watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 19/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5984 Lượt

tới mức thè lưỡi, nhìn ba cô gái đều đưa mắt ra hiệu cho mình, bèn nói lái sang chuyện khác: “Đã nói là ăn cơm cùng tôi và A Tuệ, thế mà mãi không thấy đến”.

Nghe vậy, Tiểu Đa mới yên tâm, Lý Hoan nhìn mọi người, trong lòng dấy lên cảm giác hoài nghi. Tuy bên ngoài không nói gì, như có sáu anh chị em nhà họ Phạm làm cố vấn, cậu tin sẽ nắm được trái tim của Tiểu Đa.

Ăn cơm xong, ra khỏi nhà hàng, Lý Hoan vẫn nắm tay Tiểu Đa. Tiểu Đa mỉm cười chào tạm biệt A Phương và A Tuệ, thấy họ đi xa rồi, bèn kéo cậu ra một chỗ vắng.

Lý Hoan cứ để cô kéo đi, trong lòng thấy rất vui vì Tiểu Đa đã làm như vậy. Đang không hiểu cô sẽ kéo đi đâu thì Tiểu Đa dừng lại: “Nắm tay suốt cả buổi tối vẫn chưa đủ à?”.

Lý Hoan cười, đáp: “Chưa đủ. Hôm nay anh không lái xe, để anh nắm tay em đi về nhà”.

Phạm Tiểu Đa nhìn thấy vẻ mặt hí hửng của Lý Hoan, cơn giận dữ từ trong lòng nổi lên, thế là cô giơ chân giậm mạnh một cái. Hôm nay cô đi đôi giày bảy phân, vì dáng người thấp nên cô thường đi giày cao gót. Cú giậm chân của cô khiến Lý Hoan đau tới mức nhảy dựng lên.

Phạm Tiểu Đa phủi tay, bàn tay cuối cùng cũng được tự do, đang đắc ý, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng gầm giận dữ vang lên ngay bên tai: “Tiểu Đa, sao em lại giẫm lên chân Lý Hoan như vậy?”.

Tiểu Đa giật thót người, anh Cả, anh Ba và anh Tư cùng vội vàng bước tới.

Lý Hoan vừa xuýt xoa, vừa cười nói với họ: “Tiểu Đa đang đùa với em ấy mà”.

Phạm Triết Thiên xua tay, ngắt lời Lý Hoan: “Anh đã nhìn thấy rồi. Lúc ăn cơm thấy nó đá người khác dưới gầm bàn, nếu không đá vào cậu thì cũng là đá vào người khác”.

Tiểu Đa định giải thích thì Phạm Triết Thiên trừng mắt lên lườm cô: “Suốt ngày cùng với mấy người ở ban Quảng cáo chơi bời, học cái xấu, em học cái thói đá người khác dưới gầm bàn, rồi dùng giày cao gót giẫm chân người ta từ bao giờ? Đừng có nói với anh là em không quen việc Lý Hoan cầm tay nên mới như vậy! Người yêu cầm tay bạn gái là chuyện đương nhiên, nắm tay thì có gì? Như thế nên đá, nên giẫm à?”.

Phạm Tiểu Đa nghe thấy vậy rất giận, từ nhỏ được các anh chiều chuộng, bây giờ vì người ngoài mà mắng cô giữa đường, đây là điều cô chưa bao giờ phải chịu đựng, vì thế Tiểu Đa lên tiếng phản bác: “Anh ta là bạn trai của em từ hồi nào? Em nhận lời khi nào?”.

Phạm Triết Thiên nghe em gái hỏi lại như vậy thì há hốc miệng. Anh thấy mọi điều kiện của Lý Hoan đều rất tốt, lại có tình cảm với Tiểu Đa, khi đến chơi nhà họ, Lý Hoan cũng tỏ ra rất tốt, lại còn thường xuyên tặng hoa và đưa Tiểu Đa đi ăn, trong mắt Triết Thiên, anh đã coi Lý Hoan như em rể tương lai rồi.

Phạm Triết Thiên lớn hơn Tiểu Đa mười tám tuổi, vừa làm anh lại vừa làm bố. Lúc này anh thấy thèm được như bố mình đang vui vẻ nhàn tản ở Lệ Giang. Thấy Tiểu Đa nhìn mình với vẻ bướng bỉnh, trong lòng anh chợt nhói đau. Triết Thiên đã phải đảm đương vai trò người anh trưởng trong nhà họ Phạm trong nhiều năm, rồi lại tiếp tục làm lãnh đạo ở cơ quan, không ngờ bây giờ lại bị cô em út cãi lại như thế, anh thực sự không tin vào mắt mình, cô gái có thái độ ngang ngược, giẫm lên chân người khác ở chỗ đông người này là Tiểu Đa của anh sao?

Phạm Triết Thiên tránh câu hỏi của Tiểu Đa: “Thế còn em, giẫm chân lên người khác là có lý?”.

Lý Hoan thấy hai anh em cãi nhau, vội bước tới can: “Anh Cả, Tiểu Đa đang đùa với em thật mà. Anh đừng giận”.

Anh Ba và anh Tư cũng bước tới can ngăn.

Không can có khi còn được, can rồi thì Phạm Triết Thiên lại càng thấy tức giận, anh cảm thấy Lý Hoan rất hiểu biết, còn Tiểu Đa ngược lại hoàn toàn. Anh bước tới, kéo Tiểu Đa: “Theo anh về nhà. Về nhà rồi nói chuyện”.

Phạm Triết Địa và Phạm Triết Nhân nhìn nhau, rồi nói với Lý Hoan: “Hay là cậu cứ về trước đi”.

Lý Hoan có phần lo lắng, quay sang nhìn vẻ mặt xám xịt của Phạm Triết Thiên.

Phạm Triết Thiên nghe thấy câu đó của Phạm Triết Địa nói với Lý Hoan, quay đầu lại nói: “Cậu cũng đi cùng đi”. Nói rồi kéo Tiểu Đa lên xe.

Phạm Tiểu Đa thôi không nói gì nữa, nhưng trong lòng thì nghĩ: Mình đâu có làm gì sai, sợ gì chứ.Về đến nhà, chị dâu cả nhìn thấy mấy anh em ai cũng mặt mày xầm xì, lại có cả Lý Hoan nữa, vội chạy ra đón, hỏi: “Có chuyện gì thế?”.

Tiểu Đa nghe thế thấy ấm ức vô cùng, nhưng vẫn không nói gì.

Phạm Triết Thiên vừa vào đến nhà là nói ngay với vợ: “Em đưa Tiểu Thiên vào phòng trong đi, đừng có ra đây đấy!”.

Ở nhà anh cũng là người đứng đầu, chị dâu nghe thấy thế, đưa mắt nhìn chồng vẻ lo lắng, rồi kéo Tiểu Thiên vào phòng trong, vào đến đó liền lập tức gọi điện cho mấy anh chị em khác.

Lý Hoan càng tỏ ra hiểu biết, Phạm Triết Thiên càng tức giận: “Nếu Lý Hoan mà dám giẫm lên chân em, anh sẽ chặt chân cậu ấy!”.

Lý Hoan nghe thế, nổi cả da gà, bất giác đưa mắt nhìn bàn tay của Tiểu Đa mà cậu từng nắm.

Phạm Triết Thiên nói: “Nghe chú Sáu nói, Lý Hoan không nhường em, nếu cậu ấy không nhường em thật, dù thế nào anh cũng sẽ đánh cho cậu ấy phải nhường em”.

Lý Hoan nghe thấy, càng giật mình, cố nhớ xem mình không nhường Tiểu Đa lần nào.

Lại nghe thấy Phạm Triết Thiên nói: “Nếu Lý Hoan dám mắng em, mấy anh em sẽ phỉ nhổ cậu ấy, cho tới lúc nước bọt nhổ ra nhấn chìm cậu ấy thì thôi!”.

Lý Hoan bắt đầu tưởng tượng ra cuộc sống bi thảm cùng Tiểu Đa, bị đánh nhưng không được đánh lại, bị chửi nhưng không được nói lại.

Phạm Triết Thiên tiếp tục nói: “Nhưng, Lý Hoan là một người tốt, không đá em, không giẫm em, không mắng em, càng không có chuyện không nhường em. Tiểu Đa, em phải xin lỗi”.

Lý Hoan nghe vậy mới thở phào, cảm thấy anh Cả đúng là người thấu đáo, giải quyết sự việc công bằng, hợp lý.

Tiểu Đa vẫn không nói gì.

Phạm Triết Thiên gầm lên: “Từ bé đến giờ em chưa bị phạt, chưa bị ăn đòn lần nào nên em sinh hư phải không? Hôm nay em phải xin lỗi, nếu không thì hãy mau ra ban công mà quỳ đi!”.

Phạm Triết Địa và Phạm Triết Nhân nghe thấy vậy càng sốt ruột, vội đưa mắt ra hiệu với Tiểu Đa, lần này thì anh Cả không thể xuống nước được nữa, từ nhỏ em đã rất biết thức thời, nói một câu xin lỗi là xong thôi mà?

Lý Hoan cũng cuống lên, có cần phải nghiêm trọng thế không? Đang định đến khuyên thì bị Phạm Triết Thiên trừng mắt, vì thế lại thôi.

Từ nhỏ Tiểu Đa đã nhìn thấy các anh bị phạt quỳ, bị đánh vào lòng bàn tay, nhưng người anh Cả chưa bao giờ động đến một sợi tóc của cô đột nhiên bắt cô phải quỳ ở ngoài ban công. Tiểu Đa càng tỏ ra bướng bỉnh hơn, không nói câu nào bước ra ban công quỳ sụp xuống ngay ở đó.

Cả nhà mấy người ai nấy đều sững sờ.

Lý Hoan bất giác thấy phục Tiểu Đa. Cậu thích sự bướng bỉnh của cô, cảm thấy sự bướng bỉnh ấy thật đáng yêu, cả nhà họ Phạm đã chiều chuộng cô, khiến cô càng trở nên đáng yêu hơn.

Phạm Triết Thiên giận dữ ngồi trong phòng khách. Anh không ngờ, Tiểu Đa từ nhỏ chưa bao giờ phải quỳ lại ra ban công quỳ như vậy. Nghe thấy tiếng “sụp” xuống trái tim của anh cũng sa xuống. Nhưng lời đã nói ra rồi, hơn nữa còn nói trước mặt Lý Hoan, làm sao có thể thu lại được đây.

Phạm Triết Địa và Phạm Triết Nhân cũng sững sờ. Nếu khuyên lúc anh Cả đang tức giận sẽ càng căng hơn, còn nếu không khuyên thì lại thấy thương em, chỉ mong giá mình là người quỳ ở ngoài kia.

Đang lúc mọi người hết nhìn anh Cả lại nhìn em gái, không biết làm gì thì tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

Cả Triết Địa, Triết Nhân và Lý Hoan đều chạy ra mở cửa, ba người từ bên ngoài chạy vào, đó là Triết Cầm, Triết Hòa, Triết Lạc. Chị dâu cả ở trong phòng đã thông báo tình hình cho mọi người, ba người nghe nói anh Cả phạt Tiểu Đa quỳ ngoài ban công đều cuống hết cả lên.

Vừa vào đến cửa, Triết Cầm liền nói: “Tiểu Đa không xin lỗi là không đúng, tuy miệng nó không nói, nhưng trong lòng chắc chắn đã nhận ra”.

Triết Cầm vừa nói xong, Phạm Triết Thiên đứng phắt dậy, đi ra ngoài ban công, nói với Tiểu Đa: “Em đứng dậy đi, chị Hai đã nói vậy, lần này coi như bỏ qua, lần sau không được giẫm chân lên người khác nữa, nhớ chưa?”.

Lý Hoan cũng đi ra theo: “Tiểu Đa, đó là tại anh không tốt, em mau đứng lên đi”.

Tiểu Đa không nhúc nhích, vẫn quỳ nguyên tại chỗ.

Phạm Triết Thiên lại nói: “Tiểu Đa, quỳ đau lắm, em đứng lên đi, nào”. Nói đến chữ “nào”, giọng anh trở nên dịu dàng hẳn.

Triết Địa, Triết Nhân, Triết Hòa, Triết Lạc cũng theo ra ban công, nói: “Tiểu Đa, ngoan nào, đứng dậy đi. Có oan gì thì hãy nói với bọn anh”.

Tiểu Đa vẫn không nhúc nhích.

Triết Lạc đưa tay kéo cô, cô gạt phắt tay cậu ra. Trước cảnh tượng ấy, tất cả anh chị em trong nhà họ Phạm đều cuống cả lên, chưa bao giờ họ thấy Tiểu Đa như vậy.

Triết Lạc quay lại trừng mắt với Lý Hoan: “Tiểu Đa không đời nào vô duyên vô cớ giẫm lên chân cậu, cậu đã làm gì nó?”.

Lý Hoan há hốc mồm, ngắc ngứ một hồi, rồi nói với vẻ ỉu xìu: “Em nắm tay cô ấy”.

Triết Nhân nói: “Ngoài nắm tay anh em chúng tôi ra, Tiểu Đa chưa bao giờ nắm tay người đàn ông nào, nó không quen cũng là chuyện bình thường thôi”.

Triết Hòa nói: “Tiểu Đa không thích thì đương nhiên không vui, không vui không kìm được sẽ giẫm khẽ lên chân cậu một chút cũng không sao”.

Lý Hoan cười đau khổ:

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT