watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:28 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3845 Lượt

vậy? Nếu bị nam tử khác khinh bạc thì làm sao bây giờ?”

“Vương gia.”
“Thân thể tốt hơn nhiều chưa?”
“Ân.”

“Xem ra Biển lão nhân quả thật dụng tâm giúp ngươi điều dưỡng.”

“Vương gia….” Cái tên nam nhân này có hiểu thế nào là kính trọng người già không hả?

“Không được nhắc tới cái lão già làm cho ta phiền lòng kia,” hắn xoay nàng lại, nâng lên chiếc cằm đã trở nên mượt mà của nàng, “Có nghĩ tới hồi vương phủ?”

“Nghĩa phụ nói qua khỏi cuối năm — “

“Ta đã lừa tử lão nhân kia tiến cung rồi.”

“Vương gia ngươi làm sao có thể….”

“Chẳng lẽ ngươi cho là bổn vương sẽ bỏ qua cho kẻ có lỗi với bổn vương sao?”

“Nhưng mà….”

Nhìn nàng muốn nói lại thôi, cuối cùng mím môi lại, Trác Phi Dương lắc đầu thở dài, ôm nàng vào lòng, “Không biết ngươi đến tột cùng là không có lòng tin đối với bản thân vẫn là không có lòng tin đối với ta.”

Cho dù bất luận kẻ nào đối với tên nam nhân trước mắt này cũng đều không có lòng tin, càng không cần nói đến một kẻ đã trải qua biết bao nhiêu thăng trầm như nàng, một tiểu nữ tử yếu ớt tối khiếm khuyết cảm giác an toàn.

“Yên tâm, lão gia hỏa kia không có việc gì.” Tối đa cũng chỉ chịu chút ít kinh hách thôi.

“Đa tạ Vương gia.”

“Bất quá,” hắn mân mê mái tóc dài thả xuống ở trước người nàng, dùng một loại ngữ điệu vân đạm phong khinh nói, “Chúng có thể thương lượng hay không?”

“Cái gì?”

“Tam nha đầu, ngươi có thể dùng nguyên bản thanh âm của ngươi để nói chuyện với ta hay không?”

“Văn Sinh ở đâu?”

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt xếch xinh đẹp của nàng, ánh mắt trong suốt lại mang theo kiên định cố chấp, khóe môi hắn hơi cong lên, “Đây là điều kiện trao đổi?”

“Vương muốn nghĩ thế cũng được.”

“Tốt lắm, bổn vương thích nhìn thấy ngươi tự tin như thế này.”

Một trận gió thổi qua, nàng nhịn không được co người lại.

“Lạnh sao?” Hắn cảm giác được nàng co rúm người, “Mau trở lại phòng.”

Nàng chần chờ một chút, ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại nhanh chóng rũ mắt xuống, “Nhưng…. nghĩa phụ nói ta hiện tại không nên ở cùng một gian phòng với ngươi.”

Trác Phi Dương khóe mắt hơi giật giật, trầm mặc một lát, sau đó mỉm cười hơi có chút cứng ngắc nói với nàng, “Để nha hoàn của ngươi ở cùng cũng được.”

Nàng muốn nói cho hắn, hắn cười rất giả tạo, nhưng nàng sợ có người sẽ trở mặt, cho nên cuối cùng cái gì cũng không nói.

Sau đó, ở bên trong phủ đã trải qua tro cốt của ba triều đại của Biển thái y, Kim thịnh hoàng triều Cửu vương gia làm cho người nghe phải biến sắc cùng với nghĩa nữ mới thu nhận của Thái y phẩm trà đáng cờ, mãi đến đêm khuya cũng chưa hồi phủ, trong phòng có ít nhất ba gã tì nữ đứng hầu ở một bên.

Căn cứ theo lời của hạ nhân Biển phủ, đêm đó Vương gia sắc mặt phi thường thối, không thắng được tiểu thư nhà các nàng một ván nào, lại kiên trì không chịu nhận thua hồi phủ.

~~~~~

“Vương gia,” Vân Thanh cẩn thận nhích tới gần. “Nghe nói Biển thái y bởi vì bào chế cho Hoàng Thượng thuốc tráng dương quá liều, làm cho Hoàng Thượng trầm mê trong chốn hậu cung vô tâm lo việc triều chính, bị Tả đốc Ngự sử buộc tội, bị Thái Hậu nhốt vào thiên xa.” (Hình như là loại nhà tù kéo lên trên không)

“Vậy thì sao?”

“Thập nhị vương gia đùa giỡn với cung tần bị cấm túc.”

“Nga.”

“…. Nói tóm lại, Vương gia, ngài tột cùng là đến khi nào tâm tình mới có thể vui vẻ đây?”

Hắn nhíu mày, lấy vẻ mặt nghi vấn nhìn Vân Thanh.

“Rất nhiều người nhờ vả ta đến hỏi ngươi, để bọn họ xác định rõ thời gian để cáo bệnh nghỉ phép.”

“Nhàm chán.” Trác Phi Dương tăng tốc bước đi.

Kẻ nhàm chán nhất là hắn mới đúng? Vân Thanh lặng lẽ hướng về phía bóng lưng của hắn làm cái mặt quỷ.

“Ngươi đi đâu vậy?”
“Biển phủ.”
“Lại đi uống trà chơi cờ?”

Trác Phi Dương dừng lại cước bộ, chậm rãi đi trở về, trên khuôn mặt tuấn lãng tươi cười dẫn theo một tia tà khí, “A, đột nhiên nghĩ muốn đến Tề hầu phủ nhìn một cái, thế nào, có hoan nghênh không?”

Vân Thanh ngay lập tức dùng sức xua tay, đồng thời lên tiếng kiên quyết cự tuyệt, “Vương gia, ngài vẫn là đi Biển phủ tốt lắm, ta tin tưởng trà trong phòng của Biển gia tiểu thư so với hàn xá nhất định là hương thuần ngon miệng hơn nhiều, hơn nữa Biển thái y hiện đang ở trong thiên lao, Vương gia có thể nhân tiện an ủi một chút nỗi lo lắng hãi hùng của Biển gia tiểu thư, để nàng không lo lắng quá mức mà làm ra chuyện ngốc nghếch.”

“Nói được có đạo lý.” Khóe môi hắn lại cười rất thích thú. “Cảm tạ lương ngôn tương cáo 0 của ngươi, ta sẽ phi thường cam tâm tình nguyện nghe theo.”

0 Lương ngôn tương cáo: báo cho biết lời hay có ích.

“Có thể hay không xin hỏi Vương gia định quấy rầy bao lâu?”

Trác Phi Dương trên mặt tươi cười có chút gian trá, “Vậy phải xem Biển gia tiểu thư chịu lưu ta bao lâu.”

“Vương gia, thứ ta cả gan hỏi một câu, nếu nàng vẫn không chịu trở về vương phủ, hành động của ngươi có thể hay không thăng cấp?”

Hắn thở dài, biểu tình thật không tình nguyện, “Nói thật ra, bổn vương đối với mấy hình phạt tịch biên nhà diệt tộc, lưu đày biên cương, sung quân cũng không hứng thú nhiều cho lắm….”

“Được rồi, ta đã hiểu, cũng biết nên làm thế nào.” Vì hạnh phúc và ích lợi của mọi người, có khi tất yếu phải hy sinh một số người cũng là tình thế bất đắc dĩ.

Hai nam nhân lộ ra nụ cười không cần nói cũng hiểu lòng nhau, mỗi ngươi đi mỗi ngã.

~~~~~
Bên trong Biển thái y phủ.

“Khụ khụ….” Tiếng ho khan liên tục truyền ra từ bức rèm nặng nề.

“Tiểu thư, đến giờ uống thuốc.” Hai tỳ nữ vén rèm lên, nhìn nữ tử đang dựa vào đầu giường.

“Đều là tại Cửu vương gia, làm hại tiểu thư thân mình vừa mới có chút khởi sắc bệnh tình lại nặng thêm.”

“Thuốc này chúng nô tì bỏ thêm nhiều mật đường, không quá đắng như trước.”

“Cảm tạ.”

“Tiểu thư tiểu thư….” Cùng với tiếng bước chân vội vã, một tỳ nữ mang theo vẻ mặt kinh hoàng nghiêng ngã lảo đảo chạy vào, “Cửu vương gia lại tới nữa.”

Liễu Ti Vũ buông chén thuốc đã cạn xuống, vừa lau tàn nước lưu lại bên môi vừa nói, “Các ngươi đều lui xuống hết đi.”

“Nhưng mà, tiểu thư….” Mọi người đều lộ ra vẻ chần chờ.

“Để ta một mình cùng Vương gia nói chuyện, nếu không chỉ sợ nghĩa phụ còn phải ở trong lao chịu nhiều khổ cực.”

“Vậy được rồi, nếu có gì không đúng, tiểu thư cứ kêu to, chúng nô tỳ liền ở ngay bên ngoài.” Các tỳ nữ thu bát, lui ra ngoài.

Khi Trác Phi Dương vén rèm bước vào nội thất đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc, mà người ở trên giường đang chống tay chuẩn bị xuống giường.

“Ngươi lại bị bệnh sao?”

“Khụ…. bị chút phong hàn…. không đáng ngại…. khụ….”

Hắn một bước dài vọt tới bên giường, đè lại nàng đang gắng gượng muốn xuống giường, “Bị bệnh vẫn nên ở trên giường nghỉ ngơi nhiều đi. Biển lão nhân là tam triều thái y, như thế nào càng trị vấn đề càng nhiều?”

“Đêm đó cùng ngươi chơi cờ nên mới bị nhiễm phong hàn.” Câu nói đầu tiên ngăn chặn người nào đó sắp bộc phát lửa giận.

“Ta tìm hắn trở về.”
“Nghĩa phụ đang ở thiên lao.”

“Ta có thể đưa hắn vào đó, tất nhiên cũng có biện pháp mang hắn ra.” Hắn xoay người vừa định đi.

“Vương gia.” Nàng dừng hắn lại, “Không cần giận chó đánh mèo, ít nhất không cần vì ta mà giận chó đánh mèo, nghĩa phụ chỉ vì lo lắng cho thân thể của ta mà thôi.”

Hắn đi trở lại bên giường, cầm tay nàng, mỉm cười mang theo vài phần giễu cợt, cho dù không cam lòng hắn vẫn phải thừa nhận Biển lão nhân là đúng, nếu không thì sao thân thể của nàng chỉ mới chịu đựng một đêm liền cảm nhiễm phong hàn phải nằm trên giường dưỡng bệnh.

“Con người nếu tịch mịch luôn làm chút chuyện gì đó để giết thời gian.”

Nàng không nói gì.

“Nếu hôm nay ta không buông khẩu, ngươi có phải định kéo lê cái thân hư tàn này theo bồi tiếp ta hay không?”

“Vương gia nói đi?”

Xoa xao cằm, đôi môi của hắn hơi tách ra lộ ra nụ cười xấu xa, ghé sát vào nàng nói: “Vẫn là tra tấn ngươi có cảm giác khoái trá hơn, cho nên hãy mau mau khỏe lên.”

Nàng vờ như không nghe, “Lây bệnh.”

“Bổn vương sao lại sợ nho nhỏ phong hàn?”

Cũng phải, ngay cả ác ma thấy hắn còn phải nhường đường.

“Khụ…. thật sự sẽ lây bệnh cho Vương gia….”

Tứ phiến môi đang dán liền nhau hơi hơi tách ra, hắn cười đến tà mị mà nguy hiểm, “Đã nói bổn vương không sợ.”

Nàng chống tay đẩy hắn tạo ra khoảng cách giữa hai người, bộ ngực do thở dốc mà rung động phập phồng, vẽ nên một hình ảnh phi thường hương diễm câu hồn người.

Ngay sau đó, hai người liền cùng ngã vào tấm đệm ấm áp trên giường, hắn thuận thế buông màn, bức rèm dày cô lập cả hai trong khoảng không gian nho nhỏ ở bên trong.

“Vương gia….”

“Ta chỉ muốn ôm ngươi ngủ một lát.”

“Thật sự?”

“Ta đường đường là Kim thịnh hoàng triều Cửu vương gia mà đi lừa một tiểu nữ tử sao?”

“Chỉ ngủ một lát?” Nàng xác nhận.
“Phải.”

“Ta vừa mới uống thuốc, nếu ta

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT