|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
và JR cất dao găm trong tay, lấy súng lục ra, sau đó áp sát vào vách tường hành lang nhanh chóng di chuyển. Đến ngã rẽ, hai người trao đổi một ánh mắt, Arthur đột nhiên ngồi xổm xuống, mà JR đứng đối diện anh bỗng xông về phía trước, hai tay hai súng bóp cò cùng lúc. “Pằng, pằng” hai tiếng vang rất nhỏ, hai gã bảo vệ cuối hành lang còn chưa ý thức được chuyện gì xảy ra, đã bị viên đạn bắn trúng ấn đường, máu tươi rỉ ra, hai mắt mờ đi, mang theo nghi vấn của bọn họ vĩnh viễn rơi vào trong bóng tối tử vong.
Mà hai gã bảo vệ trước cửa phòng sách cũng không may mắn hơn bọn họ là bao, vừa định giơ súng trường trong tay lên, đã bị Arthur bắn thủng tim, nặng nề bổ nhào xuống mặt đất, co giật vài cái rồi ngừng hô hấp hẳn.
Arthur nhìn đồng hồ đeo tay một cái, đúng 11 giờ hơn 30 giây, tất cả đều tiến hành vô cùng thuận lợi. Anh và JR đi tới trước cửa phòng sách, đeo gang tay đặc chế đã được in vân tay của Emile vào, nhỏ giọng nói với microphone vô tuyến: “Simon, bắt đầu giải mật mã cửa chính.”
“Được, cho tôi 40 giây.” Giọng nói của Simon truyền đến, mang theo một tia hưng phấn.
Simon quả thật là một thiên tài, trên thực tế cậu ta chỉ dùng 38 giây đã giải được mật mã công cụ nhận dạng vân tay ở phòng sách của Emile. “Đội trưởng, mật mã là XXXXXXX “, cậu ta nói với Arthur ở đầu bên kia microphone, trong tiếng nói đè nén có sự đắc ý không chút nào che giấu.
Arthur nhập mật mã vào, tiếp đó đặt bàn tay lên trên dụng cụ kiểm tra, sau vài tiếng “tít tít”, đèn xanh trên dụng cụ nhận dạng vân tay bật sáng, đồng nghĩa khóa thứ nhất đã mở ra.
JR lấy ra một lớp da cao su mềm mại, hình dáng giống như khuôn mặt người nhưng không có mắt, anh ta nhanh chóng lồng qua đầu, sau đó đến gần dụng cụ quét hình khuôn mặt bên cạnh cửa chính. Lập tức, một đường ánh sáng màu đỏ quét qua mặt nạ anh ta đeo trên mặt, từ trên xuống dưới ba lượt, kế tiếp cửa chính đột nhiên phát ra một tiếng “tèn…” ré dài, tiếp theo thì dừng lại, không có chút phản ứng nào.
“Shit!, chẳng lẽ mặt nạ Y Tắc làm không dùng được?!”, JR không né được khẽ mắng một câu, sau đó nhìn về phía Arthur.
Đột nhiên giọng nói Y Tắc không hề báo trước từ trong tai nghe truyền đến, lạnh giá trước sau như một: “Chỉ cần đẩy cửa là được, ngu ngốc!”
Arthur cười cười, quyết đoán đè tay cầm cửa xuống, “két” một tiếng, cửa chính đóng chặt bỗng lộ ra một khe hở nhỏ.
Đêm khuya, Đường Mật đeo một túi xách xinh xắn đi vào đại sảnh sân bay. Số chuyến bay vào giờ này không nhiều lắm, hành khách rất thưa thớt ngồi tựa vào ghế lim dim, mệt mỏi chờ đợi loa gọi lên máy bay, tiếng rít khi cất cánh của máy bay thỉnh thoảng vang lên trên đỉnh đầu, giống như con chim to hỗn loạn vỗ cánh thật mạnh, bay về phía bầu trời đêm mênh mông.
Cô đứng trong góc lẳng lặng chờ đợi, trên cửa kính phản chiếu một bên mặt của cô. Tóc và hai bên má đều bị khăn lụa quấn lấy, kính râm to che hơn nửa gương mặt, chỉ để lộ sống mũi cao thon và đôi môi đỏ mọng đẹp lạnh lùng, áo khoác ngoài màu nâu nhạt ôm lấy thân hình mảnh mai cao ngất, mang theo một loại khí chất cao quý thần bí mà xa cách, cực kỳ phù hợp với hình tượng một thục nữ xuất thân danh môn, đó chính là hiệu quả cô cần đạt đến.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục phi công đến gần Đường Mật: “Cô à, có cần giúp đỡ gì không? Tôi tên là Asim.”
Đường Mật cẩn thận đánh giá khuôn mặt vị “phi công” trước mắt này, nước da trắng, ria mép cùng lông mày màu nâu đậm, đôi mắt màu nâu đang từ dưới vành nón cảnh giác nhìn cô chăm chú. Vẻ ngoài hóa trang của anh ta rất giống người liên hệ mà Arthur tả với cô, vì vậy cô tháo kính râm xuống, nhìn Asim không nói gì.
“Có thích chó Maltese không?” Asim hỏi.
Ám hiệu cũng giống như lời của Arthur, xem ra anh ta đúng là người đón cô rời đi, Đường Mật đeo kính râm vào, nhỏ giọng nói câu: “Kem hạt dẻ.”
Asim khẽ gật đầu, cầm cánh tay Đường Mật nói: “Đi theo tôi, máy bay chỉ được phép dừng lại 45 phút, chúng ta phải tranh thủ thời gian lên máy bay.”
Đường Mật vội vàng theo sát phía sau anh ta, cảnh vật hai bên lướt qua rất nhanh, đầu óc trống rỗng, không thể nói rõ là vui hay không vui. Cô từng vô số lần nghĩ tới cảnh tượng lúc mình rời đi, cũng bước chân nhẹ bẫng giống như bây giờ, mang theo vui sướng không thể chờ đợi đồng thời cứ chạy về phía trước không quay đầu lại, coi như mình gặp một cơn ác mộng, tỉnh mộng rồi tất cả sẽ trở lại quỹ đạo. Nhưng vào thời khắc bước vào phòng chờ máy bay kia, cô thế mà lại dừng bước, quay phắt đầu lại, giống như sau lưng có ai đang dùng ánh mắt theo dõi cô, hoặc có thể nói là có ai đó đã khiến cô bỗng nhiên có xúc động quay đầu. Đương nhiên, sau lưng ai cũng không có, tối nay không người nào tiễn biệt cô cả.
Trong lòng đột nhiên quặn lại, giống như có thứ gì đó đang bong ra, bong hết thoải mái cùng vui sướng, một nỗi đau đớn vô cớ chậm rãi dâng lên. Đường Mật không rõ rốt cuộc mình bị làm sao cho lắm, nhưng bất luận là bị làm sao cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi, bởi vì cô sắp phải rời khỏi, rời khỏi mọi thứ ở đây, mọi hận, mọi yêu đều bỏ lại hết phía sau. Nhắm mắt, lắc đầu, cô bước nhanh hơn.
Nhưng vào lúc này, lối vào đại sảnh đột nhiên truyền đến một trận hỗn loạn, phá giấc mộng của các hành khách, nương theo tiếng va chạm cùng tiếng thét chói tai của người bị ngã xuống đất, mười quân nhân cầm trong tay súng tiểu liên đang xông về phía Đường Mật.
“Bắt lấy cô gái kia!” Người đàn ông cầm đầu chỉ vào cô hô lên.
Chương 28: Sa lưới
“Chạy mau!” Asim kéo tay cô, nhân tiện đẩy hai chiếc xe đẩy chất đầy hành lý về phía sau, hành lý lập tức rơi đầy dưới đất, sau đó dẫn theo cô nhanh chóng chạy đến lối thoát hiểm của phòng chờ máy bay.
Đường Mật vẫn chưa hoàn toàn phản ứng được với chuyện đang xảy ra, chỉ là hai chân theo phản xạ chạy như bay về phía trước, mọi vật trước mắt đều đang lay động, sau đó nhanh chóng vụt qua phía sau, thính giác lại trở nên cực kỳ nhạy bén, tiếng la hét, tiếng chửi rủa, tiếng vật thể bị đánh rơi, còn có tiếng đàn ông quát to đều vang vọng bên tai, tựa như một vũ khúc hỗn loạn mất trật tự, phối hợp với tiết tấu chạy trối chết của cô.
Tiếng máy bay cất cánh rền vang lại truyền đến lần nữa, kèm theo hai tiếng súng nổ “bằng bằng”,
thân hình của Asim ở đằng trước mềm nhũn, sau đó ngã quỵ trên mặt đất.
Trong nháy mắt, tất cả tạp âm lập tức yên tĩnh lại, giống như có bàn tay vô hình bóp chặt cổ họng đang run rẩy. Đường Mật hoảng sợ nhìn Asim trên mặt đất, một dòng máu đỏ thẫm đang từ sau lưng anh ta chảy ra, thấm ướt đồng phục trắng muốt, mũ phi công rơi ra lăn vài vòng trên mặt đất rồi dừng ở bên chân cô.
“Không được nhúc nhích, nếu còn cử động, tôi sẽ nổ súng!”, vật thể lạnh lẽo sít sao đặt ở ót cô.
Trong sự hỗn loạn, loa phát thanh bỗng truyền ra giọng nói ngọt ngào mà máy móc: “Chuyến bay SHwJ01đi Ucraina chuẩn bị cất cánh, xin mời các hành khách nhanh chóng lên máy bay tại cửa M008.” -
Cùng lúc đó, trong phòng sách của Emile, Arthur đang mở lớp thép bên ngoài đã bị súng laser cắt của két sắt, cực nhanh lấy được bản hợp đồng vũ khí mà Emile đã ký kết với nước A từ một xấp văn kiện, sau đó kéo dây chuyền màu đen liền với quần áo xuống, cho vào túi áo ngực, đồng hồ ở cổ tay anh phát ra tia sáng màu đỏ yếu ớt, hiển thị “11:08:00″.
“Đội trưởng, đám bảo vệ đã ở trong thang máy, ước chừng 20 giây nữa sẽ đến tầng hai phụ.”, giọng Simon xuyên qua ống nghe truyền đến, mang theo một chút lo lắng.
“Yên tâm, tôi lấy được hợp đồng rồi.”, Arthur bình tĩnh đáp, sau đó quay đầu lại nhìn về phía JR.
Trong vài phút khi anh mở két sắt JR đã sớm khoan một cái lỗ nhỏ trên trần nhà phòng sách, độ lớn vừa đủ chứa được một người ra vào. Nhìn thấy Arthur đã xong việc, anh ta lấy từ túi quần ra hai quả bom hẹn giờ cỡ nhỏ, đặt thời gian nổ là 20 giây, sau đó nhếch môi cười lạnh kéo mở cửa chính phòng sách, vứt bom ra ngoài, “phanh” đóng cửa lại, gạt chốt cửa xuống.
Trong lúc tiếng nổ mạnh dữ dội từ phía dưới truyền lên, Arthur và JR đã bò vào ống thông gió, nhanh chóng di chuyển về phía đầu ống thông với mặt đất.
“Lần này còn không nổ cho đám chó con kia lên trời luôn ư?!”, trên mặt JR lộ ra nụ cười tàn nhẫn mà sảng khoái, thân thể to lớn nhưng bò trong đường ống nhỏ hẹp lại linh hoạt hệt như một con chó Bull.
20 phút sau, Arthur và JR đã mang theo bản hợp đồng vũ khí quan trọng kia chạy ra một rừng cây kín đáo phía ngoài cung điện, tại đó Y Tắc và Simon đã ngồi trên máy bay trực thăng chờ bọn họ. Tiếng nổ lớn thỉnh thoảng từ trong cung điện truyền đến, đó là bom mà bọn họ đã chôn sẵn từ trước bị kích hoạt nổ.
“Đội trưởng, hôm nay chúng ta làm thật quá nhanh gọn, không phải sao?”, Simon nhai kẹo cao su cười thoải mái, còn chạm nắm đấm với JR để tỏ ý chúc mừng.
Arthur không trả lời, chỉ cúi đầu nhìn mặt đất cách mình càng lúc càng xa, ánh lửa màu da cam đang từ vị trí cung điện bốc lên, sau đó nhanh chóng lan ra, hệt như pháo hoa trong ngày Quốc khánh, nhiệt liệt mà chói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




