|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cái gì này?”
Tiếng cười vang dội từ phía sau mấy người quân nhân truyền đến, thô tục mà không chút kiêng kỵ nào, khiến người ta dựa vào giọng nói liền có thể đoán được người này nhất định là tư lệnh tính tình thô bạo vả lại còn quen ra lệnh. Quả nhiên, một gã đàn ông trung niên thân hình to lớn giống như đồ tể, vẻ mặt lại kiêu ngạo giống như tướng quân đã đi tới, theo phía sau là một tốp đông binh lính. Hắn quan sát Đường Mật, ánh mắt hung hãn từ mặt cô đảo hết toàn thân, cuối cùng dừng tại bộ ngực đẫy đà cùng vòng eo mảnh khảnh của cô mãi không thôi, mang theo dục vọng không chút nào che dấu, làm cho Đường Mật có loại kích động vừa buồn nôn lại vừa muốn vung nắm đấm.
“Thì ra là con nai cái nhỏ khêu gợi!” Nụ cười của gã đàn ông trung niên bắt đầu trở nên dung tục, bộ ngực căng chật dưới bên quân phục rung lên, giống như thịt heo đông lạnh được gói trong vải bố vậy, mà từng hàng huân chương trên vạt áo kia cũng bị rung đến không ngừng lắc lư, lại giống như thịt heo treo trên móc câu sắt đang leng keng rung động.
“Phụt! Thì ra là con heo đực xấu xí… Không, mình không thể sỉ nhục loài heo.” Đường Mật nhìn hắn mà trong lòng thầm nhổ nước bọt, nhưng trên mặt lại lộ ra một vẻ mặt sợ đến sắp ngất đi.
“Anderson tướng quân, nếu như không ngại, tôi muốn hỏi cô đây vài vấn đề.”. Lúc này, một người đàn ông vóc dáng cao có mái tóc dài màu vàng đứng bên cạnh ‘Heo đực’ lên tiếng.
“Đương nhiên, anh Arthur. Cô ta là con mồi anh phát hiện mà.” ‘Heo đực’ làm một động tác xin cứ tự nhiên, dễ nhận thấy hắn ta khá tôn trọng người vóc dáng cao này.
“Cô à, vừa rồi cô làm gì trong bụi cỏ vậy?” Người vóc dáng cao gọi là Arthur ném súng trong tay cho binh lính bên cạnh, hai tay đút vào túi quần tây, thong thả chậm rãi bước đến trước mặt Đường Mật, ung dung không vội mà nhìn khuôn mặt cô hỏi.
“Chụp hình.” Đường Mật thành thật trả lời, đồng thời không chớp mắt nhìn chằm chằm khẩu súng anh ta ném đi kia, cô nhận ra nó, chính là khẩu M82A1 vừa rồi suýt chút nữa đã cướp đi mạng mình, đương nhiên cô cũng nhận ra khuôn mặt người đàn ông này, chính là “Ngài thương nhân vũ khí” trong ống kính của mình vừa rồi.
“Chụp cái gì?” Arthur châm một điếu thuốc, khuôn mặt đằng sau khói thuốc có chút thờ ơ, đôi mắt màu lục sẫm hơi nheo lại, lộ ra tia sáng nguy hiểm, giống như đang cảnh cáo Đường Mật chỉ cần câu trả lời của cô có chút không đúng, anh tuyệt đối sẽ nổ súng, mục tiêu lần này không còn là cây nhỏ hoặc tảng đá nữa, mà chính là đầu cô.
“Voi.” Cơ thể Đường Mật bỗng run lên một cái, bả vai rụt về phía sau, giống như đã bị khí thế của anh dọa sợ.
“Voi? Hi vọng lời cô nói là thật.”, Arthur dùng mắt ra hiệu, bọn lính lập tức lấy máy chụp hình từ trong bao máy Đường Mật đang đeo trên người xuống, giao cho anh.
Arthur mở máy chụp hình lên, đầu mày nhíu chặt lại, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Tại sao màn hình lại không lên?”
“Ngã… ngã bị hỏng rồi, vừa nãy tảng đá đằng sau đột nhiên nổ tung, tôi ngã sấp xuống đất, thật là quá đáng sợ!” Đường Mật cắn môi, giọng nói gần như muốn khóc lên, trong mắt tràn lên một tầng hơi nước, ánh lên nước mắt hoảng sợ mà bất lực.
Bộ dạng nhu nhược này của cô tựa như chú nai con hốt hoảng, nhưng người thợ săn đối diện lại không chút dao động nào, anh nhìn chằm chằm ánh mắt cô, khóe miệng nhếch lên một chút, dường như đang mỉm cười lại như đang giễu cợt.
Đường Mật bị anh nhìn chằm chằm như vậy, trái tim bỗng nhiên đập lỡ một nhịp, cảm thấy ánh mắt của anh giống như hai chùm tia mỏng manh, đang lặng lẽ xuyên qua da cô chạy thẳng vào trong lồng ngực, thậm chí còn vào một nơi sâu hơn. Lẽ nào anh ta đã nhận ra điều gì? Cô lén lút điều hòa hô hấp, cố hết sức làm cho trên mặt mình lộ ra vẻ mặt hoang mang vô tội.
Nhưng mà, cô còn chưa kịp có cơ hội biểu hiện, hơi thở nam tính nóng rực cùng với mùi nước hoa sau khi cạo râu đã ập tới, bá đạo xâm nhập khoang mũi cô. Cô có chút sửng sốt, bỗng hai phiến lành lạnh mà mềm mại gì đó kề vào vành tai cô, giọng nói trầm thấp mềm mại đến nỗi giống như tình nhân thì thầm với nhau: “Đáng sợ? Vừa rồi lúc chụp lén mặt tôi sao lại không cảm thấy đáng sợ? Ánh mắt khi cô né tránh viên đạn còn cực kỳ bình tĩnh, tôi nhìn không ra cô có bộ dạng sợ hãi một chút nào, còn tiếp tục giả vờ nữa thì sẽ lộ tẩy đấy, cô à.”
Đường Mật chớp chớp lông mi, cảm thấy một luồng khí lạnh từ chỗ môi anh ta kề vào đang lan khắp tứ chi, vào trong mạch máu ngưng tụ thành băng nhũ bén nhọn, đâm vào đầu ngón tay làm đau nhức từng hồi. Cô không cần nghĩ cũng biết tư thế của mình và người đàn ông này đang có bao nhiêu mập mờ, nhưng cô cũng không thèm để ý, bởi vì làm sao để giữ được tính mạng mới là chuyện quan trọng nhất lúc này. Trong phút chốc, cô nhớ tới tình cảnh bị sóng lớn cuốn vào trong nước biển ở biển Bering ngày trước, cũng giống như bây giờ, khốn đốn, sợ hãi lại không thể nào giãy giụa, mức độ nguy hiểm của người đàn ông này so với bão táp cũng là ngang ngửa.
Trong lúc cô đang sợ sệt, Arthur đã dời đôi môi khỏi vành tai cô, cầm máy chụp hình, nhanh nhẹn lấy đi thẻ nhớ, sau đó ném nó ra đằng sau, cái máy đắt tiền mà mỏng manh kia lăn mấy vòng trên bãi cỏ, rồi theo sườn núi trượt xuống dưới.
“Anderson tướng quân, để cô gái này cho tôi, xem như một chiết khấu nho nhỏ của lần giao dịch này.” Arthur xoay người nhìn về phía Anderson, giọng điệu hời hợt mà lại mang theo khôn khéo của người làm ăn.
“Sao? Anh cảm thấy hứng thú với cô ta à?” Trong mắt Anderson mang theo một chút do dự, nhưng không phải vì luyến tiếc sắc đẹp của Đường Mật, mà là vì trước kia hắn đã từng tặng vài mỹ nữ cho Arthur, đều bị hẠta cự tuyệt, tại sao lần này đột nhiên lại…
Như là phát giác được sự nghi ngờ của Anderson, Arthur nhướng mắt lên, vẻ mặt trở nên ngả ngớn, anh ôm vòng eo Đường Mật, bàn tay thành thạo trượt xuống mông cô, hung hăng vỗ vài cái.
“Vì làm ăn, tôi đã nán lại cái nơi chim không thải phân này hơn một tháng rồi, sau khi hoàn thành công việc cũng phải làm chút chuyện để thả lỏng thể xác và tinh thần chứ. Không cần lo lắng, mấy cỗ ‘Kẻ tập kích sa mạc’ ông đã đặt kia ba tuần sau sẽ giao đến, khi đã có chúng tập kích đoàn xe của quân chính phủ thì ông có thể chạy trốn nhanh hơn cả tia chớp đấy.”
“Việc đó là dĩ nhiên, anh là đối tác làm ăn tốt nhất của tôi, chờ khi sự nghiệp của tôi thành công, tuyệt đối sẽ không quên người bạn lâu năm như anh. Ha ha, chúc anh có một buổi tối vui vẻ, anh Arthur.” Sự đen tối tràn lên trên mặt Anderson, hắn lộ ra nụ cười mờ ám, còn không quên dùng mắt nhìn vài lượt vào cái mông vểnh cao của Đường Mật.
Người đàn bà này là một cực phẩm, thả cô ta đi mặc dù có chút đáng tiếc, nhưng mà nếu so sánh với sự nghiệp của mình, một người đàn bà thì có là gì? Chỉ cần đảo chính thành công, quyền lực trong tay, còn sợ không có vô số mỹ nữ tự động cởi sạch quần áo đứng xếp hàng trước giường hắn hay sao?
Nghĩ tới đây, tiếng cười của Anderson càng vang dội hơn.
Chương 4: Bị bắt
Ô tô xuyên qua sa mạc, lái vào một vùng thảo nguyên thưa cây, độ cao so với mặt biển không ngừng tăng dần, không khí càng lúc càng trở nên loãng. Dưới sự nhuộm đẫm của trời chiều, từ những áng mây đã hóa thành từng luồng ánh sáng nhè nhẹ bồng bềnh tản mạn khắp không trung, màu da cam, đỏ tươi, lam nhạt cùng tím thẫm đan chồng lên nhau, chậm rãi bay về phía trước, đẹp đến gần giống như cực quang* trong màn đêm. Nơi này được xưng là “Nóc nhà Châu Phi”, hàng trăm triệu năm trước là một ngọn núi lửa, hiện nay dung nham nóng bỏng đã tắt, nguội đi tạo thành cao nguyên đồ sộ, nơi tận cùng mà tầm mắt có thể nhìn thấy đều là dáng vẻ của bầu trời Châu Phi được nâng cao đến một vạn thước Anh, cái loại khô ráo tươi đẹp cùng linh hoạt kỳ ảo này thì lại là tinh hoa mà nó được độ cao tinh luyện ra.
*cực quang: là một hiện tượng sinh học sinh ra ở vùng vĩ độ cao, thường rất hiếm.
Đường Mật ngửa mặt nhìn ra phía ngoài cửa sổ, một đàn hạc trắng đang bay trên bầu trời của bọn chúng. Cánh chim màu trắng viền đen ở mép ngoài, khi thì gập lại khi thì giãn ra, tư thế bay lượn đẹp đẽ đến giống như một cánh buồm lớn, nhẹ nhàng vẽ ra một luồng bụi vàng, liên tục tiến về cuối trời, nơi mà mặt trời to lớn đang lặn kia, tựa như nơi đó mới là hòn đảo nhỏ cuối cùng trong hành trình của sinh mệnh vậy. Mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng như thế, trong máu cô cũng sẽ vô cớ tràn ngập sự rung động cùng ngưỡng mộ, sau đó liền muốn giơ ống kính lên đem cảnh tượng quý giá trong chớp nhoáng này thu lại bảo quản thật kỹ, nếu như không có gì ngoài ý muốn thì nghề thợ nhiếp ảnh này cô đại khái sẽ làm cả đời.
Nhưng điều kiện tiên quyết là phải không có gì ngoài ý muốn, à giờ khắc này cô lại đang ở trong ngoài ý muốn, có thể nhìn thấy mặt trời mọc ngày mai hay không còn là một vấn đề, có đôi khi, cả đời rất xa nhưng lại rất gần.
“Cô đang nhìn gì vậy?” Giọng nói của Arthur từ sau người truyền đến, anh ngồi bên cạnh cô, đang mở bao máy chụp hình của cô. Một mái tóc vàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




