.

- Khốn…!! Chưa tỉnh lại mà dám nói là thành công!! Tôi sẽ phá nát cái bệnh viện này cho xem!! – Đông Nhi rít lên. Mức độ đáng sợ trong con người cô ngày càng gia tăng. Trái ngược hoàn toàn với cái gương mặt hết sức thánh thiện của một thiên sứ.

Điều đó lại càng khiến trợ lí Kim khiếp sợ hơn. Trông cô chẳng khác gì Minh Vũ cho mấy. Cuối cùng phải bất lực trước sự vùng vẫy của Đông Nhi, anh đành trấn an:

- Thiếu phu nhân bình tĩnh lại. Tôi sẽ đưa cô sang phòng thiếu gia!

Qua cái ô kính nhỏ xíu trên cánh cửa của phòng hồi sức, Đông Nhi phải nhón chân lên mới nhìn rõ được toàn bộ bên trong căn phòng.

Cô hạ người. Đôi bàn tay rung rẩy nắm chặt lấy vạt áo của chính mình, cô nhỏ nhẹ cất tiếng mà không hề nhìn thẳng vào mắt của trợ lí Kim, dường như cô đang cố gắng kìm nén những giọt nước mắt của mình được phần nào thì hay phần đó.

- Anh về đi. Tôi muốn vào trong với Minh Vũ!

Tên cận vệ cung kính cuối đầu chào rồi bước đi.

Đông Nhi nhẹ nhàng lau đi mấy giọt nước vừa mới rơi xuống để trông mặt mình tươi tỉnh hơn. Cô mở nhẹ cánh cửa, bước vào rồi đóng nó lại. Trước mắt cô hiện ra Minh Vũ. Anh nằm đó, im thin thín không một tiếng động. Chỉ có âm thanh của máy đo nhịp tim.

Cô từ từ bước đến gần. Đôi mắt vẫn chăm chú nhìn anh không rời. Minh Vũ đã hồng hào hơn nhiều. Sắc mặt tươi tỉnh hơn hẳn. Nhưng… sao anh không mở mắt nhìn cô. Cô đang đến với anh đây mà.

- Minh Vũ, tỉnh lại đi…! Anh phải mau tỉnh dậy, có biết không?

Mỗi câu nói buông ra, là một giọt nước mắt rơi xuống. Người ta chỉ thấy trông căn phòng này, chỉ là một cô gái ngồi độc thoại một mình, nhưng vẫn nở nụ cười trên môi.

- Cô… là ai vậy?

Đông Nhi giật mình, vụng về lau mấy giọt nước vương trên mắt rồi quay lại. Ông bác sĩ già cất giọng với cái âm thanh khàn khàn. Ông khẽ ho khan, đẩy nhẹ gọng kính nhìn Đông Nhi.

- Tôi là… vợ của anh ấy!

Ông bác sĩ khẽ à lên một tiếng như đã hiểu ra vấn đề. Ông bước đến gần Minh Vũ, xem xét gì đó rồi hí hoáy ghi vào cuốn sổ trên tay. Sau đó quay về phía Đông Nhi, nheo mắt nhìn cô:

- Chắc cô biết tình trạng hiện giờ của chồng cô chứ?

- Tôi biết! – Đông Nhi cuối mặt, giọng nói lánh lót mọi ngày bây giờ hạ trầm xuống. Đôi mắt to tròn vốn có sau rèm mi dài bỗng đỏ hoe đi. Cô chạy đến gần ông bác sĩ già ấy, nắm tay ông lắc lắc mạnh. – Ông phải cứu chồng tôi!! Anh ấy không thể như thế này mãi được, tốn bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề, nhưng…

- Bình tĩnh lại nào! – Cắt ngang câu nói của Đông Nhi, ông bác sĩ đẩy lại gọng kính. Nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô vỗ nhẹ để trấn an. Giọng nói khàn khàn lại cất lên – Tôi đã làm xong nhiệm vụ là phẫu thuật cho anh ấy, còn việc tỉnh lại, là phải do bản thân anh ấy thôi!

Đông Nhi không nói thêm gì nữa. Cô chỉ lẳng lặng ngước nhìn Minh Vũ, mặc cho ông bác sĩ lớn tuổi đang dần bước ra khỏi căn phòng.

….

*2 ngày sau*

Sáng, ánh nắng bắt đầu lấp ló sau cái cây to. Một vài tia lọt vào căn phòng ở bệnh viện rọi sáng cả phòng, đánh dấu một ngày mới đã đến.

Hôm nay là ngày Đông Nhi cô được xuất viện. Đồ đạc đã được cô chuẩn bị từ đêm hôm qua. Mới sáng sớm thôi cô đã ngồi trên giường nhìn ra phía cửa sổ, mặc kệ cho một vài tia nắng chiếu thẳng vào mặt cô khiến khó chịu đi chăng nữa.

Cô vẫn chưa muốn rời khỏi đây. Vì sao ư? Vì Minh Vũ chồng cô vẫn còn chưa tỉnh lại. Nhưng chẳng bệnh viện nào lại chịu chứa chấp một người đang khỏe mạnh ở lại bệnh viện, chỉ tốn thêm một cái giường cho bệnh nhân. Dẫu biết cô sẽ đến thăm anh thường xuyên, nhưng cô vẫn muốn Minh Vũ sẽ tỉnh lại.

Minh Vũ vẫn chẳng có dấu hiệu gì gọi là tốt đẹp cả. Anh vẫn nằm im với một đống dây nhợ xung quanh người.

Bước ra khỏi bệnh viện. Đông Nhi vẫn còn quay đầu lại ngước nhìn ô cửa sổ ở phòng Minh Vũ.

Giá như… có phép màu ở đời thực này thì hay biết mấy.

Chiếc BMW dừng lại trước căn biệt thự xa hoa, lộng lẫy. Vừa về đến, Đông Nhi đã đi thẳng lên phòng mình. Nơi mà đầy ắp những hình ảnh của Minh Vũ. Cô nhớ mùi hương của anh, nhớ vòng tay mà Minh Vũ hay siết chặt cô vào lòng.

Nước mắt lại ứa ra, chảy thành những giọt dài. Đầm đìa cả khuôn mặt xinh đẹp. Từ hôm ấy cho tới bây giờ, cô không nói cũng chẳng cười. Cứ lầm lì suốt ngày như người mắc bệnh trầm cảm.

Cô đã từng có suy nghĩ: Nếu Minh Vũ không tỉnh lại, cô cũng chẳng còn thiết sống ở cái cõi đời mà không có anh bên cạnh.

- Thiếu phu nhân, có người cần gặp cô!

Cô hầu nữ gõ cửa, rồi cất giọng gọi. Đông Nhi chỉ ậm ừ vài tiếng để người ta biết cô còn sống, sau đó chùi nhẹ mấy giọt nước không màu không mùi nhưng lại khiến cô đau rát đến tận xương tủy.

Thay cho mình một chiếc quần jean và áo thun cách điệu cho thoái

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT