|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
không cần hỏi nữa có được hay không?” Khang Tư Mỹ đứng ngồi không yên, cái này giống như đang chờ tuyên bố Giải Kim Mã cho vai nữ chính xuất sắc nhất, mà cô chính một người trong danh sách chờ nhận giải.
“Đừng quên khi chúng ta ở tàu điện ngầm đã cùng hô khẩu hiệu gì?”
Không vào nhà giàu rất khó sống!
Châm ngôn bảy chữ này, cô làm sao quên, vừa có cơ hội gặp phải người có tiền, hơn nữa người giống như Thẩm Nghệ Dạ như vậy có thân phận, có địa vị, dáng dấp lại khiến người nhìn người mê, nên tích cực tranh thủ, mà không phải giống như bây giờ sợ đầu sợ đuôi, lục thần vô chủ ( không làm chủ được tinh thần).
Cô hiểu một khi xác nhận Thẩm Nghệ Dạ yêu cô, thì tình trạng tài chính của cô sẽ được giải quyết, nhưng cô không muốn lấy lý do này để yêu Thẩm Nghệ Dạ, cái loại yêu đó sẽ thay đổi thật xấu xí, ghê tởm, tựa như hôn nhân chính trị, là vì mục đích nào đó, tuyệt không phải vì tình yêu.
“Có, tôi đã có đối tượng lý tưởng, tôi nghĩ, thừa dịp hôm nay có cơ hội này, cũng hi vọng có nhiều người chứng kiến như vậy. . . . . . trước mặt cô ấy tỏ tình!”
Lời này vừa nói ra, toàn trường xôn xao, họ cũng muốn biết cô gái may mắn này đến tột cùng là người nào.
“Đối tượng mà tôi muốn tỏ tình, không có ở xa đây, mà là một người đang ở hội trường này.”
Thốt ra lời này xong, toàn trường càng thêm sôi trào, quả thật không khí đã đến cảnh giới tối cao.
“Thẩm tiên sinh, anh cũng nhanh nói, không nên thừa nước đục thả câu!” Phan Đình ồn ào lên, những người khác càng thêm hưng phấn đến đứng lên, giống như người cổ đại ở ném tú cầu, trường hợp có thể nói là náo nhiệt vô cùng.
Khang Tư Mỹ muốn bỏ chạy, chỉ là hai bên trái phải cũng bị vây lại, cô chỉ có thể ngoan ngoãn lắng nghe tỏ tình.
“Được, cô gái kia chính là người ngồi bên tay phải cô, Khang Tư Mỹ tiểu thư.” Tay hắn hắn chỉ một cái, đầu mọi người đều cùng quay về một hướng.”Tư Mỹ, những lời này anh vẫn để ở trong lòng, từ lần đầu tiên gặp em, anh liền đối với em nhớ mãi không quên, một cái nhăn mày, một nụ cười của em cũng thật sâu hấp dẫn anh, anh thích em thiện lương, đối công tác chấp nhất cùng chuyên chú, em. . . . . . có nguyện ý làm bạn gái của anh không?”
Phía dưới các cô gái toàn bộ đều dung nhập vào lời tỏ tình của hắn, mỗi người cũng ước gì mình là Khang Tư Mỹ — cô gái may mắn kia.
Đối mặt với lời tỏ tình của Thẩm Nghệ Dạ, Khang Tư Mỹ lập tức luống cuống, đầu cô lúc này nóng rực, một chút vui sướng trong lòng cũng không có.
“Mình muốn đi trước!” Cô bởi vì động cơ tiếp cận không trong sáng, không đáng giá để Thẩm Nghệ Dạ ở trước mặt mọi người đối với cô nói ra lời tỏ tình chân tình.
Cảm giác tâm tình mình không yên, cầm lên túi xách, cô không nói hai lời quay người bước đi. Cô phải thừa nhận cô đối với Thẩm Nghệ Dạ là có cảm tình, nhưng điểm xuất phát cũng là hi vọng lừa gạt tiền của hắn, muốn hắn như kẻ ngốc trả món nợ cho cô.
Trời ạ, nếu để cho Thẩm Nghệ Dạ biết động cơ của cô tà ác như vậy, như vậy trên thực tế, sẽ làm hắn thêm khiếp sợ, nhất định sẽ khi dễ cô, coi cô là một người ham hư vinh hám tiền.
Nhìn giai nhân bước nhanh rời đi, Thẩm Nghệ Dạ khẽ sửng sốt một chút, đối với độc giả nói tiếng xin lỗi, sau đó theo sát ở sau lưng cô, nhanh chóng hướng lầu dưới vọt đi.
Chương 11
Mưa phùn mùa đông, trong gió mưa giống một cây roi vô hình quất từng cái trên mặt Khang Tư Mỹ.
Không biết tại sao, lúc ấy một lòng cầu trời câu được một kẻ ngốc, đến khi tìm được, lại biết được đối phương cũng có tình cảm với mình, lúc này lương tâm của cô bị khiển trách lại giống như hồng thủy cuốn đi, không biết phải làm sao.
Cô không hiểu bề ngoài bình thường của mình, rốt cuộc là có điểm gì hấp dẫn đến hắn? Người như Thẩm Nghệ Dạ ánh mắt cao hơn đầu, nhìn nữ nhân so với chọn xe thể thao còn nghiêm khắc hơn, ở đâu ra ý niệm cùng cô có tiến thêm một bước ?
Cô không hiểu nam nhân
và nữ nhân đối với hai chữ sức quyến rũ giải thích như thế nào, cũng không biết từ cái góc độ nào để phán đoán một người rốt cuộc có bao nhiêu sức hút, tóm lại đối phương động cơ đơn thuần, mà cô tâm tình bất chính, đây là sự thật, vừa nghĩ tới động cơ ban đầu cả người cô liền không được tự nhiên, cảm thấy căn bản là không còn mặt mũi nhìn hắn.
Cô chạy thật nhanh xuyên qua đám người, sau lưng không xa Thẩm Nghệ Dạ khổ sở đuổi theo, bởi vì có quá nhiều người qua lại, hai người thủy chung duy trì khoảng chừng ba cửa hàng.
Đối với Thẩm Nghệ Dạ mà nói hắn cảm thấy không giải thích được, hắn thưởng thức cô, đối với cô có cảm tình, hi vọng khiến nhiều người biết hơn, hắn cũng là một người đàn ông bình thường, cũng muốn nói yêu thương, cũng muốn nếm thử một chút ngọt ngào trong thế giới của hai người, hắn không phải minh tinh, cho nên công khai tình yêu không có gì là khoa trương cả, chỉ là tại sao cô giống như một chú chim nhỏ bị hoảng sợ, chỉ nhẹ nhàng đụng chạm một cái lại bị hù phải bay vào trong rừng, sợ hãi trốn đi?
“Khang Tư Mỹ! Tại sao em lại chạy , anh đã nói cái gì sai sao?” Hắn gọi cô, cô ngược lại chạy trốn nhanh hơn.
Này, gọi lớn tiếng như vậy, e sợ cho rằng người trong thiên hạ không biết cô là Khang Tư Mỹ phải không?
Cô không có quay đầu lại tăng nhanh bước chân, không cẩn thận còn đụng vào một nam sinh đang phát tờ rơi , khi cô quay đầu lại nhìn thấy Thẩm Nghệ Dạ càng đuổi càng gần, mắt thấy hắn đuổi theo cô đến nơi, lúc này cô nhìn thấy ngay tại cửa phụ của ngân hàng có một con hẻm nhỏ, cô đang muốn quẹo vào thì có một tên cướp thất bại đang điên cuồng chạy ra ngoài, không cẩn thận đụng phải cô .
Tên cướp nhếch nhác đứng lên, phát hiện nhân viên ngân hàng cùng bảo vệ toàn bộ đang đuổi theo, dưới tình thế cấp bách hắn liền đem Khang Tư Mỹ từ trên mặt đất bắt lại, một tay vòng qua chiếc cổ của cô, một tay kia là đem lưỡi dao sắc bén dí lên cái cổ trắng nõn của cô.
“Đừng tới đây, ai muốn tới đây tôi liền giết cô ta!” Tên cướp xem ra chừng 20 tuổi, ánh mắt kinh hoảng, lần đầu tiên cướp bóc liền thất bại, trong lòng hắn rất sợ hãi.
“Tư Mỹ!” Nhìn thấy con dao sáng loáng dí trên cổ trắng nõn của Khang Tư Mỹ, Thẩm Nghệ Dạ cả người căng thẳng, hắn chưa từng phải trải qua lo lắng như bây giờ, trong lòng như có lửa đốt.
Khang Tư Mỹ không nghĩ tới mình sẽ bị tên cướp kèm hai bên, lưỡi dao lạnh như băng để trên cổ của cô, thoáng chốc máu toàn thân cũng ngưng lại, tràn ngập sợ hãi.
Lúc này người dân vây xem càng ngày càng nhiều, bảo vệ cùng cảnh sát chạy tới vây quanh tên cướp, những người này ép càng chặt, tâm tình tên cướp càng thêm không ổn định, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, trên mặt gân xanh nổi lên, tay run rẩy cũng bởi vì khẩn trương quá độ, khiến cho đầu dao không tự chủ đi phía trước một chút, lập tức có máu đỏ tươi chảy ra từ làn da trắng nõn.
Nhưng lúc này cảnh sát lại coi thường an nguy của con tim, cầm súng từng bước tiến vào, làm như vậy càng khiến tên cướp khủng hoảng, nhìn thấy tình hình này Thẩm Nghệ Dạ không thể không vội vàng lên tiếng.
“Các anh tất cả đều đứng lại cho tôi, không nhìn thấy con tin đã bị thương tổn rồi sao?” Thẩm Nghệ Dạ hướng về phía cảnh sát lớn tiếng gầm thét. Họ không phải là cảnh sát bảo vệ nhân dân sao, chẳng lẽ không biết chọc giận tên cướp sẽ khiến con tim lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm hay sao?
Nghe có người quát như vậy, mấy người bảo vệ cùng cảnh sát quả thật dừng lại động tác, dù sao cứu ra con tin mới là trọng điểm.
Mà tên cướp cũng bởi vì nghe Thẩm Nghệ Dạ quát như vậy , tâm tình rõ ràng hòa hoãn xuống.
Thẩm Nghệ Dạ biết muốn dựa vào những tên cảnh sát này thì không thể đảm bảo an nguy cho Khang Tư Mỹ, da thịt bị thương sợ rằng không thể tránh được, hắn biết khi một người bị bức bách đến cực điểm, chỉ cần bị một chút xíu kích động sẽ không cách nào khống chế bản thân, hắn hiểu đạo lý bứt dây động rừng, cho nên càng không thể hy vọng để cho cảnh sát giải quyết vấn đề cấp bách này.
Hắn bước đến rất cẩn thận nhẹ nhàng, tựa như sợ thức tỉnh con mèo đang ngủ say, không để cho tâm tình tên cướp bị kích động, hắn có ý đồ như một người anh trai luôn giang rộng hai cánh tay, bất kể em trai mình phạm phải tội lớn ngập trời cũng nguyện ý chấp nhận hắn, dùng tình cảm chân thành tới cảm hóa, giúp hắn từ trong tuyệt cảnh tìm được một tia ánh sáng trên con đường mới.
“Cậu không cần phải khẩn trương như vậy, thả lỏng, có muốn hay không hút điếu thuốc, chúng ta hàn huyên một chút cậu cảm thấy thế nào?” Hắn tràn ra nụ cười đẹp như ánh sáng mặt trời, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc châm lửa, còn thân hơn tự đưa tới trước mặt hắn.
Tên cướp bị làm cho hồ đồ, tên đàn ông này đầu óc có phải có vấn đề hay không? Hắn là cướp, mỗi người nhìn đến hắn cũng muốn đè hắn trên mặt đất đạp hắn mấy cái, nào có người như hắn vậy , còn đốt thuốc cho hắn hút?
Tên cướp vẫn khôn
không dám động, cho đến khi Thẩm Nghệ Dạ mở miệng, “Đừng sợ, đây chính là thuốc lá nhập khẩu ở Đài Loan không mua được đâu, là anh mới
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




