|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhở cậu.” Cô ta nói, giọng thản nhiên: “Đừng chìm quá sâu. Hai người không có kết quả đâu.”
Tôi không hỏi cô ta tại sao, vội xách túi đi xuống dưới lầu.
Lịch Xuyên vẫn đứng đó chờ tôi. Chúng tôi bước song song, có người vứt vỏ quýt trên mặt đất, suýt nữa tôi bị té, anh kéo tôi lại đúng lúc: “Cẩn thận.”
“Tôi thường xuyên đi mà không nhìn đường.” Tôi nói.
“Tôi thì nhìn đường thường xuyên, tôi sẽ nhìn thay em.” Anh nói “Tuy nhiên, em phải luôn nắm tay tôi mới được.”
Nói xong câu này, anh đưa tay sang nắm tay tôi, như lúc nào cũng phải chăm sóc tôi, tránh cho tôi té ngã.
“Hôm nay tôi tìm được một chỗ đậu xe gần hơn, không cần đi ra cổng trường.” Anh chỉ vào một tòa nhà màu đỏ cách đó không xa.
Tôi nhìn anh, hoảng hồn.
“Sao vậy?”
“Anh đậu xe ở chỗ đó?”
“Ừ. Có chuyện gì sao? Bãi đậu xe bên đó vừa rộng vừa vắng.”
“Chết chắc rồi, đó là văn phòng hiệu trưởng, ba chiếc xe của hiệu trưởng đều đậu ở đó.” Tôi nói “Anh đi từ từ thôi, để tôi đi trước quan sát, coi xe anh có bị kéo đi chưa.”
“Em đi đi, tôi ngồi đây nghỉ một chút.”
Trường tôi thiết kế theo kiểu hoa viên, chỗ nào cũng có ghế dựa. Anh ngồi xuống một cái ghế, mặt hơi trắng bệch.
Chân anh bị cắt từ giữa đùi, đeo chân giả mà phải đi bộ quá xa, sao không mệt cho được. Tôi không đi, cùng anh ngồi xuống, lấy một chai nước khoáng trong túi ra: “Muốn uống nước không?”
Anh lắc đầu.
Ngồi nghỉ một lát, lại đứng lên đi tiếp. Đúng lúc này, tôi thấy một chiếc xe màu đen lướt nhanh qua. Khi chúng tôi đến bãi đậu xe, chiếc xe kia cũng quẹo vào bãi. Tôi liếc qua là thấy xe của Lịch Xuyên, liền nhéo tay anh thật mạnh.
“Lại sao nữa?”
“Bạn Lịch Xuyên, đậu xe mà không tìm chỗ tốt hơn. Chỗ anh đậu là chỗ của hiệu trưởng đó.”
“Chỗ đó là chỗ dành cho người tàn tật mà.” Anh nói.
“Ở đây không phải nước Mỹ, bạn ơi.”
Chiếc xe ngừng trước mặt chúng tôi, tựa hồ đang chờ chúng tôi lái xe ra để lấy chỗ đậu.
Tôi nói nhỏ: “Lịch Xuyên, nhanh lên xe, chúng ta đi mau.”
Không còn kịp nữa rồi. Cửa xe vừa mở, một người đàn ông tóc bạc bước ra, trong tay cầm một chiếc cặp táp.
“Là hiệu trưởng Lưu.” Tay tôi run run.
“Thầy hiệu trưởng thôi, chứ đâu phải là ma, em sợ cái gì?” Lịch Xuyên nắm tay tôi, mỉm cười với người đàn ông tóc bạc: “Chào thầy hiệu trưởng!”
Tôi không nói câu nào.
“Chào cậu, cậu là…”
“Vương Lịch Xuyên. Đây là em họ tôi, Tạ Tiểu Thu. Sinh viên năm nhất.”
Tôi đỏ mặt, nói: “Em chào thầy hiệu trưởng.”
“Em tìm tôi có việc gì không?” Hiệu trưởng Lưu thân thiện bắt tay Lịch Xuyên, sau đó bắt tay tôi.
Tôi không nói gì, lại nhéo mạnh Lịch Xuyên.
“Là như thế này. Tiểu Thu mới vào trường, chưa kịp thích nghi với sinh hoạt trong trường. Em ấy cho rằng còn một số vấn đề về trang thiết bị, chế độ trong trường chưa được hoàn thiện, nên muốn kiến nghị với thầy.” Lịch Xuyên từ tốn nói, hoàn toàn không để ý tới tôi.
Anh Lịch Xuyên ơi, anh đẩy tôi vào hố lửa đó!
“À, chúng tôi rất xem trọng ý kiến của sinh viên mới vào, em Tạ, em muốn vào văn phòng tôi nói chuyện không?”
“Chuyện này… Tiểu Thu hơi hồi hộp, hay là đứng ở đây nói luôn. Tiểu Thu, em nói chuyện với thầy hiệu trưởng đi, anh lái xe ra trước. Xin lỗi thầy hiệu trưởng, tôi chỉ đậu ở đây một lát thôi.”
“Không sao, ở đây còn thừa nhiều chỗ lắm, lái xe của tôi sẽ tìm được chỗ đậu thôi.” Hiệu trưởng từ tốn nói, rất có phong độ.
Tim tôi đập tốc độ 300 lần một phút, lắp bắp nói: “Thưa thầy, em cho rằng thời gian cấp nước cho ký túc xá nữ… là quá ngắn. Một ngày chỉ có ba lần, căn bản là không đủ dùng. Nghe nói trường làm vậy để giành danh hiệu tiết kiệm nước.”
“Chúng tôi đang bàn bạc vấn đề này. Tháng sau chắc chắn sẽ có thay đổi.”
“Em từ vùng sâu vùng xa đến đây học đại học, tiêu chuẩn ở căn tin cao quá. Giá thức ăn cũng quá mắc. Bọn em không đủ khả năng.”
“Ừ.” Hiệu trưởng nói “Anh họ của em nhìn có vẻ khá giàu. Nói anh ấy giúp em một chút. Còn em thì cố gắng học tập giành học bổng.”
“Để đảm bảo sinh hoạt hàng ngày, sinh viên nghèo bọn em phải đi làm thêm, không có nhiều thời gian học tập, nên cũng không giành được học bổng. Em cho rằng… em cho rằng… cơ chế xét học bổng của trường có vấn đề.” Tôi nói thẳng ra hết, kệ bà nó chứ.
“Cơ chế có vấn đề?” Hiệu trưởng nheo mắt.
“Học bổng nên chia làm hai loại, một loại là học bổng để giúp sinh viên vượt khó. Loại thứ hai mới là học bổng cạnh tranh, xét theo điểm số.
“Trường vẫn có học bổng cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn mà. Em chưa xin lần nào sao?”
“Bố em là giáo viên trường làng, tiền lương rất thấp. Ông vốn là sinh viên Thượng Hải, lúc còn trẻ hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, từ bỏ cuộc sống thành phố, xin đến vùng biên giới Vân Nam dạy học. Nhưng con ông lớn lên, tới Bắc Kinh học đại học, còn phải làm thêm để kiếm tiền sống, thầy không thấy chuyện này hơi bất công sao?” Tôi càng nói càng rõ ràng mạch lạc.
“Em học khoa nào?” Hiệu trưởng hỏi.
“Khoa Ngữ Văn Anh.”
“Vậy em viết proposal[15"> bằng tiếng Anh đi. Em nộp xong thì Ban giám hiệu sẽ họp lại thảo luận. Thầy sẽ thông báo kết quả với em sau.” Thầy hiệu trưởng vẫn mỉm cười: “Thầy còn có cuộc họp, tạm biệt em.”
[15"> Đề án.
Thầy hiệu trưởng đi rồi, Lịch Xuyên đứng cạnh xe, khoanh tay nhìn tôi, cười cười.
Tôi nghiến răng: “Vương Lịch Xuyên, xem tôi xử anh như thế nào!”
“Em xem, em nói rất hay mà? Cái này gọi là hạt giống tốt chỉ cần một chút ánh mặt trời là nảy mầm.” Anh lại trêu tôi.
“Em căn bản không biết viết proposal.”
“Em viết đi, tôi sửa giúp em. Tôi chỉ sửa từ vựng, em tự sửa ngữ pháp.”
“Anh biết viết?”
“Tôi thường xuyên viết. Tôi làm kiến trúc, lúc đấu thầu phải viết thư xin dự thầu. Hình thức cũng tương tự.”
“Tôi cảm thấy, tiếng Trung không phải tiếng mẹ đẻ của anh.” Tôi công kích.
“Tôi nói tiếng Trung dở lắm à?”
“Không phải. Anh không biết dùng đũa.”
“Sao tôi không biết dùng đũa? Lúc ở nước ngoài tôi rất thích ăn sushi, phải dùng đũa gắp mà.”
“Lâu lâu dùng một lần khác bản chất với dùng hàng ngày.”
“Bản chất khác chỗ nào?”
“Điều khác biệt thể hiện lúc ăn cá. Không thể cá vừa dọn lên liền lấy đũa tách ra thành hai miếng. Phải ăn xong một mặt, lật con cá lại, mới ăn mặt kia.”
“May là mỗi lần dự tiệc tôi không phải ăn cả con cá, chỉ ăn từng miếng, sợ phiền. Lần sau em dạy tôi đi.”
“Anh phải mời tôi.”
“Không thành vấn đề.”
Chương 8
Chúng tôi trở về Hoa viên Long Trạch. Lúc sáng vội vã về ký túc xá, tôi chưa kịp nhìn kĩ tòa nhà này. Từ xe nhìn ra, giữa tổng thể quy hoạch ảm đạm của khu vực này, Hoa viên Long Trạch nổi bật hơn hẳn so với những công trình kiến trúc mang đậm bản sắc văn hóa Trung Hoa khác. Nó vừa giống một chú chim công đang xòe đuôi, vừa giống một đóa hoa sen đang bung cánh, hình ảnh lãng mạn bay bổng như thế, là do bàn tay anh vẽ ra thật sao?
Bên trong tòa nhà đèn hoa rực rỡ, đèn treo pha lê, tranh tường, đài phun nước, rừng cọ bao vây bốn phía. Người ra vào quần áo chỉnh tề, vài người phụ nữ trẻ ăn mặc khá thời trang, tay ôm chú chó nhỏ mặc áo hoa, thắt nơ bướm, ngồi trên sô pha trong góc đại sảnh trò chuyện với nhau. Trang sức chói mắt, son môi chói mắt, đẹp đẽ quí giá đến chói mắt.
Tôi nhìn thấy người bảo vệ buổi sáng, anh ta vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt như cười như không. Lịch Xuyên nói kết cấu tòa nhà phức tạp lắm, anh phải nắm tay tôi để tôi khỏi lạc đường. Người bảo vệ thấy Lịch Xuyên, liền bước nhanh tới, cung kính đến mức như nịnh nọt: “Anh Vương.”
Lịch Xuyên dừng bước, chờ anh ta nói hết.
“Anh Tô, trợ lý của anh, có tới tìm anh.”
“À, tôi tắt điện thoại.” Anh cầm điện thoại, nói với tôi: “Xin lỗi, tôi cần gọi điện thoại, được không?”
Khách sáo vô cùng, tôi vội vàng nói: “Xin cứ tự nhiên.”
Sợ làm phiền anh nói chuyện, tôi định tránh đi. Anh giữ chặt tôi lại.
– Là tôi, Lịch Xuyên.
– Tôi còn hai bản vẽ cuối nữa. Deadline[1"> là ngày 15 tháng sau phải không?
[1"> Thời hạn cuối cùng.
– Lấy trước? Lấy trước là sao? Deadline chính là deadline, không thể lấy trước. Trừ phi họ trả thêm tiền.
– Trả thêm bao nhiêu? Tôi không biết, anh kêu Phòng dự toán tính đi. Tính xong thì ngày mai nói cho tôi biết.
– Tối nay có cuộc họp? Khi nào? À… Họp định kỳ, tôi quên mất.
Anh nhìn đồng hồ.
– Mọi người đến đông đủ rồi?
– Mời họ về đi. Tôi không được khỏe lắm, không đến được.
Anh tắt máy, đang tính bỏ điện thoại vào túi, điện thoại lại reo.
Anh nhìn tên người gọi, nghe máy.
– Anh Hai.
– Khỏe lắm.
– Không sao.
– Không sắp xếp được, đợi hai tháng nữa đi. Tháng 2 anh ở đâu?
– Có thể em sẽ về Zurich, thư ký sẽ thông báo lịch trình cho anh.
– Nhận được rồi, cảm ơn anh.
– Em đang ngủ, còn nằm trên giường, tối hôm qua thức khuya.
– Tạm biệt.
Thời gian trò chuyện là 30 giây. Anh gác máy, nhìn tôi với vẻ mặt xin lỗi.
“Ngày nào cũng bận như vậy hả?” Tôi hỏi.
“Không phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




