|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Thần Quang bế mình lên mà không tốn chút hơi sức nào, thế là cô bèn nhận sai xin tha. Vũ Văn Thần Quang vẫn giả ngơ như không nghe thấy, bế cô một mạch lên tầng năm, rồi dùng chân đá vào cánh cửa. Cánh cửa vừa mở ra, cô vội im bặt, vùi mặt vào ngực anh, không dám ngẩng đầu lên.
Vũ Văn Thần Quang vẫn bế Tiểu Đa, nói với bạn: “Cậu chỉ cần chuẩn bị cho mấy món thường ngày là được rồi”. Nhìn thấy ánh mắt của bạn dừng lại trên đôi chân không đi giày của Tiểu Đa: “Cô ấy đi giày cao gót bị trẹo chân”. Sau đó, khẽ nói với Tiểu Đa: “Anh đã bảo em đi giày cao gót thì phải cẩn thận kẻo giẫm vào đá, bị trẹo chân giờ đi đau lắm phải không?”.
Phạm Tiểu Đa vừa tức vừa xấu hổ, thầm trách mình sao lại có thể có cảm tình, thậm chí là thích Vũ Văn Thần Quang. Thế là cô quyết định không thích anh nữa.
Vũ Văn Thần Quang bế cô vào phòng, rồi nói với cô lúc đó vẫn đang ngồi thu lu trong lòng anh: “Bây giờ trong phòng không có ai đâu, em không cần phải xấu hổ như thế nữa”.
Lúc đó, cô mới ngước khuôn mặt đỏ bừng lên, đưa mắt nhìn xung quanh. Trong phòng treo rất nhiều tranh, bày nhiều đồ trang trí, trông chẳng khác gì ở nhà, trừ chiếc bàn giữa nhà, khung cảnh căn phòng toát lên vẻ nhã nhặn, lịch sự, không hề nhìn thấy dấu vết nào chứng tỏ đây là nhà hàng. Vũ Văn Thần Quang nói với cô: “Cũng được phải không? Ở đây chỉ có ba phòng, ba chiếc bàn, đều dành cho những khách quen”.
Phạm Tiểu Đa gật đầu, chợt phát hiện ra mình vẫn để Thần Quang bế, thế là đỏ mặt: “Anh cho tôi xuống đi!”.
Vũ Văn Thần Quang đặt cô xuống ghế. Tiểu Đa ngồi nhìn bàn chân trần của mình, tức giận không nói gì.
Vũ Văn Thần Quang nói với vẻ lười biếng: “Còn giẫm lên chân anh nữa không? Nếu giẫm nữa là gặp lần nào anh sẽ ném giày lần ấy”.
Nghe Vũ Văn Thần Quang nói như vậy, Tiểu Đa bèn nhảy xuống khỏi ghế, đi chân trần ra phía ngoài. Vũ Văn Thần Quang không đuổi theo cô, mà thủng thẳng nói: “Trên đất có rác, mảnh thủy tinh, mọi người sẽ nhìn đôi chân đất của em mà cười cho mà xem. Em dám đi, ngày mai anh sẽ làm lại, có điều sẽ bế em đi trên phố chứ không phải là ở chỗ không có người như thế này đâu”.
Tiểu Đa vô cùng tức giận, xông tới trước mặt Thần Quang: “Anh đúng là đồ vô lại, đồ không biết xấu hổ!”.
Thần Quang vẫn không tức giận: “Em ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm đi, không giẫm lên chân anh nữa thì anh cũng sẽ không cởi giày của em nữa”.
Tiểu Đa giận dữ đặt mông xuống ghế, nói to: “Mang đồ ăn vào, ăn cơm!”.
Thức ăn rất ngon, nhưng Tiểu Đa nuốt với vẻ khó khăn, hai bàn chân chốc chốc lại xoa vào nhau. Cô nhắc mình không được khóc, không được tỏ ra yếu đuối trước mặt Vũ Văn Thần Quang. Bây giờ anh đang chiếm ưu thế thiên thời địa lợi, muốn thay đổi tình thế không phải là lúc này. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Phạm Tiểu Đa này không cần đến mưới năm nhất định sẽ làm cho Vũ Văn Thần Quang muốn sống muốn chết cũng không được. Hôm nay về, cô sẽ bàn với Ngô Tiêu lên kế hoạch tác chiến toàn diện. Nghĩ đến đây, Phạm Tiểu Đa thấy lòng bình tĩnh lại, vì vậy cô cảm thấy món ăn ngon hơn hẳn.
Thần Quang nhìn sự thay đổi biến hóa trên khuôn mặt của Tiểu Đa, lúc thì buồn, lúc thì vui, từ lúc đôi mắt ngân ngấn nước mắt cho đến khi bình thản ăn uống, suốt quá trình ấy anh không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Thần Quang rất muốn cười thành tiếng, anh đã chọn được một báu vật, rất thú vị, nhìn mãi vẫn không thấy chán. Rõ ràng đó là khuôn mặt thanh tú không có gì đặc biệt, ấy vậy mà khi sinh động, linh hoạt nó bỗng trở nên xinh đẹp một cách lạ thường. Anh vừa ăn vừa nghĩ: Em cứ việc nghĩ cách đi, nhưng đều không thoát khỏi lòng bàn tay của tôi đâu. Anh rất có lòng tin vào bản thân, Phạm Tiểu Đa nói đúng, anh là đồ vô lại, chỉ cần em sợ tôi vô lại, vô lại thì có gì? Em nói là tôi không biết xấu hổ, em biết xấu hổ rồi thì đương nhiên tôi sẽ phải không biết xấu hổ thôi.
Vũ Văn Thần Quang cảm thấy mình rất am hiểu chiến thuật du kích của Mao Trạch Đông. Cụ Đặng cũng đã nói con mèo bắt được chuột là con mèo tốt. Chỉ cần “tóm” được Phạm Tiểu Đa, em sẽ biết tôi là vô lại hay không biết xấu hổ. Vũ Văn Thần Quang nghĩ vậy, cười hì hì.
Tiểu Đa trừng mắt nhìn Vũ Văn Thần Quang. Tai họa vẫn cứ là tai họa! Nếu mà thích kẻ tai họa này thì mình đúng là tồi tệ.
Ăn uống no nê xong, Phạm Tiểu Đa đòi về nhà. Vũ Văn Thần Quang chào bạn xong, lại bế cô lên. Tiểu Đa hít một hơi thở sâu, không nói năng gì, ra khỏi nhà hàng liền thấy hai chiếc giày một lăn lóc dưới đất, một ở trong bụi hoa.
Phạm Tiểu Đa khẽ nói: “Anh lấy giày lại đây đi”.
Vũ Văn Thần Quang cố nín cười, bế Tiểu Đa lên xe, rồi quay lại nhặt giày, nắm lấy bàn chân của Tiểu Đa, giúp cô đi giày.
Vũ Văn Thần Quang nghĩ, chân của cô nhỏ thật, chỉ to bằng bàn tay, nắm được rồi lại không muốn buông ra nữa. Phạm Tiểu Đa vừa xấu hổ vừa tức giận, không nén được lên tiếng: “Anh ăn vẫn chưa no nên bây giờ cầm chiếc móng lợn lại muốn gặm à?”.
Vũ Văn Thần Quang cười to, sau khi giúp Tiểu Đa đi giày xong, liền lái xe đưa cô về nhà. Tâm trạng của anh rất vui.
Chương 19
Gặm xong mấy cái cánh gà, Tiểu Đa thấy không thể ăn được nữa vì no. Lặng lẽ đưa mắt nhìn Vũ Văn Thần Quang tay trái cầm cánh gà, tay phải cầm túi rác, người thẳng đơ, vẫn phong độ như thường. Cô thầm than trong lòng, Ngô Tiêu ơi Ngô Tiêu, mình nghĩ, dù cho tay trái anh ấy cầm một con gà, tay phải cầm một con vịt thì cũng chẳng lấy gì làm xấu hổ.
Phạm Tiểu Đa về đến nhà, Ngô Tiêu đang ở đó cùng Phạm Triết Lạc. Nhìn thấy Phạm Tiểu Đa về, Ngô Tiêu nói với Phạm Triết Lạc: “Em có chuyện này phải nói riêng với Tiểu Đa, anh đừng có nghe lén đấy”.
Phạm Triết Lạc cười gật đầu. Thế là hai cô gái đóng cửa lại, nói chuyện.
Lần này Phạm Tiểu Đa không giấu diếm, cô đỏ mặt kể lại chi tiết toàn bộ quá trình.
Ngô Tiêu nghe, mặt lúc trắng lúc đỏ, đến khi Tiểu Đa giẫm lên chân của Vũ Văn Thần Quang mới nở nụ cười, nhưng ngay lập tức vẻ mặt lại mang vẻ nghi ngại: “Phạm Tiểu Đa, mình thấy cậu không chỉ gặp phải một kẻ mặt dày, mà con người này còn không biết hai chữ ‘xấu hổ’ viết như thế nào”.
Phạm Tiểu Đa nhìn Ngô Tiêu với vẻ đáng thương: “Làm thế nào bây giờ? Cậu nhất định phải nghĩ cách giúp mình hả cơn tức giận, anh ta thật đáng ghét!”.
Ngô Tiêu cười lạnh lùng: “Cậu từng giúp mình từ chối nhiều lần, theo mình suốt bốn năm, cậu quên hết cả rồi à?”.
Phạm Tiểu Đa nghĩ: “Phải rồi, những người theo đuổi cậu hồi ấy rất nhiều, thế mà gạt hết không để lại một ai”.
Ngô Tiêu nói: “Nghĩ ra rồi à?”.
Phạm Tiểu Đa gật đầu, bắt đầu tưởng tượng ra điệu bộ thảm hại của Vũ Văn Thần Quang giống như tất cả những người theo đuổi Ngô Tiêu “bị hy sinh” trước đây.
Ngô Tiêu nói: “Không thể đối phó với Vũ Văn Thần Quang theo kiểu dùng cứng chọi cứng được, xem điệu bộ thì anh ta gặp cứng cũng sẽ cứng, chúng ta sẽ ‘giết’ anh ta bằng thủ đoạn mềm dẻo, hì hì”. Phạm Tiểu Đa nghĩ, nếu mà anh Sáu của cô nhìn thấy điệu bộ của Ngô Tiêu lúc này, chắc anh ấy sẽ phải bỏ chạy vì sợ, vì thế cô có phần thông cảm với Triết Lạc, không nén được nói: “Ngô Tiêu, cậu sẽ không đối xử với anh mình như thế chứ? Cậu thật đáng sợ!”.
Ngô Tiêu gõ lên đầu của Tiểu Đa: “Với đồng đội mình sẽ ấm áp như mùa xuân, còn đối với kẻ thù thì mới lạnh lùng, vô tình!”.
Nghe vậy Tiểu Đa mới thấy yên tâm.
Hai người cùng nằm dài ra bàn lên kế hoạch. Chỉ một lát, Ngô Tiêu đã viết đầy một trang giấy. Thứ tự mạch lạc chẳng khác gì đề cương luận văn tốt nghiệp, phía dưới còn ghi chú rõ ràng trích dẫn từ án lệ của người theo đuổi đó.
Phạm Tiểu Đa cầm lên xem. Mục đích của điều đầu tiên viết: Làm nhụt nhuệ chí của Vũ Văn Thần Quang, khiến anh ta phải rút lui thất bại.
Chiêu thứ nhất: Lạnh lùng như băng, không lay chuyển.
Ngô Tiêu giải thích: “Mặc cho anh ta lấy lòng cậu thế nào, cậu cũng phải giữ bộ mặt lạnh lùng, ai mà kiên trì được mãi trước bộ mặt lạnh như nước đá? Mặc cho anh ta chọc tức cậu thế nào, cậu cũng phải vững như Thái Sơn, không giận dữ, không nóng vội, dù nói gì cậu cũng vẫn giữ thái độ tốt, làm cho anh ta không thể tức giận vào đâu được. Theo như kiểu của cậu cứ xấu hổ là đỏ mặt và sợ mất mặt, anh ta nắm được điều này có thể sẽ uy hiếp cậu. Cậu thấy không, chẳng phải cậu không dám chạy bằng chân trần là gì? Hễ anh ta vừa đe dọa là cậu sợ?”.
Phạm Tiểu Đa gật đầu liền mấy cái, thầm khen đúng là tuyệt.
Chiêu thứ hai: Mượn đá công ngọc.
Ngô Tiêu giải thích: “Có nghĩa là mượn sức mạnh ở bên ngoài để bù đắp cho sự thiếu hụt sức mạnh của mình”.
Phạm Tiểu Đa vội nói: “Các anh trai mình chắc chắn không được rồi. Mình không muốn các anh ấy xen vào chuyện này”.
Ngô Tiêu cười: “Tất nhiên các anh trai cậu thì không được rồi, ý mình muốn nói tới Lý Hoan! Anh ấy chính là hòn đá mà mình muốn mượn!”.
Ngô Tiêu tiếp tục giải thích: “Lý Hoan có thể giấu các anh cậu, giúp cậu điều tra về Vũ Văn Thần Quang, khẳng định anh ấy đứng về phía cậu, hơn nữa, nếu Lý Hoan điều tra ra Vũ Văn Thần Quang là ai, thì chắc chắn anh ấy sẽ hiểu về Vũ Văn Thần Quang, như thế phần thắng càng lớn hơn”.
Phạm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




