watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5964 Lượt

là thi phản ứng ra nắm tay, một lần thì chưa đủ, vì thế cô lắc đầu: “Tôi ra trước, anh làm theo là được”.

Thần Quang cười, đã hai chín, ba mươi tuổi rồi, vậy mà vẫn còn chơi trò trẻ con này với một cô gái? Nhưng nhìn thấy ánh mắt thách thức của Phạm Tiểu Đa, anh biết, cô gái này quyết đấu với mình, nhưng vì lúc trước nói rồi, vì thế anh chỉ còn biết chấp nhận.

Rất nhanh, Tiểu Đa ba lần ra lá, Thần Quang cũng ba lần ra lá, ba lần hòa. Chỉ có điều chưa đầy hai mươi phút sau, cuộc chiến đã kết thúc.

Thần Quang có phần không thể tin nổi, bản thân như thể đưa bàn tay xòe ra trước mặt Tiểu Đa, còn cô chỉ việc nhẹ nhàng ra hai ngón tay, “rắc” một tiếng thành cái kéo.

Ba người đàn ông cười đau khổ nâng ly lên chạm rồi cùng uống, mắt nhìn nhau, cùng lấy lại tinh thần, gặp phải ba cô gái không dễ chơi, khiến tính hiếu thắng của họ nổi lên. Thế là trận chiến lại tiếp tục.

Các cô gái cứ chìm đắm trong không khí liên tiếp chiến thắng, thỉnh thoảng rơi vào hoàn cảnh bất lợi lại than thở: “Cuối cùng cũng được uống ly rượu rồi, thấy các anh uống thèm quá”, khiến ba người đàn ông tức tới mức chỉ biết im lặng.

Thần Quang cứ uống hết ly Vodka này đến ly Vodka khác, loại rượu không pha, uống tới khi miệng phát đắng, đầu choáng váng thì nghe thấy Tiểu Đa

Đa hạ thấp giọng nói với anh với vẻ dữ dằn: “Tôi đã bảo anh hễ nhìn thấy tôi thì tránh đi cơ mà”.

Anh ngẩng đầu lên nhìn vẻ đắc ý và trêu chọc trên mặt Tiểu Đa, đôi mắt long lanh hút hồn, đôi môi nhỏ hơi cong lên cùng vẻ lanh lợi, tinh nghịch, thế là ý nghĩ muốn đánh bại, muốn chinh phục yêu nữ này lóe lên và mỗi lúc một thêm mãnh liệt trong lòng anh.

Hai chai Vodka được ba người trong bọn Thần Quang uống hết, có gọi nữa có lẽ cũng là ba người bọn họ uống, cứ như vậy sẽ lộ hết cái xấu ra mà thôi. Thần Quang cười, nói: “Hôm nay đến đây thôi, ba chúng tôi bái phục nhận thua. Tuần sau gặp lại nhau vẫn tại đây, được không?”.

A Tuệ và A Phương thích tít cả mắt, ba chàng trai này nhìn có vẻ rất được, hẹn với các anh chàng đẹp trai hẳn sẽ không vô vị. Thế là hai người lập tức nhận lời rồi đưa mắt nhìn Tiểu Đa.

Tiểu Đa hơi do dự, hôm nay anh Sáu không có ở nhà, nên cô mới trốn đi được, lần sau chẳng may anh Sáu biết được thì gay go.

Thần Quang thấy Tiểu Đa có vẻ không muốn lắm, bèn lên tiếng khích cô: “Sao thế, định tránh đi đường khác?”.

Tiểu Đa nhìn Thần Quang, thấy khuôn mặt điển trai của anh lại lộ ra vẻ đáng ghét như lần trước, bèn buột miệng nói: “Anh vẫn chưa uống đủ thì đợi lần sau cố mà uống tiếp nhé”.

Hẹn xong, ba chàng trai ra về.

A Tuệ ré lên: “Đúng là duyên phận, gặp được trai đẹp rồi, tuần sau mình phải trang điểm đẹp hơn mới được”.

A Phương cũng vô cùng phấn chấn. Cô rất có cảm tình với Trương Ngôn.

Phạm Tiểu Đa rất vui, vì cuối cùng cũng trả thù được một phen, khiến cho anh chàng Thần Quang phải chắp tay xin thua, trong lòng cô thấy rất đã. Ngẫm nghĩ một lát, cô nói: “Mình thấy tuần sau không phạt rượu như thế này nữa, vì bọn họ chắc chắn có chuẩn bị rồi mới đến”.

A Tuệ và A Phương gật đầu, cảm thấy có một tuần để bàn nên cũng không vội. Hôm nay thu hoạch rất lớn.

Phạm Tiểu Đa mua một chiếc kẹo cao su nhai cho hết mùi rượu. Cô thận trọng mở cửa nhà, thấy anh trai vẫn chưa về, bèn đi tắm để khử hết mùi rượu trên người. Nhìn chiếc quần bò bị rách một miếng, Tiểu Đa bèn lấy kéo cắt phăng, biến nó thành một chiếc quần soóc.

Cô nhìn chiếc kéo trong tay, nhớ đến cảnh mình ra kéo cắt bàn tay to của chàng trai Thần Quang nhiều lần trong trò chơi tối nay, không kìm được cất tiếng cười ha hả.

Chương 9

Răng của Phạm Tiểu Đa không được tốt, hồi còn bé mỗi lần ăn mía, các anh chị đều phải cắn thành miếng nhỏ trước rồi mới đưa cho cô, Tiểu Đa cầm một nắm, nhá ngon lành đến mức nước mía chảy ròng ròng.

Suốt hai ngày liền, Lý Hoan xuất hiện trước cổng đài truyền hình rất đúng giờ để đưa đón Tiểu Đa. Vừa nhìn thấy cậu, cô liền chau mày.

Lý Hoan không hề để ý đến vẻ lạnh nhạt của Tiểu Đa, từ lúc cô lên xe là bắt đầu khua môi múa mép, cứ một mình độc diễn, cho đến khi Phạm Tiểu Đa thở dài mới thôi.

Hôm nay cũng như vậy, Lý Hoan đến đón Tiểu Đa, cô định từ chối, cậu bèn cười hì hì: “Anh Cả, chị Hai, anh Ba, anh Tư, anh Năm, anh Sáu của cô đều đang chờ tôi báo cáo về kết quả bữa cơm ngày hôm nay đấy. Cô giúp tôi hoàn thành việc đó, được không?”.

Tiểu Đa mở to mắt nhìn Lý Hoan, cảm thấy đúng là có vấn đề: “Anh báo cáo thật à? Anh không cảm thấy như vậy rất mệt sao?”.

Lý Hoan đáp với vẻ mặt nghiêm chỉnh: “Lúc đầu thì thấy không quen, nhưng bây giờ cảm thấy tin tức mà họ cung cấp nhanh hơn nhiều so với việc tôi phải tự điều tra”.

Phạm Tiểu Đa không biết mọi người trong nhà đã nói với Lý Hoan những gì, trong mấy ngày ngắn ngủi, đúng là cậu đã nắm được không ít về sở thích của cô. Từ chuyện ăn hải sản mang vỏ về, ăn dưa hấu phải bỏ hết hạt, cắt thành miếng nhỏ, dùng tăm xiên, cho đến chuyện đi chợ hoa và chim để mua hoa, hơn nữa hễ đi là chọn những thứ mà cô thích rồi đòi mua. Tiểu Đa cảm thấy dường như mình có thêm một người anh trai, cho tới khi Lý Hoan cắn mía thành những miếng nhỏ đưa cho cô, cô mới cảm thấy buồn nôn hết mức.

Răng của Phạm Tiểu Đa không được tốt, hồi còn bé mỗi lần ăn mía, các anh chị đều phải cắn thành miếng nhỏ trước rồi mới đưa cho cô, Tiểu Đa cầm một nắm, nhá ngon lành đến mức nước mía chảy ròng ròng. Tuy nhiên, khi chuyện này do Lý Hoan làm thì Tiểu Đa không thể nào ăn được. Các anh chị trong nhà làm giúp cô việc đó, cô cảm thấy rất hạnh phúc, Lý Hoan làm như vậy, trong khi hai người quen biết chưa lâu, cô thực sự vô cùng khó chịu.

Trong bụng Tiểu Đa nghĩ thầm, không thể để Lý Hoan tiếp tục như vậy được. Lúc ăn cơm, Tiểu Đa kêu người phục vụ mang một bắp ngô đến, cô bẻ đoạn hơi già một chút ở phía dưới rồi bắt đầu biểu diễn. Phạm Tiểu Đa cắn một hạt ngô, răng cắn vào nhau, môi trề ra, rồi nhằn lấy nhân bên trong, nhổ vỏ ra ngoài, cô cứ chậm rãi ăn như vậy, từng hạt từng hạt, hệt như ăn hạt dưa, không nói câu nào.

Lý Hoan đã ăn xong trước, thấy Phạm Tiểu Đa gọi ngô, cậu tưởng rằng Tiểu Đa sẽ ăn nhanh thôi, bèn châm điều thuốc hút và chờ. Hút xong điếu thuốc rồi mà nửa bắp ngô trong tay của Tiểu Đa mới ăn được một phần mười, Lý Hoan lại gọi người phục vụ mang nước trà lên. Mãi tới khi nhìn thấy trước mặt Tiểu Đa có một đám vỏ hạt ngô, cậu bắt đầu thấy đau đầu, cậu hiểu Tiểu Đa biết mình không thể ngồi yên một chỗ và nói nhiều, nên đã cố tình kéo dài thời gian để cậu phải ngồi lại. Lý Hoan không chịu thua, cũng ngồi yên chờ cô ăn.

Hai người cứ thi gan như vậy, chẳng ai nói câu gì. Lý Hoan cố khép miệng lại, cậu muốn nói, muốn nói mấy chuyện cười như rõ ràng là cho dù cậu có nói thì Phạm Tiểu Đa cũng là như không nghe thấy gì, thế là Lý Hoan quyết định đọc báo. Trong bụng thầm chửi rằng, sao nhà họ Phạm lại có thể chiều chuộng quá mức một người như thế này.

Chưa bao giờ Lý Hoan đọc báo chăm chú như thế, đến cả mục quảng cáo cũng không bỏ sót một chữ. Lúc đó Phạm Tiểu Đa mới xoa tay nói: “Ăn xong rồi, về thôi”.

Lý Hoan vội thanh toán tiền rồi đưa cô về nhà.

Ra khỏi nhà họ Phạm, Lý Hoan cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa. Cô Phạm Tiểu Đa này không gây gổ, không cãi nhau với cậu, bảo ăn cơm thì ăn cơm, không nói nhiều, ăn xong là về nhà. Có chuyện yêu đương theo kiểu này sao?

Lý Hoan bỗng nhiên nghĩ ra, Phạm Tiểu Đa dùng chiêu này để buộc cậu phải rút lui, cô không hề tỏ ra thông minh trước mặt cậu, cũng không tỏ vẻ lạnh nhạt hay tức giận, những điều này khiến Lý Hoan thấy thật vô vị.

Lý Hoan nghĩ, cô càng như vậy, tôi lại càng không cho cô được như ý, kể từ ngày mai, tôi sẽ đối phó với cô theo cách của tôi. Nghĩ vậy, cậu thấy phấn chấn trở lại, dường như đã nhìn thấy Tiểu Đa bộc lộ bản chất, vứt bỏ bộ mặt nhã nhặn bên ngoài để đối kháng với cậu. Lý Hoan phấn khởi vỗ đét một cái, rồi bất chợ nghe thấy tiếng còi chói tai, giật mình, vội lái xe về nhà chuẩn bị.

Mười giờ trưa ngày thứ Tư.

Có một nhân viên của cửa hàng hoa ôm một bó hồng môn to tướng bước vào ban Quảng cáo và chỉ đích danh Phạm Tiểu Đa ra nhận hoa.

A Phương và A Tuệ chạy ra còn nhanh hơn cả Tiểu Đa, một lát sau bê bó hoa về phòng. Hai người túm lấy Tiểu Đa, bàn tán: “Không biết có phải là anh chàng đẹp trai hôm đó không? Không lẽ lại quê mùa đến thế? Có ai lại tặng cả một bó hồng môn như thế bao giờ, trông cứ như hoa nhựa ấy. Thô hết mức”.

Tiểu Đa nhìn thấy cũng cười, đám hoa hồng môn này bó lại trông xấu thật. Cô nghĩ thầm, không biết có phải là của Thần Quang không, cố tình tặng loại hoa này để trả thù? Nhưng nghĩ một lúc lại thấy không phải vậy, chẳng phải đã hẹn cuối tuần rồi còn gì?

A Phương lấy ra một tấm thiếp từ trong đám hoa: “Vui vẻ nhé Đa Đa! Ai nhỉ? Sao lại cụt ngủn thế!”.

Phạm Tiểu Đa chợt thấy đầu nhói đau, Lý Hoan! Một lát sau thì cậu gọi đến, nói với cô bằng giọng đầy tình ý: “Thô thì đúng là thô thật, nhưng tôi cam đoan cô sẽ cười khi nhìn thấy nó, và sẽ vui vẻ nhiều nhiều[1">”.

[1"> Vui vẻ nhiều nhiều: Âm Hán Việt của nó là Hoan Lạc

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT