|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Vũ Văn Thần Quang. Trong lòng Tiểu Đa, Ngô Tiêu là một người hoàn mỹ, xinh đẹp, nhân cách cũng tốt, đối với bản thân cũng không tệ, chỉ ngoại trừ việc hơi tàn nhẫn với người theo đuổi cô ấy. Nhưng không thích là không thích, Ngô Tiêu không hề sai. Thật không dễ dàng để có cảm tình với Vũ Văn Thần Quang, vậy mà anh cũng không để ý đến cô ấy, đương nhiên Ngô Tiêu có lý do để nhìn Thần Quang với ánh mắt đằng đằng sát khí như vậy.
Thần Quang nghĩ, bây giờ cô ta bảo cô nghiền nát tôi, sau này không biết còn đưa ra những ý nghĩ ngu ngốc gì nữa. Nhìn Tiểu Đa, anh nghĩ phải đánh nhanh thắng nhanh, đối phó với Tiểu Đa thôi.
“Thần Quang, hãy nói cho tôi biết anh ghét nhất cái gì? Không thích nhất cái gì? Phải nói thật đấy.” Phạm Tiểu Đa đã bắt đầu có những suy nghĩ ngu ngốc rồi.
“Tiểu Đa, tôi ghét nhất kiểu phụ nữ luôn cho mình là đúng, ghét nhất là có người cố gắng hỏi tôi tại sao không thích người phụ nữ khác.” Nói xong anh liền kéo Tiểu Đa lại, tìm kiếm đôi môi đỏ hồng mà anh đã mong nhớ bao lâu nay của Tiểu Đa.
Thế là lần thứ hai bất ngờ bị Vũ Văn Thần Quang hôn mà không chuẩn bị gì, Phạm Tiểu Đa một lần nữa mở to mắt nhìn gương mặt sát gần của Thần Quang. Trong lòng Tiểu Đa vô cùng tức giận, đã làm Ngô Tiêu bực mình bây giờ lại trêu chọc cô sao? Nhưng lần này trong đầu Tiểu Đa không hề trống rỗng, cô giơ tay lên định tát cho Thần Quang một cái.
Hôm nay Vũ Văn Thần Quang đã hạ quyết tâm sẽ cho Tiểu Đa hiểu, vì vậy làm sao có thể để cô có cơ hội làm việc đó. Tay anh ôm chặt lấy Tiểu Đa, khí thế bức người, cho đến tận khi cơ thể của Tiểu Đa mềm nhũn ra mới từ từ buông tay.
Phạm Tiểu Đa bị hôn đến nỗi không thể thở được, trong đầu là một khoảng trống rỗng, không biết tự lúc nào đôi mắt đã nhắm lại.
Thần Quang hài lòng với cách làm của mình, anh rất mãn nguyện khi nhìn thấy Tiểu Đa từ một con hổ con biến thành một con thỏ trắng, ngượng ngùng nép vào lòng anh.
Giọng anh nhẹ nhàng bên tai Tiểu Đa: “Tiểu Đa, anh thích em”.
Mới đầu Tiểu Đa chỉ thấy ngứa ở tai, sau đó lại gần ngất vì câu nói của Thần Quang. Cô ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của anh trong ánh đèn mờ ảo, trống ngực đập thình thịch. Cô có một chút mơ hồ, rồi bỗng nhiên sợ hãi liền đẩy Thần Quang ra, chạy mất.
Thần Quang không đuổi theo, anh nghĩ Tiểu Đa cần có thời gian yên tĩnh để suy nghĩ.
Chương 16
Cô không hiểu chút nào về Vũ Văn Thần Quang. Lời của Ngô Tiêu khiến lòng cô không sao quên được. Tính đến nay, cô và Thần Quang chỉ tiếp xúc với nhau mấy lần, nhưng nhà anh ở đâu, nơi anh làm việc, cô không biết, đến số điện thoại của Thần Quang cô cũng quên không hỏi.
Phạm Tiểu Đa mơ mơ hồ hồ quay về nhà. Phạm Triết Lạc vẫn chưa ngủ, nhìn thấy mặt Tiểu Đa đỏ ửng, lại còn có cả nước mắt nữa, liền hỏi: “Tiểu Đa, em với Ngô Tiêu đi uống rượu đấy à?”.
Phạm Tiểu Đa “Vâng” rồi nói: “Anh, em mệt rồi, em đi ngủ trước đây”. Không để cho Triết Lạc nói câu gì, cô về phòng rồi khóa cửa lại.
Triết Lạc nhìn Tiểu Đa một cách kỳ lạ vì thấy cô khác hẳn với bình thường, nên cầm điện thoại gọi luôn cho Ngô Tiêu: “Ngô Tiêu, anh là anh trai của Tiểu Đa, Phạm Triết Lạc, còn nhớ anh không?”.
Ngô Tiêu nghĩ thầm không biết hôm nay là ngày gì, mà người không thích và thích đều gặp thế này. Cô ấy thích anh trai của Tiểu Đa, Phạm Triết Lạc. Từ khi gặp Phạm Triết Lạc đi cùng với Tiểu Đa ngày còn học đại học, Ngô Tiêu đã có cảm tình rồi.
Tình yêu thương của Triết Lạc dành cho Tiểu Đa, sự trầm tĩnh, bề ngoài cao lớn anh tuấn của Triết Lạc đã lay động trái tim Ngô Tiêu. Ngô Tiêu xinh đẹp, thông minh và trưởng thành sớm. Cô ấy hoàn toàn không thích những người đàn ông tính tình còn trẻ con, hay những nam sinh không có kinh nghiệm sống, cô ấy thích người đàn ông trưởng thành.
Khi tiếp xúc, Triết Lạc cũng đối xử với mình tốt như với Tiểu Đa, là sự chăm sóc cho một cô em gái. Nhưng Ngô Tiêu không muốn làm em gái của Triết Lạc, cô ấy muốn Triết Lạc có thể thích mình như cô ấy thích cậu, song lòng kiêu hãnh của Ngô Tiêu không cho phép cô ấy thể hiện điều đó với Triết Lạc. Bởi vậy Ngô Tiêu đành chớp lấy cơ hội mỗi lần bên Tiểu Đa để được đi gần cậu hơn.
Trong điện thoại, Triết Lạc hỏi cô ấy còn nhớ cậu không, Ngô Tiêu nhớ chứ, rất nhớ nữa là đằng khác, làm sao không nhớ cậu được. Cô ấy đáp lại: “Anh Sáu, có khi quên mất em rồi ấy chứ? Sao lại khách sáo thế? Có chuyện gì vậy anh?”.
Triết Lạc cười nói: “Làm gì có chuyện đó, Tiểu Đa nhà anh không có nhiều bạn thân, sao anh có thể quên cô bạn xinh đẹp nhất và tốt nhất của Tiểu Đa được? Nghe nói tối nay em và Tiểu Đa gặp nhau à? Nói chuyện vui vẻ chứ?”.
Trong lòng Ngô Tiêu vui sướng, anh ấy khen mình xinh đẹp! Cô ấy vui vẻ nói: “Vui chứ ạ, cũng lâu lắm rồi em chưa gặp Tiểu Đa”. Cùng với câu nói đó trong tròng Ngô Tiêu còn nghĩ thêm: Cũng lâu lắm rồi em không gặp anh.
Triết Lạc nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy chắc do anh nghĩ nhiều quá, vì thấy Tiểu Đa về nhà có chút bất thường”.
Ngô Tiêu giật mình: “Tiểu Đa không sao chứ anh?”. Cô ấy hối hận vì đã về sớm, không biết sau đó Tiểu Đa và Vũ Văn Thần Quang đã nói với nhau những gì.
Nghe Ngô Tiêu nói thế, Triết Lạc có chút nghi ngờ: “Em và Tiểu Đa uống rượu ở đâu? Em không uống nhiều đấy chứ?”. Phạm Triết Lạc biết tửu lượng của em gái mình, nhưng cậu lo cho Ngô Tiêu, lo là Ngô Tiêu vì uống nhiều nên nói lung tung với Tiểu Đa điều gì đó, bởi vậy mà Tiểu Đa mới buồn thế.
Nhưng Ngô Tiêu lại cho rằng Phạm Triết Lạc lo lắng cho mình, cô ấy vui mừng nói: “Bọn em uống ở quán bar Starry Sky, em uống say quá nên về trước”.
Phạm Triết Lạc nghe thế cảm thấy không đúng, chẳng lẽ một mình Tiểu Đa tiếp tục ở nơi hỗn tạp đó để uống? Cậu lập tức truy cứu: “Có người nào khác nữa không?”.
Ngô Tiêu chẳng hề có chút đề phòng nào, nói thật luôn: “Còn có mấy đồng nghiệp của Tiểu Đa và bạn trai của họ nữa, và thêm cả một người đáng ghét nữa”.
“Một người đàn ghét?” Triết Lạc chợt thấy rất khó chịu, trong câu nói “đáng ghét” của Ngô Tiêu có chút mơ hồ, cậu nóng lòng muốn biết đó là ai.
“Khuôn mặt thì gian ác, đôi mắt thì lừa đảo.” Ngô Tiêu nói đến Vũ Văn Thần Quang với giọng điệu căm hận.
Nghe thấy thế Triết Lạc tưởng tượng ngay đến đôi mắt lừa đảo đó dán vào Ngô Tiêu, cậu nghĩ có thể Tiểu Đa không muốn người đó nhìn Ngô Tiêu như vậy, vì Tiểu Đa là người rất hay bảo vệ những người thân xung quanh mình. Và Triết Lạc đã hiểu lý do tại sao Tiểu Đa lại khác thường như thế, trong lòng có một chút khó chịu, nhưng cậu không nói ra, chỉ nhẹ nhàng bảo Ngô Tiêu hãy đi nghĩ sớm, rồi tắt máy.
Phạm Tiểu Đa nằm dài trên giường nghĩ về chuyện đã xảy ra hôm nay. Đầu tiên là Ngô Tiêu khó chịu với Thần Quang, sau đó Thần Quang hôn mình. Cô nhớ lại câu nói của Thần Quang thì thầm bên tai: “Tiểu Đa, anh thích em”.
Nhắm mắt lại, câu nói đó lại văng vẳng bên tai, cứ như Thần Quang đang ở ngay bên cạnh vậy. Tiểu Đa mở mắt ra, đó chỉ là ảo giác. Cô lắc đầu, chưa có chuyện gì xảy ra cả, chưa có!
Cô nhảy từ trên giường xuống rồi ngồi trước bàn trang điểm, khuôn mặt Tiểu Đa trong gương ửng hồng, đôi mắt long lanh nước, đôi môi đỏ, cô nhớ lại bờ môi nồng ấm của Vũ Văn Thần Quang, nhớ lại cảm giác Thần Quang hôn mình, cùng với hơi thở nồng nàn của đàn ông, làm cô không còn nghĩ được vấn đề nào khác nữa. Tiểu Đa bỗng mỉm cười, trông cô thật ngọt ngào dễ thương, cô thấy hoảng sợ với chính hình ảnh của mình trong gương.
Cô nhìn chăm chăm vào khuôn mặt mình cố làm ra dáng vẻ tức giận, nhưng cái miệng phồng to của cô trong gương lại làm cô thấy mình đang cười thì đúng hơn.
Cô cảm giác khuôn mặt đó đang xấu hổ, người với đôi mắt đẫm lệ kia không phải là mình. Nhìn một lúc Tiểu Đa nói với người trong gương: “Ngươi đừng tin, đó là giả”.
Sau đó Tiểu Đa lao lên giường, kéo chăn định ngủ.
Cô tự nhủ với bản thân: Đừng tin, đừng tin Thần Quang, đến Ngô Tiêu xinh đẹp như thế anh còn không để ý, thì làm sao anh thích mình được? Từ ngày học đại học, Phạm Tiểu Đa là cái gai trong mắt của những người theo đuổi Ngô Tiêu. Một lần giúp Ngô Tiêu làm vật cản, cô bị anh chàng đó châm biếm: “Cô là người đồng tính à? Hay là mẹ của Ngô Tiêu?”.
Những người theo đuổi Ngô Tiêu đếm không xuể, còn người theo đuổi Tiểu Đa ngoài Lý Hoan ra thì không còn ai nữa cả. Bốn năm đại học không biết Phạm Triết Hòa dùng chiêu gì, mà Phạm Tiểu đa chỉ nhận được một lá thư tình, mà còn là vô tình phát hiện nó ở trên bàn khi lên lớp. Lúc đó cô tiện tay đưa luôn cho Ngô Tiêu, Ngô Tiêu xem xong lại đưa lại cho Tiểu Đa: “Là của cậu!”.
Phạm Tiểu Đa rất ngạc nhiên cầm lấy đọc, trên tờ giấy chỉ viết một dòng: “Phạm Tiểu Đa, mình thấy bạn rất trong sáng đáng yêu, chín giờ tối nay mình chờ bạn ở đằng sau giảng đường thứ tư nhé!”.
Không có chữ ký bên dưới. Nghĩ cả ngày trời mà Phạm Tiểu Đa cũng không biết làm thế nào cho phải, cuối cùng cô không đi, cho đến tận bây giờ vẫn không biết người viết lá thư đó là ai!
Hoa hồng cần được tôn lên bằng lá xanh, Phạm Tiểu Đa chính là lá xanh của đóa hoa Ngô Tiêu, hơn nữa còn là thứ lá phát triển không đẹp. Như cô thấy, việc có người theo đuổi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




