|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
hoàn toàn khác với người bình thường, luôn có những hành vi quái dị, giống như phong cách đặc biệt của Nghệ Thuật Gia, trong mắt của những người bình thường, thì không thể hiểu được suy nghĩ của họ.
Ở trong tưởng tượng của cô, nếu đối phương là kim chủ giúp đỡ mẹ của Thẩm Nghệ Dạ, nói như vậy tuổi cũng không nhỏ, hơn nữa hắn nói bà có tính tình cổ quái, như vậy không phải là giống nhân vật như trong phim điện ảnh chứ, một lão bà sống ở một thị trấn nhỏ hoang vu tại nước Mỹ, tóc tai bù xù, mặt sưng vù béo ụt ịt, nuôi một đống mèo để làm bạn với bà, không cùng hàng xóm lui tới, ngay cả thân nhân bạn bè cả đời cũng không qua lại với nhau. . . . . .
“Bà ấy dáng dấp cao quý ưu nhã, không nên đem đối phương nghĩ đến quá mức đáng sợ.”
Ý định vừa hiện lên trong đầu liền bị hắn nhìn thấu, cô cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thầm nghĩ tâm tư của hắn cũng quá nhẵn nhụi, có thể từ trong biểu tình của cô mà nhìn ra cô đang suy nghĩ gì.
“Làm sao anh biết tôi đang suy nghĩ gì?”
“Cô nói cho tôi biết trước, có phải là tôi nói đúng rồi không?” Hắn cười đắc ý.
“Dạ, không sai, làm sao anh biết được vậy?”
“Tôi chỉ có thể nói, tôi chính là có năng lực này, về phần tại sao có thể có cái năng lực này, thành thật mà nói, cái này thật rất khó giải thích được rõ ràng.” Hắn không trả lời rõ ràng, lại thành công moi ra được câu trả lời của Khang Tư Mỹ.
Cô giận đến nỗi chu cái miệng nhỏ nhắn ra, trong lòng thầm mắng hắn xảo quyệt, chắc là hắn nhìn ra phản ứng của cô, muốn áp chế đi nhuệ khí của cô!
Nhìn hắn trêu chọc cô thành công, lại bày ra cái bộ mặt đắc ý, trông không khác một đứa trẻ, không nghĩ tới bình thường hắn uy nghiêm anh tuấn, lại có bộ mặt trẻ con
như vậy, cho nên để cho hắn chiếm chút tiện nghi nhỏ, cái này cũng chẳng đáng là gì?
Hơn nữa, nụ cười của hắn, giống như một làn gió thơm mát, nhưng một chút lực sát thương cũng không có, ngược lại , còn có thể kéo gần hơn khoảng cách giữa hai người, một loại chân tình nhàn nhạt mơ mơ màng màng, ở trong không gian nho nhỏ từ từ nảy sinh, lớn lên khỏe mạnh. . . . . .
Không tới nửa giờ, hai người đã đến cửa hàng, xe ngừng lại trước một ngôi nhà xây theo phong cách Hy Lạp ngói màu xanh lam, tường màu trắng.
Khi xuống xe, ra nghênh tiếp bọn họ là một vị phu nhân chừng 50 tuổi, quả thật như lời Thẩm Nghệ Dạ nói, ung dung thanh lịch, thân thể ưu nhã, nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy sự kiêu ngạo, làm cho Khang Tư Mỹ cảm giác không thể nào thoải mái.
” Dì Lan, đã lâu không gặp, gần đây dì có khỏe không? Đây là bạn của cháu Khang Tư Mỹ.”
Từ thái độ của Thẩm Nghệ Dạ có thể nhìn ra vị phu nhân này, xác thực có lai lịch và địa vị bất phàm.
Ngụy Tuyết Lan không có biểu hiện gì, ánh mắt lạnh lùng vẫn dừng lại trên người Khang Tư Mỹ .
“Mới vừa rồi ở trong điện thoại, sao không có nói (Nguồn: YenBai.Mobi)cho ta biết cháu còn dẫn theo bạn tới?”
Thẩm Nghệ Dạ hoàn toàn không ngờ tới dì Lan sẽ nói ra những lời này, ” Dì Lan, có phải có bất tiện gì hay không?”
Bà dừng lại một chút, lúc này mới nói: “Không có gì, không có vấn đề gì, mau vào thôi!”
Bà lộ ra bộ mặt âm dương quái khí khiến Khang Tư Mỹ sợ hãi trong lòng, nếu không có gì, làm chi muốn hỏi câu kia? Sao nghe vào trong tai cô, giống như không hoan nghênh cô đến.
Đang ở địa bàn người ta, cô dĩ nhiên không dám trực tiếp hỏi, vốn dĩ giác quan thứ sáu của nữ nhân rất nhạy cảm, cô có thể cảm giác Ngụy Tuyết Lan đối với cô không có thiện ý, thật sự là rất kỳ quái, cô lại không chọc bà ấy, làm sao bộ dạng giống như đang đoạt mất chồng vậy?
Dưới sự hướng dẫn của Ngụy Tuyết Lan, hai người tới phòng dưới đất nơi trưng bày sản phẩm, cánh cửa gỗ tinh xảo mở ra, tất cả đèn đều sáng lên, phóng mắt nhìn quanh, tất cả đều là sản phẩm của VF từ thời năm 1970 đến sản phẩm đang lưu hành hiện nay đều có cả, đủ các loại kiểu dáng, cảnh tượng hùng vĩ như vậy khiến Khang Tư Mỹ không nhịn được hô to ra tiếng.
“Trời ạ, những trang phục này trên tạp chí cũng rất khó nhìn thấy được, không thể nghĩ đến còn có thể tận mắt thấy được ở đây. . . . . .”
“Khang tiểu thư, phiền toái không cần quan trọng hóa vấn đề như vậy, có được không?”
Cô lập tức che miệng, cảm giác giống như mình là phạm nhân, từng giây từng phút cũng phải nơm nớp lo sợ, một chút cũng không tự do.
” Dì Lan, có thể nhìn thấy cùng một lúc những bộ trang phục của VF từ trước đến bây giờ, kinh ngạc là chuyện đương nhiên, xin dì đừng để ý, cô ấy không có ý gì đâu .” Thẩm Nghệ Dạ đứng bên cạnh Khang Tư Mỹ giải vây cho cô.
Ngụy Tuyết Lan cười như không cười nói: “Xem ra, quan hệ giữa Khang tiểu thư với cháu, không chỉ là bạn bè bình thường, cháu rất quan tâm cô ấy sao!”
Thẩm Nghệ Dạ không có ý định phản bác, dù nói thế nào, dì Lan dù sao cũng là trưởng bối, còn lớn hơn mẹ hắn ba tuổi, lại còn từng trợ giúp mẹ của hắn, hắn nên bớt tranh luận một tí thì tốt hơn.
Khang Tư Mỹ cảm thấy rất nghi ngờ, từ khi cô một bước vào phòng này giống như liền cùng dì Lan xung khắc, cô không h
hiểu, cô đã làm điều gì không phải, tại sao bà ấy lại nhìn cô không vừa mắt.
Chỉ là để tránh đưa tới cuộc tranh luận không đáng, cũng tránh gây phiền phức cho Thẩm Nghệ Dạ, cô nên cẩn thận một chút cũng là không sai.
Nửa giờ kế tiếp, Thẩm Nghệ Dạ đứng trước mỗi tủ, giới thiệu khuyng hướng hàng năm của VF, hắn nói rất chuyên chú cẩn trọng, so với hướng dẫn viên trong bảo tàng còn giải thích cặn kẽ hơn, thậm chí hắn còn phải cầu xin Ngụy Tuyết Lan mở ra quầy thủy tinh, trong đó có cái kim cài áo là thiết kế đầu tiên của mẹ hắn, lấy ra cho Khang Tư Mỹ giám định và thưởng thức, biểu hiện vô cùng săn sóc, khiến cho người ngoài nhìn vào thấy hai người giống như là đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt.
Cảnh này khiến cho Ngụy Tuyết Lan đứng bên cạnh sắc mặt càng ngày càng khó coi, rốt cuộc không nhịn được chen vào nói –
“Nghệ Dạ, nếu ban đầu thái độ của cháu đối với Ánh Uy, tốt được một nửa như bây giờ, nó cũng không phải thương tâm muốn chết, giận dỗi mà đi gả cho một người mà mình không thích.”
Bà vừa nói lời này ra, khiến Thẩm Nghệ Dạ sững sờ tại chỗ.
Hắn không hiểu chuyện cũ năm xưa, vì sao dì Lan còn nhắc lại, đặc biệt là ở trước mắt Tư Mỹ, đây không phải là cố ý khiến cho hắn khó chịu sao?
“Dì Lan, hôm nay ngoại trừ tới thăm dì, còn là dẫn bạn đến xem bộ sưu tầm của dì, cháu hi vọng chuyện đã qua liền để cho nó thành quá khứ, không cần thiết phải khơi lại như vậy.”
Ngụy Tuyết Lan xem thường, không đồng ý nói, “Bốn năm nay, cháu có quan tâm đến cuộc sống của Ánh Uy sau khi cưới không? Cháu có biết nó còn rất yêu cháu , nhưng cháu….. thế nhưng. . . . . .”
“Dì Lan, cháu gọi điện thoại đến Nam Phi cho cô ấy, cô ấy nói cuộc sống hôn nhân của cô ấy bây giờ rất hạnh phúc, cháu chúc phúc cho cô ấy, trừ chuyện đó ra, cháu còn nên làm cái gì nữa?” Hắn còn tưởng rằng dì Lan đã không còn để ý đến chuyện này, nếu như mà biết rõ bà vẫn thủy chung canh cánh trong lòng, hắn dù có chết cũng sẽ không đi tới nơi này.
Ngụy Tuyết Lan không khỏi tức giận, “Nó nói nó rất hạnh phúc là cháu liền tin phải không? Nó cho đến bây giờ vẫn không quên được cháu, cháu không những không hiểu, lại còn. . . . . .” ánh mắt sắc bén quét về phía Khang Tư Mỹ ” tìm được niềm vui mới rồi, cháu làm như vậy có đúng không?”
“Dù nói thế nào, Ánh Uy hiện tại cũng đã làm vợ của người ta, nếu dì còn nghĩ như vậy, thì cháu cũng không có gì để nói. Tư Mỹ, chúng ta đi.” Hắn cầm lấy tay Khang Tư Mỹ, đang muốn bước nhanh rời đi.
Nào đoán được, Ngụy Tuyết Lan đột nhiên xông lại, vội vàng kéo cánh tay còn lại của Khang Tư Mỹ, kéo tay của cô lại hỏi: “Cô biết Nghệ Dạ đã bao lâu, ban đầu không phải do cô ở bên trong cản trở mới làm hại Ánh Uy phải đi gả cho một người mà mình không thích?”
Một hồi lôi lôi kéo kéo, khiến cho cái kim cài áo trong tay Khang Tư Mỹ vô ý rơi trên mặt đất, thảm hại hơn chính là trong lúc bối rối còn một cước đạp lên, xong rồi!…… nó đã trở thành một đống hài cốt.
“Trời ạ, cô thế nào lại giẫm hư vật phẩm của ta? !”
Khang Tư mỹ sợ tới mức nói không ra lời, cô. . . . . . cô không phải cố ý, là bởi vì dì Lan kéo cô, mới có thể làm hại cô đem kim cài áo rơi trên mặt đất, mà không cẩn thận giẫm lên.
“Cháu. .. . . . Cháu không phải cố ý. . . . . .”
“Cô phải bồi thường cho ta, bằng không cô hôm nay đừng hòng rời khỏi chỗ này!” bà vừa xem đã thấy cô không vừa mắt, bây giờ lại còn đem vật phẩm cực khổ cất giấu phá hỏng!
“Phải bồi thường bao nhiêu, toàn bộ tính cho cháu, không liên quan gì đến cô ấy.” Thẩm Nghệ Dạ vươn mình mà che chở cho Khang Tư Mỹ, có ý bảo vệ hết sức rõ ràng.
“Nghệ Dạ, ta. . . . . . Ta là trưởng bối của cháu, cũng là ân nhân của mẹ cháu, sao cháu có thể giúp người ngoài mà đối với ta như vậy?”
“ Cháu là dựa trên công bằng mà nói, không có bênh vực cho bất cứ ai, lại nói, cô ấy cũng không phải là người ngoài, cô ấy không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




