watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3840 Lượt

đi kết giao với một kẻ biến thái như Cửu vương gia làm bằng hữu?

Thật sự phải hỏi ông trời, ông trời cũng vô ngữ a!

~~~~~

Đau, đau giống như bị lửa thiêu đốt, nàng có cảm giác như da thịt toàn thân đang bị ngâm trong một chảo dầu nóng.

Cắn chặt môi dưới loang lổ máu, không chỗ nào còn nguyên vẹn, nhưng nàng vẫn cố chịu đựng không kêu to, một khi tiếng kêu bật ra! Tất cả những đau đớn nàng đang cố áp chế dưới đáy lòng sẽ không thể khống chế, nàng không cần bất luận kẻ nào thương hại, không cần….

Và rồi cảm giác lạnh thấu xương bỗng thay thế cho cảm giác đau đớn như bị ngâm trong vạc dầu, hai hàm răng đang cắn chặt mới từ từ thả lỏng, đôi mày đang nhíu chặt cũng lặng lẽ giãn ra.

Cẩn thận đắp lên người nàng một tấm chăn lụa, Trác Phi Dương mới từ trong nội thất đi ra.

“Thuốc này thật sự hữu hiệu?”

“Bẩm Vương gia, cho dù không thể khôi phục hoàn toàn như lúc ban đầu, nhưng ít nhất cũng có thể làm cho vết sẹo phai nhạt đến trình độ tối thiểu.”

“Chân của nàng thật sự không có cách trị?”

“Đúng vậy, hạ quan quả thật không có biện pháp.”

“Lui ra đi.”

Hướng tầm mắt về phía nội thất, môi của hắn khẽ nhếch lên, “Trị không được cũng tốt, ít nhất nàng muốn chạy trốn cũng sẽ chậm đi rất nhiều.”

“Ta còn nghĩ là ngươi tính buông tay.” Vân Thanh úp cả người xuống mặt bàn nhỏ giọng nói. Lúc ấy hắn cứ thế quyết tuyệt quay đi, ai ngờ mới chớp mắt một cái, hắn liền lủi trở về cường ngạnh đem nhân dẫn trở về, cho nên mới nói cho dù là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hắn đối với người nào đó nhận thức vẫn không đủ sâu sắc.

“Ngươi cho rằng tìm được một nữ nhân có thể làm cho bổn vương xem vừa mắt dễ lắm sao?”

“Khó khăn đến cực điểm.” Hắn ăn ngay nói thực.

“Ta đây dựa vào cái gì lại buông tha cho một kẻ thật vất vả đâm đầu vào tận cửa?”

Thật sự rất có đạo lý! Vân Thanh chỉ có thể rưng rưng gật đầu. Tam nha đầu ngươi là Bồ Tái chuyển thế, nhất định phải hy sinh bản thân, tạo phúc cho thế nhân thoát ly khổ ải, cuộc sống hạnh phúc của toàn dân trong kinh thành liền trông cậy vào ngươi.

“Được rồi, ngươi có thể hồi Tề hầu phủ tả ôm hữu bế rồi, ta tạm thời sẽ không đi ra ngoài gây chuyện thị phi.”

Tạm thời? Vân Thanh khóe mắt co giật không ngừng, sau đó tự an ủi mình, tạm thời ít ra cũng tốt hơn so với việc không chút nào tiết chế lấy việc chơi đùa, chọc phá đám người đáng thương bọn họ ra làm niềm vui.

Trác Phi Dương ném cho hắn một cái liếc mắt, nhíu mày nói: “Thế nào, luyến tiếc đi?”

“Không, không….” Vân Thanh ngay lập tức chạy như bay ra ngoài cửa, rất giống như bị ác quỷ đuổi riết phía sau.

~~~~~

“Tam nha đầu, ngươi thoạt nhìn tinh thần tốt lắm.”

Liễu Ti Vũ đi vượt qua hắn, liếc mắt một cái, “Hầu gia cho rằng ta nên tiều tụy một chút mới hợp với tình cảnh sao?”

Vân Thanh lập tức xua xua hai tay phủ nhận, “Cuối thu cảnh sắc cũng đã thập phần tiêu điều, không cần phải ra vẻ thần sắc tiều tụy để phối hợp với cảnh.”

Nàng tiếp tục hăng hái chiến đấu với quần áo trong thùng gỗ.

Hắn thăm dò tiến sát lại gần nàng, “Tam nha đầu, hỏi ngươi một chuyện.”

“Ân.”

“Ngươi có cảm giác được Cửu vương gia có điểm gì đó không bình thường hay không?”

Dùng sức nện vào quần áo, nàng lãnh đạm bỏ một câu, “Hắn có bao giờ bình thường qua sao?” (Cesia: Ừm, gật gật đầu, đúng đó, bộ có hả…….)

….. Cười ngất!

Vân Thanh chống lấy cằm, nỗ lực kiên trì, “Hắn làm sao nỡ để cho ngươi tiếp tục làm nha hoàn sai vặt? Hắn rõ ràng rất thích ngươi nha.”

Liễu Ti Vũ liếc hắn, “Ta cũng thích khuôn mặt xinh đẹp của Hầu gia, nhưng ta lại không muốn trở thành nữ nhân của ngươi.”

Vậy cũng coi như trả lời sao? Vân Thanh sờ sờ mũi. Được rồi, liền như vậy đi, nhưng nàng có thể không cần dùng loại ngữ khí khinh miệt như thế để trả lời hắn? Hắn sẽ bị tổn thương nha.

“Hôm nay hắn không ở trong phủ, đi đâu rồi?”

“Ta chỉ là một nha hoàn.”

“Nha hoàn ngươi cùng với nha hoàn khác không đồng dạng.”

Liễu Ti Vũ không thèm để ý tới hắn, vẫn tiếp tục dùng sức nện vào quần áo.

Trác Phi Dương tiến vào tiểu viện liền nhìn thấy một màn, chính là đường đường Tề hầu gia lại đang giúp một nha hoàn sai vặt xách nước, vẻ mặt lại còn rạng rỡ như ánh mặt trời.

Nghe tới âm điệu ôn nhu mềm mại của nha hoàn kia, đôi mắt tối đen của hắn lóe lên chút ánh sáng bén nhọn, không tiếng động chậm rãi đi tới.

“Không biết.”

“Tam nha đầu, đừng keo kiệt như vậy, nói cho ta biết cũng có sao đâu.”

“Thật sự không biết.”

“Hoặc là chủ nhân ta đây sẽ biết, có nghi vấn gì sao? Tề hầu đại nhân?”

“A, Vương gia!” Vân Thanh ngay lập bay ra ngoài cách xa Liễu Ti Vũ năm thước, hơn nữa còn trưng ra bộ dạng thận trọng của học trò khi nhìn thấy thầy giáo.

Liễu Ti Vũ vẫn tiếp tục vùi đầu tẩy quần áo của nàng, không thèm để ý tới người cùng việc.

“Xem ra ngươi cùng nàng trò chuyện thật vui?”

“Không dám.” Tám phần là hắn trong lúc vô ý đã đạp lên đuôi lão hổ, muốn hay không ngay lập tức nhận tội đền tội?

“Vậy có phải là thanh âm của tam nha đầu rất dễ nghe khiến cho ngươi quên cả trời đất ở lại vương phủ không chịu về nhà?” Vẻ tươi cười trên mặt của Trác Phi Dương càng lúc càng ân cần, nhưng ánh mắt càng lúc càng trở nên u ám.

Xong rồi, hắn đạp đến không chỉ cái đuôi!

Vân Thanh bộ dạng giống như cha mẹ chết, gục đầu xuống, “Vương gia, ta không chú ý.” Khi nào thì tam nha đầu bắt đầu dùng thanh âm dễ nghe để nói chuyện với hắn hả? Để cho hắn hảo hảo hồi tưởng lại một chút.

“Tính chờ ta thỉnh ngươi ở lại dùng cơm chiều sao?”

“Không cần, ta lập tức biến.” Lời còn chưa dứt, ngươi đã biến mất khỏi tiểu viện.

Trong tiểu viện chỉ còn lại hai người bọn họ, trừ bỏ tiếng chày gỗ nện vào quần áo, mọi thứ đều có vẻ tĩnh lặng đến quỷ dị.

Trác Phi Dương đứng ở một bên im lặng quan sát nàng. Vết sẹo trên mặt đã từ từ mờ đi, tin chắc chỉ cần một đoạn thời gian, đứng ở xa hẳn là sẽ không nhìn thấy.

“Tam nha đầu.”

Nàng không lên tiếng trả lời, đứng dậy đến bên giếng múc nước.

Trác Phi Dương đột nhiên cúi đầu nở nụ cười, đứng ở phía sau, vén lên một lọn tóc dài của nàng, nhẹ giọng nói, “Trách ta ban đêm rất càn rỡ sao?”

“Đông” một tiếng, hơn phân nữa nước trong thùng tràn ra ngoài, bắn tung tóe thấm ướt vạt áo của Liễu Ti Vũ, mà hai vành tai của nàng trong nháy mắt trở nên đỏ ửng.

Hắn cười ha ha, đắc ý nói, “Xem ra ta đoán đúng rồi.”

Nàng xoay người nhấc vạt váy bị ngấm nước lên, bất thình lình bị người từ phía sau ôm lấy.

“Vương gia….”

“Quần áo bị ướt nên thay ra, đúng không?”

“Sẽ có người vào.” Tầm mắt của nàng bay về phía cửa viện. Cho dù tiểu viện này thực hẻo lánh, nhưng cũng không có nghĩa ban ngày ban mặt sẽ không có người đi ngang qua.

“Không có mệnh lệnh của bổn vương, nơi này trong vòng mười trượng đều không có người.” Nói cách khác hắn có thể muốn làm gì nàng thì làm.

“Tự ta sẽ đi đổi,” nàng giãy dụa, “Nhưng hiện tại ta còn phải giặt đồ.”

“Nói thật, bổn vương rất mất hứng nghe ngươi dùng loại âm sắc thanh lãnh này để nói chuyện với ta.”

“Vương gia….” Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa phòng bị đóng lại, sau đó hắn cười tà ác đi về phía nàng.

“Hôm nay ngươi chưa bôi thuốc.” Hắn huơ huơ bình sứ trong tay.

Khóe miệng của nàng run lên, dùng hết toàn bộ khí lực để đè bẹp cái nhu cầu muốn mắng chửi người, “Ta tự bôi được rồi.”

“Khó được bổn vương gấp gáp trở về để giúp ngươi bôi thuốc, hà tất phải cự tuyệt?”

Rõ ràng hắn chính là rắp tăm bất lương, còn dám như vậy trâng tráo không biết ngượng.

“Vương gia,” nàng định cùng hắn giảng đạo lý, “Hôm nay ta phải tẩy xong đống quần áo bên ngoài.”

“Bổn vương đâu có nói là sẽ giúp ngươi tẩy.”

…. Hắn đủ ác liệt, đủ vô sỉ!

Tả tránh hữu tránh…. Cuối cùng nàng vẫn không thể thoát khỏi vận mệnh bị hắn đè ở dưới thân.

“Phản bội bổn vương là phải trả giá.” Hắn nhìn trừng trừng vào nàng, ánh mắt nguy hiểm.

“Vương gia –” Nàng bị hắn dùng sức kìm chặt đau đớn, hai hàng lông mày nhăn chặt lại, “Ta không hiểu.” Nàng lúc nào phản bội hắn? Nàng thậm chí còn không có lá gan đó, nếu không làm thế nào có thể tùy ý mặc cho hắn hết lần này đến lần khác chiếm lấy thân thể của nàng.

“Không được dùng loại âm sắc này để nói chuyện với nam nhân khác.” Hắn cuồng bạo xé rách quần áo của nàng, cấp thiết muốn dùng sự chiếm hữu để chứng minh nàng là của chính hắn, không thuộc về bất luận kẻ nào.

Hắn mạnh mẽ xâm tiến vào trong làm cho nàng cảm thấy đau đớn, vì để giảm bớt đau đớn, nàng bị bắt phải mở rộng hai chân, cong người tiếp nhận lấy hắn thật lớn.

Nàng phản ứng theo bản năng nghênh hợp làm cho Trác Phi Dương trong lòng mừng như điên, một lần so với một lần càng dùng sức, một lần so với một lần càng tiến sâu vào…. Tột đỉnh khoái lạc giống như cơn thủy triều cuốn phăng tất cả mọi thứ, làm cho cả hai người bị vây hãm trong khôn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT