|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đúng là thích mỹ nữ, nhưng tuyệt đối không thích loại nữ tử dã man thô lỗ, cho dù có đẹp cỡ nào cũng miễn bàn.
~~~~~
Nàng phải tiến cung? Liễu Ti Vũ chần chờ liếc nhìn thái giám truyền chỉ, không đi chỉ sợ không được.
“Vương phi vẫn là lập tức đi theo chúng tôi tiến cung thôi.” Công công truyền chỉ lên tiếng, lo lắng đảo tầm mắt ra phía ngoài cửa.
Trong lòng nàng nhất thời sáng tỏ. Đương kim thánh thượng nhất định đoán chắc lúc này Cửu vương gia không có ở trong phủ, mới phái người đến triệu nàng vào cung…. Chút dự cảm xấu chợt xẹt qua trong lòng nàng. Lần này vào cung tuyệt không giống như trong khẩu dụ đã nói, chính là ôm Tam Liễu hồi vương phủ.
“Đi thôi.” Được rồi, mặc kệ tâm ý của hoàng thượng như thế nào, nàng vẫn muốn tự mình đối mặt, mấy ngày nay nàng cũng loáng thoáng nghe được tin đồn, hoàng thượng có thể nhẫn nại đến bây giờ mới tìm đến nàng, nói vậy cũng là vô pháp khả thi.
Ngồi vào cỗ kiệu trong cung mang đến, Liễu Ti Vũ theo cung nhân vào cung diện thánh.
Im lặng ngồi trong kiệu, tâm tình của nàng thật phức tạp, thản nhiên u buồn mông lung dâng lên trong mắt. Từ xưa tâm sự của đế vương rất khó đoán, nàng không thể lường trước được kết quả diện thánh lần này.
“Thỉnh Vương phi hạ kiệu.”
Bên ngoài kiệu vang lên giọng nói the thé c
của công công, kéo Liễu Ti Vũ ra khỏi những suy nghĩ hỗn loạn của bản thân, nàng trấn định lại, khom người chui ra khỏi kiệu.
Nơi này không phải là hoàng cung, chỉ cần liếc mắt một cái nàng liền khẳng định.
Đảo tầm mắt qua những người hầu mặc thường phục đang đứng nghiêm chỉnh ở hành lang gấp khúc, nàng theo bản năng mím môi, thong thả mà kiên định cất bước tiến vào trong phòng.
Đại sảnh thoáng đãng sáng ngời, một gã nam tử mặc y phục màu lam ngồi ở vị trí chủ tọa, đang ngắm nghía hai khỏa hạt châu đầy màu sắc cầm trên tay, vẻ mặt bình ổn.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.”
“Bình thân.”
“Tạ Hoàng thượng.”
“Người đâu, ban tọa cho Thụy vương phi.”
Nàng ngồi xuống ghế dựa, kế tiếp cả đại sảnh bị bầu không khí im lặng bao trùm làm cho lòng người cảm thấy bất an.
Hoàng thượng vẫn không ngừng xoay tròn trong tay hai khỏa hạt châu, ánh mắt từ đầu chí cuối vẫn không nhìn về phía nàng, mà Liễu Ti Vũ từ lúc cúi xuống liền không hề ngẩng đầu lên, tự mình bảo trì trầm mặc.
Thời gian cứ thế trôi qua thật lâu, hoàng thượng rốt cuộc đánh vỡ bầu không khí trầm mặc, “Liễu Ti Vũ.”
“Có thần thiếp.”
“Trẫm hy vọng cửu đệ có thể cưới An Nhã công chúa làm phi.”
“Hoành thượng hy vọng nô tỳ như thế nào?”
“Tốt lắm, ngươi quả thật phi thường hiểu lý lẽ.” Hoàng thượng hơi thơi thở phào nhẹ nhõm.
“Hoàng thượng quá khen.”
“Tính tình của Cửu đệ xưa nay bướng bỉnh, trẫm không nghĩ cùng hắn phát sinh xung đột.”
“….”
“Cho nên, trẫm quyết định nói cho ngươi biết một sự kiện, từ chính ngươi quyết định nên làm thế nào.”
Bất an trong lòng nàng bắt đầu dần dần lan rộng, đột nhiên nàng một chút cũng không muốn biết sự kiện kia là gì.
“Lần này An Nhã công chúa đến, trẫm mới biết được nguyên lai năm đó chứng cứ phạm tội Liễu binh bộ thông đồng với địch, kỳ thật là do chính Cửu đệ mua từ chỗ của Đại Thành quốc tể phụ.”
Lông mi dài cong vút khẽ run, hai nắm tay giấu trong ống tay áo nắm chặt lại kháp vào da thịt, nhưng nàng vẫn như cũ không lên tiếng.
“Cửu đệ luôn luôn tùy hứng, chính trẫm cũng không dự đoán được ngay cả chuyện đại sự liên quan đến mạng người hắn cũng lấy ra đùa giỡn.”
“Hạ chỉ sát cha ta là ngài, Hoàng thượng.” Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về nam nhân ngồi ở chủ vị, ngầm chỉ trích sự hồ đồ của hắn.
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của nàng, thần sắc của hoàng thượng hiện lên tia chật vật.
“Hoàng thượng, ngài nguyên bản có thể không cần phải nói ra chuyện này, ngài lại lựa chọn đúng lúc này nói cho ta biết, làm cho ta không thể không hoài nghi tính chân thật của sự việc.”
“Trẫm là vua một nước, làm sao có thể nói dối?”
“Ngài nếu là vua của một nước, muốn cho một vương gia hưu thê để cưới người khác là chuyện dễ như trở bàn tay, mà không phải giống như hôm nay ở ngoài cung triệu kiến ta.”
“Lớn mật!”
“Hoàng thượng hà tất phải thẹn quá hóa giận?”
“Ngươi không sợ trẫm chém đầu ngươi?”
“Ta nếu đã dám nói như vậy, liền tỏ vẻ ta cũng không sợ chết.”
Hoàng thượng trừng mắt nhìn nàng, không thể tin được trong thiên hạ lại có nữ tử tính tình như thế, vẻ mặt lạnh lùng, ngay cả ánh mắt cũng băng lãnh thấu xương, không hề e ngại nhìn thẳng vào chính mình, dùng thứ âm sắc khiến cho người nghe run sợ không nhanh không chậm nói ra những ngôn từ lớn mật, giống như chuyện sống chết đối với nàng cũng không phân biệt.
Đột nhiên hắn không giận ngược lại còn mỉm cười, “Trẫm hiểu được, ngươi là muốn chết.”
“Chỉ có ngốc tử mới có thể tự đi tìm tử lộ.”
“Bởi vì sau khi nghe được chuyện đó, ngươi đã không còn lưu luyến muốn sống, dù sao ngươi lại gã cho đồng lõa đã hại cả nhà Liễu gia ngươi.” Vẻ tươi cười trên mặt của hoàng thượng càng sáng lạn, “Nhưng trẫm cố tình không chiều theo mong muốn của ngươi, trẫm muốn cho ngươi còn sống chịu dày vò, còn sống để trả giá cho sự vô lễ của ngươi hôm nay đối với trẫm.”
“Hoàng thượng sai lầm rồi, ta so với bất luận kẻ nào đều rất quý trọng sinh mạng của bản thân, đều càng muốn sống sót.”
“Phải không? Chọc giận trẫm chính là cách biểu hiện ngươi muốn sống sót sao?” Ai cũng đều biết nói chọc giận cửu ngũ chí tôn kết cục là như thế nào, nàng sẽ không ngốc đến mức không hiểu rõ điểm này.
“Mới vừa rồi chẳng phải Hoàng thượng đã nói là sẽ không giết ta sao?”
Sắc mặt hoàng thượng bỗng nhiên đại biến. Đúng vậy, hắn đã nói muốn nàng còn sống để trả giá, như vậy có nghĩa là hắn không thể giết nàng.
Liễu Ti Vũ nhìn hắn, khóe môi cười lạnh càng lộ rõ giọng điệu mỉa mai, “Quân vô hí ngôn, không phải sao? Ta nhất định sẽ còn sống.”
Chống lại ánh mắt rét lạnh như băng của nàng, hoàng thượng bất chợt đánh một cái lạnh run. Ánh mắt đó giống như đang nói, nàng sẽ chờ trò hay chậm rãi trình diễn, nàng sẽ thật vui vẻ mắt lạnh bàng quan hưởng thụ nó.
Quả nhiên, nữ nhân có thể làm cho cửu đệ yêu, so với chính với chính hắn cũng không bình thường bao nhiêu.
~~~~~
“Thật sự là người trong cung tới mang Vương phi đi?”
“Đúng vậy, thưa Vương gia.”
“Tại sao không có ai đi theo hầu?” Vẻ mặt của Trác Phi Dương lúc này quả thật không thể xưng đẹp mặt, sở hữu người hầu cho dù đều đứng cách hắn một khoảng khá xa cũng có thể nhận thấy.
“Vị công công kia nói không cần.”
“Thật sao?” Hắn cười lạnh.
“Vâng.”
“Đã tới giờ này còn không đưa người về, chẳng lẽ muốn lưu nàng lại trong cung?” Khóe môi hắn nhếch lên hung tợn, mọi người không hẹn mà cùng thụt lùi về phía sau. “Không phải nói đi đón Tam Liễu sao?”
“Vâng….” Thanh âm của kẻ phụ trách đáp lời bắt đầu run run, “Tiểu vương gia đã trở về rồi.”
“Đó là khi nào?”
“Sau khi Vương phi rời khỏi không bao lâu.”
“Tại sao không hỏi thăm một chút cung nhân, Vương phi chừng nào hồi phủ?”
Tổng quản bắt đầu lau mồ hôi, “Nói là Thái hậu muốn lưu Vương phi lại một lát để trò chuyện.”
“Tốt lắm.” Trác Phi Dương một chưởng chụp lên bàn, chấn đến cả bàn trà vỡ vụn, “Xem ra là bổn vương phải tự mình vào cung để tiếp người về.”
Sở hữu hạ nhân của Thụy vương phủ chỉ có thể nhìn theo Vương gia tôn quý của bọn họ nổi giận đùng đùng đi ra vương phủ.
“Vương gia, ngài muốn tiến cung?” Vừa tiến vào vương phủ Vân Thanh kinh ngạc hỏi.
“Tránh ra.” Trác Phi Dương một chưởng bổ vào cánh cửa chướng ngại vật, chuẩn bị leo lên ngựa.
“Vương gia, lúc này cửa cung đã đóng, nếu xông vào chỉ sợ không ổn.” Vân Thanh túm chặt lấy cương ngựa, ngăn cản sợ hắn vì nổi cơn thịnh nộ mà làm ra chuyện gì điên rồ.
“Chính phi của Thụy vương gia ta ngủ lại nội cung liền hợp với lễ nghi sao?” Cái tên nam nhân kia nếu dám can đảm nhúng chàm tam nha đầu, hắn nhất định sẽ trở mặt, lần này tuyệt không lưu lại nửa điểm cảm tình.
“Vương gia, Vương phi tá túc ở trong cung của Thái hậu, sẽ không có chuyện gì.”
“Ngươi xác định nàng ở trong cung của Thái hậu?” Ánh mắt sắc nhọn lãnh huyết bắn về phía hắn.
Vân Thanh trong lòng phát lạnh, cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nhìn thấy ánh mắt đáng sợ như thế, bàn tay đang túm lấy dây cương không khỏi buông lỏng.
“Giá!”
Theo tiếng hét bật ra khỏi miệng, hắn kẹp lấy bụng ngựa phi nhanh mà đi, lưu lại Vân Thanh đứng sững ra ở trước cửa Thụy vương phủ.
~~~~~
Rầm một cái, cánh cửa cung nặng chịch bị người từ bên ngoài đá văng ra.
Hoàng thượng đang đắm chìm trong cao lương mỹ vị cùng mỹ tửu ôn nhu, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Trác Phi Dương vẻ mặt tăm tối chậm rãi tiến vào, đi theo sau hắn còn có vài vị đại nội thị vệ đã tuốt đao ra khỏi vỏ, nhưng hắn ngay cả đầu cũng lười ngoái lại, trực tiếp vung lên trường tiên trong tay, liền bức bọn họ lui về sau mấy bước.
“Hoàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




