|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
được, tôi hiểu ý của ông. Nhưng mà cô ấy chưa từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, không thể đảm đương nguy hiểm như vậy… ý tôi là, nhiệm vụ quan trọng như vậy.” Arthur phản bác.
“Cô ấy không cần trải qua huấn luyện, cô ấy chỉ cần lên giường với Emile, đây là thiên phú của mỗi người đàn bà, không phải sao?” Trong giọng nói của Y Tắc mang theo khẳng định chắc chắn.
“Không được, tôi không đồng ý kế hoạch đó.” “Arthur, cậu hẳn phải hiểu rõ hơn bất cứ ai chứ. Vào lúc hành động bốn người chúng ta ai cũng có nhiệm vụ khác nhau, chỉ có mình Đường là không có nhiệm vụ gì, mà Emile lại thích cô ấy, trừ cô ấy ra còn ai có thể đảm đương trách nhiệm nặng nề này?!” Trong giọng nói của Y Tắc mang theo một chút gay gắt hiếm thấy, nhưng lại chỉ thẳng vào lòng người, không cách nào trốn tránh.
“Y Tắc, mặc dù ông từng là sư phụ của tôi, nhưng hiện giờ tôi mới là chỉ huy trong nhiệm vụ lần này. Tôi lặp lại lần nữa, tôi không đồng ý đề nghị của ông!” Tiếng nói Arthur trầm thấp mà kiên quyết, tựa như bức tường vô hình cản trở tiến công của Y Tắc.
“Cậu bị cô gái kia mê hoặc rồi sao?! Tôi đã nói với cậu rất nhiều lần, trong lúc thi hành nhiệm vụ không thể nảy sinh bất cứ cảm tình nào với mục tiêu hoặc đồng đội của mình. Tình cảm sẽ khiến người ta trở nên suy yếu, một khi để đối thủ nắm được nhược điểm, không chỉ mình cậu mất mạng, mà còn có thể hại chết người bên cạnh cậu. Vậy mà bây giờ cậu đã hoàn toàn ném ra sau đầu, vì Đường Mật!” Y Tắc dùng giọng điệu nghiêm khắc chất vấn, thậm chí xuyên thấu qua không khí tĩnh lặng Đường Mật cũng có thể cảm nhận được sự lạnh lùng nghiêm nghị cùng giá rét trên trán ông ta.
“Y Tắc, tôi tôn trọng ông, cho nên đừng ép tôi!” Arthur mặc dù cố gắng hạ thấp giọng, nhưng vẫn không cách nào đè nén được tâm tình lo lắng bất an, Đường Mật chưa từng thấy qua một mặt mất khống chế như vậy của anh.
“Tôi không phải đang ép cậu, đó là chỉ thị mà chỉ huy tối cao của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu vừa mới truyền đạt! Arthur, cô gái ấy sẽ là nhược điểm trí mạng của cậu, nên làm thế nào tự cậu suy nghĩ cho kỹ đi!” Giọng của Y Tắc bình thản lại, khôi phục bình tĩnh vốn có, lại như cầm một con dao phẫu thuật tinh xảo chuẩn xác đâm trúng tim đối phương, nhẹ nhàng lại không tốn chút sức nào.
Lần này, Arthur không thể nói được gì, Đường Mật không thấy được tình cảnh ở ban công, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của Arthur từ trong bóng tối truyền đến, giống như con dã thú khốn đốn, “hộc, hộc” kéo dài hơi tàn, hồi lâu cũng không phát ra âm tiết, anh ta không nói “được” nhưng cũng không hề nói “không được” .
Đường Mật cầm chặt ly nước trong tay, hơi lạnh của viên đá đang xuyên thấu qua thủy tinh thấm vào đầu ngón tay, sau đó theo lỗ chân lông chảy vào mạch máu, càng tụ càng nhiều, càng lúc càng nhanh, cuối cùng hợp thành luồng khí lạnh mãnh liệt bổ về phía cô. Cô tựa như một chiếc lá cô độc bị hút xuống đáy biển, cảm thấy bốn phía đều trống rỗng, không có chỗ nào để bám lấy, chỉ có thể mặc cho cuồng phong cuốn lấy mình, lôi kéo xé nát. Tứ chi đột nhiên mất hết sức lực, Đường Mật dựa vào khung cửa trượt xuống mặt đất, Arthur không nói tiếng nào ngầm cam chịu câu nói cuối cùng kia tựa như vực sâu khổng lồ tiến tới gần cô, mà cô chỉ có thể đứng ở mép vách núi tuyệt vọng chậm rãi chờ rơi xuống, chôn vùi tất cả.
Trong lúc ngẩn ngơ, cô nhớ lại câu anh ta từng nói: “Thế thì em cho tôi 35 millimet yêu đi, còn tôi sẽ cho em cả thế giới.” Đúng, đây chính là thế giới anh ta cho cô, một thế giới tàn khốc vô tình, trừ lợi dụng ra vẫn là lợi dụng, thật sự là châm chọc! Cô vô thức cong đôi môi lên, một giọt chất lỏng ấm áp nhỏ xuống, từ từ lướt qua gò má cứng đờ tê dại, trong bóng tối dày đặc thoáng hiện lên tia sáng lạnh màu lam đậm, giống như sự cười nhạo không lời.
Đợi đến khi Đường Mật cho rằng đã hoàn toàn rửa ráy sạch
sẽ, mới từ từ lau khô thân thể, mặc quần ngủ ra khỏi phòng tắm, mà Arthur thì đang ngồi trên ghế salon trong phòng ngủ chờ cô.
“Nếu đã không chịu được Emile, vì sao còn đồng ý đề nghị của Y Tắc?!” Arthur ngẩng đầu nhìn cô, hai đầu lông mày mang theo lạnh lẽo, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
“Tôi chỉ muốn sớm hoàn thành nhiệm vụ một chút, sau đó rời khỏi nơi quỷ quái này và anh.” Đường Mật không nhìn anh, chỉ là kéo khăn bọc tóc xuống, xoay người nhìn gương lau những lọn tóc ướt, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt trống rỗng, giống như cô đang nói chuyện với không khí vậy.
“Em khẩn cấp muốn thoát khỏi tôi như vậy sao? Thậm chí không tiếc hy sinh thân thể mình đi dẫn dụ Emile?” Giọng nói Arthur lạnh lùng phất qua bên tai, trong căn phòng cực độ yên tĩnh nghe thấy lại có cảm giác xa lạ kỳ quái.
Chương 26: Tủi nhục
Đường Mật ngẩng đầu lên, từ trong gương nhìn thấy Arthur đang đứng phía sau mình. Anh ta mặc chiếc T-shirt đen bó sát người phối với quần dài cùng màu, thân hình cao lớn chắn đi ánh đèn, hoàn toàn bao phủ cô trong bóng của anh ta, hai mắt đe dọa nhìn cô trong gương, đồng tử màu xanh biếc như bị một tầng băng che phủ, nhưng bên trong lại có lửa giận đang thiêu đốt rõ ràng.
“Anh hỏi hai vấn đề, mà vấn đề thứ hai vừa hay lại là đáp án của vấn đề thứ nhất.” Đường Mật nhìn lướt qua gương mặt anh trong gương, sau đó nghiêng đầu tiếp tục lau tóc, động tác vẫn không nhanh không chậm như trước, nơi đuôi lông mày đọng một tia sáng lạnh: “Ví như tôi phải lên giường với Emile, thì cũng là do anh tạo nên, lúc trước nếu không phải anh đã ép buộc tôi tham gia vào kế hoạch của các anh, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không nhìn thấy hắn ta. Lẽ nào anh cảm thấy tôi không nên rời xa anh, mà nên bám lấy gấu quần anh nói cám ơn à? Cảm tạ một ma quỷ đã kéo tôi xuống địa ngục sao?!”
Đối với sự phẫn nộ của Arthur, cô cảm thấy rất buồn cười, có lẽ anh ta cũng có vài phần chân tình thật lòng với cô, thế nhưng lớp vỏ ngoài trong suốt của tình yêu trước nay vẫn luôn cực kỳ mỏng manh, một khi gặp phải cú đánh của hiện thực vô tình thì bất cứ lời thề thốt ngọt ngào nào cũng sẽ hóa thành cát bụi, đau đến thịt nát xương tan. Là một đặc công, thân phận đầu tiên của Arthur là tài sản của chính phủ, sau đó mới là một con người, tuân theo mệnh lệnh cấp trên là thiên chức của quân nhân, cho dù là người mạnh mẽ như anh ta cũng không thể nào phá vỡ định luật tựa sắt thép này. Mà điều cô nghĩ đến là, vào lúc anh ta xoa mặt cô nói: “Tin tưởng tôi”, anh ta có từng ý thức được điểm này hay không? Có lẽ có cũng có lẽ không, tuy nhiên hiện giờ đã không còn quan trọng nữa.
Đối với câu hỏi vặn của Đường Mật, Arthur im lặng. Những gì cô nói đều là sự thật, nhưng không phải toàn bộ. Anh nên nói thế nào để cô biết, chính là vì hôm ấy cô giấu đi thẻ nhớ, sau đó lại giao hình của anh cho tạp chí, khiến cho thân phận của anh suýt bị bại lộ, chỉ huy cấp cao của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu trong cơn thịnh nộ đã truyền mệnh lệnh muốn ám sát cô? Còn anh đã hao hết tâm tư tính toán kế hoạch này như thế nào, để cấp trên cho rằng cô còn có giá trị lợi dụng, mới hủy bỏ lệnh ám sát giữ lại tính mạng của cô? Thế mà giờ phút này, cô lại chỉ trích anh đã kéo cô xuống địa ngục.
Trong khoảnh khắc, Arthur thật sự rất muốn nói với Đường Mật toàn bộ sự thật, nhưng anh lại vẫn mím chặt môi, mặc cho lửa giận cháy càng lúc càng lớn trong lồng ngực. M ánh mắt lạnh như băng của cô không thể nghi ngờ đã đổ thêm dầu vào ngọn lửa ấy, đem ngọn lửa vô hình kia lan tràn đến tứ chi của anh, đến cả dây thần kinh ở đầu ngón tay cũng bị thiêu đến gần như sắp cuộn lại, nhưng trái tim lại có khí lạnh dâng lên. Sự đau đớn của băng hỏa đấu nhau làm cho anh muốn rống to, cơn đau không cách nào nén xuống này nhất định phải được bộc phát ra khỏi miệng.
“Tôi hỏi em lại lần nữa, em thà rằng lên giường với Emile cũng không bằng lòng tin tưởng tôi phải không?” Trong giọng nói của Arthur mang theo sự u ám cùng bạo ngược.
“Có lẽ, nếu như đó là biện pháp duy nhất có thể giúp tôi sớm rời khỏi anh.”, Đường Mật không biết sợ mà nhìn thẳng gương mặt âm u như muốn giết người của anh, cô không sợ anh ta, một tên đàn ông dối trá mà ích kỷ cũng không đáng để cô sợ sệt.
Arthur suy tư giây lát, đột nhiên nở nụ cười, giống như bị lời của cô lấy lòng vậy, đôi môi với đường nét đẹp đẽ cong lên, nhìn chăm chú vào trong mắt cô mà lộ ra tia sáng tựa như thân mật.
Thế nhưng Đường Mật lại cảm thấy nguy hiểm to lớn đang đến gần, bởi vì từ khuôn mặt trắng nõn của anh ta, cô thấy được phẫn nộ cùng điên cuồng không chút nào che dấu, giống như dung nham nóng bỏng vùi dưới lớp nham thạch, đang cuồn cuộn muốn phun trào, mà thân mật trong mắt kia bất quá chỉ là khoảng lặng trước cơn giông. Cô theo bản năng muốn chạy trốn, thoát khỏi anh ta giờ đây như người điên và căn phòng vô cùng áp bức này.
Đường Mật lặng lẽ di chuyển sang bên cạnh vài bước, rời khỏi phạm vi mà thân thể anh ta có thể chạm vào được, sau đó đột nhiên xoay người bước nhanh về phía cửa phòng. Nhưng mà, đang khi tay cô nắm vào tay cầm của cánh cửa, một sức mạnh to lớn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




