watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6709 Lượt

đi về phía trước.


Thất tịch (mồng bảy tháng Bảy âm lịch) ngày Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau.

Một chiếc Lincoln chậm rãi dừng bên cạnh Nguyễn Ân.

Thấy cô không đi về Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đônhướng nhà mình, Cố Nhậm liền lái xe theo sau, anh hạ cửa kính, mở miệng gọi: “Em dâu.”

Nguyễn Ân quay đầu lại.

“Ơ, không phải anh đi Mỹ rồi à?”

“Ai bảo anh đi rồi thì không được về nữa?”

Nghe câu trả lời của Cố Nhậm, lại nhớ tới sự thất thố của mình lần trước, Nguyễn Ân bất giác đỏ bừng mặt, “ừm” một tiếng.

Hôm nay là Lễ tình nhân, Cố Nhậm cố tình đợi ngày này để về, quả nhiên không ngoài dự đoán, bắt gặp Nguyễn Ân một๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn mình. Nhìn gương mặt ửng hồng của cô, trong lòng anh lại dâng lên dục vọng chiếm giữ.

Anh làm như vô tình chạm vào vết thương của cô.

“Tây Lương không đi cùng em à?”

“À, ừm… chị Hà không khỏe, cần có người chăm sóc.”

Cố Nhậm giả vờ ngạc nhiên: “Diệc Thư cũng thật là lạ”.

Mặc dù đã trực tiếp đối diện với tình cảnh này, nhưng khi bị người khác nhìn ra tâm trạng, vết thương của Nguyễn Ân ๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đônvẫn toạc thêm một chút. Cố Nhậm thấy hiệu quả đã được như ý muốn, liền chuyển đề tài.

“Thế nào, cần anh đưa về không? Hay là đi đâu vui vẻ một lúc?”

Nguyễn Ân trợn to mắt: “Vui vẻ?”.

“Anh biết một nơi được lắm, tối nay chắc chắn rất đẹp.”

“Thế có rượu không? Em muốn uống rượu.”

Cố Nhậm không biết chuyện Nguyễn Ân bị dị ứng cồn nên vô tư đồng ý.

“Muốn gì được nấy!”

Nguyễn Ân mỉm cười, mở cửa lên xe.

Hai người tới núi Đại Đồn, gió đêm lặng lẽ thổi vào mái tóc Nguyễn Ân. Cô chợt cảm thấy đáy lòng bình yên vô cùng,๖ۣۜDiễn đàn ๖ۣۜLê Quý Đôn thế nên vui vẻ đứng ở lưng đồi, nhìn cả một vùng trời Đài Bắc rộng lớn sáng trưng ánh đèn và hét lớn.

Cố Nhậm bị hành động trẻ con của cô làm cho bật cười, vừa quay đầu liền thấy lão Trần lái xe nhìn mình bằng ánh mắt kinh ngạc. Lão Trần vội vàng nhìn đi chỗ khác.

Nguyễn Ân uống chút bia, sau đó ngồi bệt dưới đất với Cố Nhậm, nói chuyện câu được câu chăng. Cô còn rất hứng chí kể cho Cố Nhậm nghe tình huống mình và Cố Tây Lương gặp nhau.

“Trời ạ, anh ấy lạnh lùng muốn chết! Không có lòng thương người nữa! Nếu không phải khuôn mặt em giống Hà Diệc Thư, chắc chắn anh ấy sẽ bỏ mặc em sống chết!”

Giọng nói của Nguyễn Ân tràn ngập sự bất mãn. Ngay sau đó, cô lại cầm một lon bia, uống một ngụm, nấc một tiếng. Sau đó thấy Cố Nhậm bất động, Nguyễn Ân ép anh ta uống cùng.

“Anh uống say rồi thì ai phụ trách đưa em về?”

Nguyễn Ân nhất định không nghe, cô nói một người uống không vui, Cố Nhậm đành phải cầm lon bia lên uống một ngụm, bấy giờ Nguyễn Ân mới chịu bỏ qua. Chưa được bao lâu, cô lại nổi hứng tinh quái.

“Chúng ta chơi trò chơi, ai thua phải uống.”

Cố Nhậm hỏi: “Chơi gì?”.

Nguyễn Ân nghiêng đầu, mãi mới nói: “Đen trắng rượu!”.

Cố Nhậm không biết nên cười hay nên tức, cuối cùng vẫn chiều theo ý cô.

“Đen trắng rượu, nam nữ rượu!”

“Anh thua, uống đi!”

Cố Nhậm cố ý thua, uống nhiều rượu nhất định sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe, anh không muốn để cô uống nhiều. Không ngờ, cô gái này vẫn không vừa ý, một lúc sau lại nói ai thua thì phải hát. Cố Nhậm sa sầm mặt: “Không biết hát”.

Lão Trần đột nhiên nói: “Cô Nguyễn, thực ra cậu Cố Nhậm hát rất hay”.

Cố Nhậm liếc mắt một cái, lão ๖ۣۜDiendanlequydon.comTrần vội nhìn ra chỗ khác. Nguyễn Ân nghe thấy đương nhiên càng không chịu bỏ qua, liên mồm la hét đòi nghe anh hát. Rốt cuộc Cố Nhậm cũng không lầm lì nữa.

“Anh chỉ biết hát một bài.”

“Đợi gì nữa?”

Nguyễn Ân lập tức lấy điện thoại ra ghi hình, Cố Nhậm cứng nhắc quay đầu đi không nhìn camera, nhưng anh còn chưa kịp cất tiếng hát thì Nguyễn Ân đã lăn ra vì say. Cố Nhậm rốt cuộc thở phào một hơi, nếu phải hát thật thì sau này anh không biết còn mặt mũi nào không nữa.

Cố Nhậm nghiêng người bế Nguyễn ๖ۣۜDiendanlequydon.comÂn lên, ngắm nhìn khuôn mặt cô rất lâu, sau đó, giọng nói đầy kiên định của anh vang lên.

“Anh thật sự không có ý định từ bỏ em, cũng giống như anh không thể từ bỏ bản thân mình.”

Cho Hà Diệc Thư uống thuốc xong, Cố Tây Lương vào phòng ngủ mới biết Nguyễn Ân chưa về nhà. Anh gọi điện cho cô, nhưng người nhận là Cố Nhậm.

“A lô.”

Cố Tây Lương không lên tiếng, Cố Nhậm tiếp tục: “Nguyễn Nguyễn uống say rồi, chú xuống đón hay để anh đưa vào?”.

Cố Tây Lương ra cửa, trông thấy Cố Nhậm đang dìu Nguyễn Ân, miệng cô còn đang lẩm nhẩm: “Vì sao anh ấy có tình nhân dự bị mà em lại không có? Bất công…”.

Cố Nhậm hơi kinh ngạc, anh nhướng mày trêu cô: “Vậy em xem anh có đáp ứng được yêu cầu không?”.

Nguyễn Ân tỉ mỉ ngắm nghía người đàn ông trước mặt một lúc, sau đó cắn móng tay, thật thà đáp: “Anh à…Duyệt!”

Cô vừa hét lên vừa vung tay, Cố Nhậm vội đỡ lấy cô, nhưng Cố Tây Lương đã nhanh chân hơn. Anh gằn giọng với Cố Nhậm: “Anh đưa cô ấy đi uống rượu đấy à? Anh có biết cô ấy không thể chạm vào rượu không hả, nếu không toàn thân sẽ bị mẩn đỏ vì dị ứng!”.

Cố Nhậm lặng người đi, mãi mới lên tiếng: “Nếu chú thật sự quan tâm tới cô ấy thì sẽ không để cô ấy lang thang một mình ngoài đường, đi lung tung không có phương hướng!”.

Cố Tây Lương không muốn nhiều lời với Cố Nhậm, ôm lấy Nguyễn Ân đang giãy giụa vào nhà.

Hà Diệc Thư bị tiếng động ầm ĩ đánh thức, ra ngoài thấy Cố Tây Lương đang bế Nguyễn Ân lên tầng hai.

“Sao thế?”

“Không sao, uống chút rượu thôi.”

“Có cần em giúp không?”

“Không cần đâu, anh sẽ chăm sóc cô ấy.”

Tiếp xúc với chiếc giường mềm mại, Nguyễn Ân mới chịu nằm yên, ngoan ngoãn để Cố Tây Lương cởi quần áo thay bộ đồ ngủ thoải mái.

Cố Tây Lương biết chắc nửa đêm cô sẽ khó chịu nên cũng chẳng có tâm tư đâu mà ngủ, anh lấy sẵn thuốc bôi ngoài Diễn ✿ Đàn – Lê – Quý ✿ Đônda rồi ngồi ở đầu giường thẩm duyệt lại báo biểu Cố Thị. Cũng may, mấy ngày nay có Lục Thành đứng ra giúp anh ổn định giá cổ phiếu.

Chưa đến một tiếng đồng hồ, Nguyễn Ân đã bắt đầu khua chân múa tay loạn xạ mà gãi. Cố Tây Lương bất đắc dĩ thở dài, tóm lấy tay cô, nhẹ nhàng chấm thuốc từng chút, từng chút lên mặt cô. Cảm nhận được có cái gì mát lạnh chạm vào da, Nguyễn Ân lại không kiềm chế được tiềm thức mà hồi tưởng lại đêm đó, mơ hồDiễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đôn thốt lên: “Tây Lương, anh gãi giúp em được không?”

Cố Tây Lương chỉ dùng ngón tay khẽ xoa người cô, Nguyễn Ân thỏa mãn cong khóe môi mỉm cười. Nhưng chỉ được chốc lát, vẻ mặt cô lại thay đổi, cô cau mày như đang lo lắng.

“Cố Tây Lương, đừng thích cô ấy, được không?”

Động tác của anh khựng lại.

Có phải người đàn ông nào trong đời cũng có hai người phụ nữ như vậy? Một người là cái dằm trong tim anh ta, nó bắt anh ta đau thì anh ta phải đau. Nhưng chỉ cần anh ta muốn thì sẽ lập tức nhổ được tậm gốc, sau đó cùng lắm nơi ấy sẽ xuất hiện một vết thương, máu chảy xong rồi sẽ khép lại. Người còn lại là một nốt ruồi đỏ. Nó không đau, không nhức, nhưng anh ta vĩnh viễn không thể nào xóa mờ, giống như một thói quen đáng sợ, cùng anh ta đau thương đến cuối đời.

Hôm sau, Nguyễn Ân ngủ dậy mới phát hiện đầu đau muốn nứt ra. Cố Tây Lương đang rửa mặt để chuẩn bị đi làm, thấy cô đã tỉnh liền ngoái đầu dặn cô uống trà giải rượu. Nguyễn Ân kiệt sức đáp lại một tiếng: “Vâng”.

Trông dáng vẻ phờ phạc của cô, Cố Tây Lương lại nói: “Hôm nay Diệc Thư chuyển đi”.

Nguyễn Ân ngỡ mình nghe nhầm.

“Gì cơ?”

Cố Tây Lương lặp lại câu nói vừa rồi.

Nguyễn Ân khó hiểu hỏi: “Vì sao?”.

Giọng của Cố Tây Lương vọng ra từ phòng tắm: “Còn vì sao nữa? Vì có người đánh đổ bình giấm chua to đùng. Anh đã tìm Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đônngười giúp cô ấy một căn hộ rồi, cũng đã thuê người giúp việc chăm sóc cô ấy.”

Vừa nghe vậy, Nguyễn Ân lập tức xuống giường, chân trần chạy tới phòng tắm. Cố Tây Lương đang cạo râu, cô ngờ nhảy lên lưng anh, vẻ mặt rạng rỡ.

Cố Tây Lương giật nảy mình, suýt Diễn đàn ✪ Lê ✪ Quý Đônnữa làm rách cằm, nhưng tâm trạng anh cũng tốt hẳn lên vì hành động của cô.

Đã rất lâu rồi không có khoảnh khắc bình yên, ấm áp như thế này.

Cố Tây Lương thuận thế cõng Nguyễn Ân về giường, bắt cô uống trà giải rượu, nói đã gọi điện tới công ty xin nghỉ phép giúp cô, dặn dò cô nằm ngủ một giấc sau đó anh mới cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra khỏi nhà. Đi được mấy bước, chợt nhớ tới cái gì, Cố Tây Lương quay lại, nhìn chằm chằm cô, nói bằng giọng cảnh cáo: “Còn để anh thấy em uống rượu nữa, cứ đợi xem anh xử lý em thế nào”.

Nguyễn Ân trùm chăn cười khúc khích.

Cố Tây Lương vừa đi được một lúc thì Nguyễn Ân nhận được điện thoại của Chu Tử Ninh.

“Nhóc con, có thể đi uống trà với ông già này được không?”

Nguyễn Ân lập tức đồng ý. Hiện giờ có khi bảo cô chết chắc cô cũng tươi cười mà uống thạch tín ấy chứ!

Xe đón cô vừa dừng ở biệt thự nhà họ Cố, Nguyễn Ân mới biết Cố Nhậm cũng ở đang ở đây. Thấy

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT