|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sức lực đẩy anh ra, sau đó đi đến chỗ an toàn, trên thực tế, căn bản không có chỗ an toàn, nếu như anh kiên trì, cô căn bản không trốn thoát.
“Em!” Cô vừa mới ngọt ngào như vậy, bây giờ lại khiến người ta chán ghét. Đông Lôi giận chính mình tại sao lại thích cô gái khó trị này như thế, anh không phải thích bị ngược chứ?
“Chúng ta căn bản không nên như vậy, cho nên em hi vọng anh sau này đừng như thế.” Vừa nói xong, cô cố gắng điều chỉnh nhịp tim mình, làm bộ trấn định rời đi.
Để lại người đàn ông đang tức giận, một bộ muốn giết người rồi lại xuống tay không được.
“Diêu Khả Na, cô gái đáng ghét.” Anh không nhịn được nắm chặt tay, cắn răng nghiến lợi muốn đánh người.
Không biết bao nhiêu lần, anh nghĩ muốn bắt lấy cô gái này ra sức đánh một chút, nhưng thực ra lòng anh biết rõ, anh muốn đem cô áp đảo, tấn công cô, dùng cách khác khiến cô khuất phục.
Diêu Khả Na, có phải kiếp trước anh nợ em, đời này mới quan tâm em như vậy? Đông Lôi bắt đầu tin chuyện có duyên có nợ.
*********
Khả Na mặc dù tự nói với mình không cần để ý, nhưng lỗ tai lại không nhịn được lắng nghe động tĩnh ngoài cửa, muốn biết Đông Lôi có quay lại không.
Kể từ buổi chiều sau khi cô chạy đi, cô gọi điện về công ty, phát hiện anh cũng rời công ty chưa có quay về.
Bây giờ đã muộn như vậy, anh vẫn chưa về.
Mặc dù biết anh là người lớn, hành vi của mình thì mình phụ trách, nhưng dù sao cũng cùng ở dưới một mái nhà, nói không lo lắng là gạt người.
Hơn nữa anh là ông chủ của cô, cô phải dựa vào anh để ăn cơm.
Nhưng cô biết, mình để ý, là nụ hôn của anh.
Nụ hôn của anh làm người ta ý loạn tình mê, không cách nào khắc chế, mỗi lần nghĩ tới, cô cảm thấy toàn thân nóng ran, hư nguyễn vô lực, giống như người tuyết bị lửa đốt.
Cô không phải thánh nhân, đối mặt với một người đàn ông đào hoa như vậy, rất khó không động lòng.
Mọi người thích đồ vật đẹp, cũng sẽ thưởng thức nó, hơn nữa người đàn ông đẹp trai này cùng mình ở chung một mái nhà, mỗi ngày đều gặp nhau, làm sao có thể không có tình cảm?
Đúng vậy , đương nhiên có thể có tình cảm.
Nhưng mà năm năm trước, cô xác định rõ lập trường của mình, cũng nhận thấy rằng người đàn ông này không thể chỉ thuộc về một mình cô… Không! Phải nói dung mạo của anh rất khó có thể để anh dành riêng cho một cô gái.
Bên ngoài thế giới tàn nhẫn, hồ ly tinh, kẻ thứ ba rất nhiều, hơn nữa bây giờ con gái dám yêu dám hận, không ngại biểu đạt tình cảm của mình, càng không quan tâm thiên trường địa cửu, chỉ để ý đã từng có, cho nên nếu đàn ông đã kết hôn thì thế nào? Vẫn có thể tranh giành.
Khả Na tự nói với mình, không thể bị anh quấy rối tim mình.
Mặc dù nụ hôn của anh rất mất hồn, thì thế nào?
Chẳng lẽ liền khuất phục? Sau đó để mình biến thành một bông hoa trong vườn hoa của anh.
Nếu có một ngày cô không còn mới mẻ, không thể hấp dẫn sự chú ý của anh, cô nên làm gì?
Không thể, tuyệt đối không được.
Bởi vì lòng cô sẽ bị tổn thương, hơn nữa nếu cùng anh dây dưa, ảnh hưởng đến là người nhà của cô.
Thật vất vả mới có một cuộc sống an ổn, mặc dù phải nhịn khi làm việc dưới trướng của anh, nhưng chỉ cần mình giữ được quan hệ cấp trên và nhân viên, trước mắt cô vẫn có thể ổn định tất cả.
Cô đã chịu đủ phiêu bạc lang thang, không hy vọng vì chính mình mê luyến mà phá hỏng cuộc sống bây giờ, hơn nữa cô biết ông nội hy vọng có thể cùng chủ nhân của ông ở nhà này vượt qua nửa đời sau, thậm chí nghĩ tại ngôi nhà này chết đi.
Ông Tư Mã cùng ông nội tình cảm không đơn thuần là chủ nhân cùng quản gia, mà là anh em ruột thịt rồi, cô không muốn vì chính mình mê luyến hoặc mềm yêu, phá hỏng tất cả.
Cho nên cự tuyệt người đàn ông đào hoa tuyệt đối không sai, huống chi cô biết mình không phải kẻ đùa giỡn tình cảm người khác, mang tình yêu đầu của con gái ra đùa, vì vậy cự tuyệt anh tuyệt đối là quyết định sáng suốt.
Chỉ là một nụ hôn, sẽ không thay đổi gì. Khả Na tự nói với mình như vậy.
Có chút mệt mỏi, cô thư giãn gân cốt, quyết định không chờ anh nữa, cô muốn đi ngủ.
Cô vừa mới cởi áo khoác xuống, lộ ra áo ngủ mỏng manh bên trong thì cửa phòng liền bị người thô lỗ mở ra, hại cô giật mình.
Chương 3
Đông Lôi nhìn chằm chằm Khả Na gần như trong suốt trong áo ngủ, nhịn không được khẽ nguyền rủa một chút cô nghe không rõ lắm nhưng biết đang chửi cô.
Cô xệ mặt xuống, cảm giác mình rất uất ức. Tại sao anh phải nguyền rủa cô như vậy?
“Anh biết xông vào phòng con gái như vậy rất bất lịch sự không?”
“Ha ha ha…! Anh biết ngay em sẽ nói như vậy.” Nếu như cô gái nhỏ này đang ở cổ đại, nhất định sẽ đem trinh tiết đi để thờ, nhưng điều kiện trước tiên là người đàn ông của cô phải chết trước, bị cô lạnh lùng vô tình cho đến chết.
Lúc này, cô gái bị Đông Lôi ôm lấy cũng đã say khướt, cô nhìn anh rồi lại nhìn Khả Na, sau đó hừ lạnh, dán vào ngực anh bày ra thân thể khêu gợi “Cái gì đây! Thì ra trong nhà anh đã có phụ nữ, người đàn ông xấu xa này.”
“Cô ấy không phải phụ nữ của tôi, cô ấy chỉ là đào hoa kiếm của tôi, đặc biệt giúp tôi chặt đứt đường đào hoa.” Anh cười, giống như nghe được chuyện cười.
Mặc dù bây giờ anh là người say, nhưng nụ cười của anh vẫn có thể khiêu khích lòng người, cũng có thể tàn nhẫn đâm bị thương lòng người.
“Thật buồn cười nha! Tại sao có thể so sánh như vậy.”
“Không phải so sánh, là thật.”
Khả Na lạnh lùng nhìn đôi nam nữ say khướt trước mắt mình, trong lòng từ từ dâng lên cảm giác ghen tuông mà cô không thích.
Cô muốn giết chết người đàn ông này, càng muốn chặt đứt tay cô gái không an phận kia.
“Nhà tôi chỉ cần có đứa trẻ ra đời, sẽ xin đại sư tới coi bói. Cô biết không? Tôi là mệnh phú quý, nhưng lại quá đào hoa, như vậy sẽ ảnh hưởng đến mệnh phú quý, muốn hoá giả phải tìm một người có thể phá hỏng số mệnh này.” Anh duỗi ngón tay chỉ cô “Cô ấy, chính là người đó, chỉ cần cô ấy bên cạnh tôi, tôi sẽ không có mệnh đào hoa.”
“Vậy ư? Vậy em là cái gì?” Cô gái chỉ mình. Cô dù sao cũng coi là một đoá hoa đi!
“Đúng vậy! Cô là cái gì?” Mắt Đông Lôi mơ màng nhìn cô gái mình ôm, chỉ biết tối nay mình đi quán bar uống rượu, cô ta liền về cùng anh.
Nhưng bất kể cô là cái gì, anh đều không để ý, người anh để ý là cô gái đang im lặng kia, làm cho anh cảm thấy mình cuồng bị phụ nữ ngược đãi.
Mặc dù mặt nhìn khó coi, mặc dù không tốt nhìn anh, nhưng vừa nhìn thấy điểm phấn hồng nhỏ nhỏ của Khả Na hơi mờ dưới đồ ngủ mỏng manh, cả người anh đều nóng lên.
Tựa như thường ngày, cô cao cao tại thượng như nữ vương, cô không cần làm gì cũng có thể khiến anh dục hoả khắp người, mất đi kiêu ngạo tự tin cùng lý trí.
Yêu nữ này, cô thật đáng giận!
“Em nhìn đi, bây giờ anh có hoa đào, mau tới chém đi! Em không được quên ông nội anh đã cho em cùng em gái ăn ở cùng học hành tại đây, em không phải nên làm tròn trách nhiệm sao?” Rõ ràng một khắc tinh tới tiêu tiền, đặc biệt khắc chế mệnh đào hoa của anh, tại sao lại cao ngạo hơn cả anh?
Anh nghĩ muốn hôn cô, cô nên vui vẻ tiếp nhận, hơn nữa dịu dàng phối hợp, mà không phải mỗi lần đều cự tuyệt anh, khiến anh tức muốn chết.
Mà đáng chết, anh tựa hồ không sợ mình tức đến chết, ngược lại càng muốn nhiều hơn.
Rõ ràng cô cũng muốn anh, coi như thái độ cô luôn lạnh như băng, thế nhưng khi anh hôn cô, thân thể mềm mại tự động dính sát kia không lừa được người, hơn nữa cánh tay nhỏ bé của cô còn không an phận sờ loạn sau lưng anh……
Anh biết cô cũng muốn anh, tại sao còn phải nói dối, giả vờ dè dặt? Hay nghĩ muốn chơi trò gì?
Bất kể như thế nào, cô đều thành công.
Nhất là bây giờ, cô cao cao tại thượng như nữ vương kiêu ngạo, anh càng muốn đánh về phía cô, bừa bãi phóng túng dục vọng của mình.
“Chém hoa đào? Thật là mê tín! Có thật cô ấy ở cạnh anh, có thể phù hộ anh mệnh phú quý? Vậy em cũng phải tìm một người mới có thể giúp em có số mệnh giống anh à?”
“Không tìm được, cô gái này có số mệnh ít người có, cô ấy không đào hoa.”
“Không đào hoa không phải chứng tỏ không có đàn ông yêu sao? Thật thê thảm đó! Vậy em không cần không có đào hoa, em muốn rất nhiều rất nhiều đào hoa, như vậy mới gọi là con gái a!”
Cô gái ghê tởm này, ở đây nói xằng nói bậy cái gì vậy? Khả Na rất muốn xông tới nắm lấy tóc cô ta, sau đó đem cô ta từ thân thể người đàn ông đáng ghét kia ra, ném ra ngoài, nhưng cô vẫn không có di động, chỉ là hô hấp càng trở nên dồn dập.
Đông Lôi nhìn gương mặt Khả Na đỏ ửng, hai vú cô kịch liệt phập phồng lên xuống, anh cảm thấy thân thể cũng bị tỉnh lại.
Luôn dễ dàng như vậy, anh có thể ở trước mặt cô biến thành cầm thú, thật là khiến người ta khó chịu.
“Nếu như anh muốn về phòng mình, tại sao lại tới phòng em?” Khả Na cuối cùng cũng tìm lại thanh âm của mình, cứng rắn nói.
Cô nghĩ muốn cầm áo khoác lên người, rồi lại sợ cử động như vậy sẽ khiêu khích người đàn ông này, anh nhìn chăm chú để cô có phản ứng, mà cô cũng hy vọng, chính là để anh phát hiện nội tâm cô đang khát vọng,cho nên anh không thể làm gì khác hơn dùng tay ôm ngực, như vậy ít nhất có thể
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




