watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:07 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6726 Lượt

Cố Tây Lương, không phải không có nguy hiểm, mà là thời cơ còn chưa tới.

Xe lăn bánh trên con đường đông đúc, mãi đến khi những âm thanh huyên náo dần rơi rớt lại phía sau, không thấy bóng người qua lại, Nguyễn Ân mới phát hiện đây không phải đường về nhà.

“Mình đi đâu nữa thế?”

Cố Tây Lương không kịp đáp, chỉ liếc nhìn dây an toàn của cô rồi nhấn hộp số tăng tốc, xe không chạy điên cuồng mà bình ổn. Trời bắt đầu sang thu, gió đêm táp vào mặt, Nguyễn Ân giơ tay lên muốn gạt tóc, nhưng càng gạt tóc lại càng xõa xuống trước mặt càng nhiều. Cố Tây Lương ấn chốt đóng cửa sổ.

Xe chạy qua một con đường yên tĩnh, dừng trước một tòa nhà biệt thự hiện đại. Cố Tây Lương nghiêng người cởi dây an toàn giúp Nguyễn Ân, mở miệng nói câu đầu tiên từ lúc hai người ra khỏi nhà hàng.

“Đi vào.”

Nguyễn Ân rúm ró bước theo sau Cố Tây Lương, nơi này dẫu sao cô cũng không mấy quen thuộc.

Cửa lớn là kiểu cửa được điều khiển từ xa, sau một tiếng “tít”, nó tự động chậm rãi cuộn lên. Cố Tây Lương đột nhiên bất động, Nguyễn Ân nghi hoặc ngẩng đầu liếc anh một cái, phát hiện ra anh cũng đang nhìn mình.

“Em đi vào đi.”

Nguyễn Ân rụt rè kéo cánh cửa ra, gian nhà tối mịt đột ngột được bật đèn sáng trưng. Đập vào mắt cô là hai mươi ba quả bóng bay màu hồng phấn đang bay lơ lửng giữa không trung, quả nọ kề sát quả kia, giống như đang xếp hàng luyện tập. Một bài hát bằng tông giọng nam nhẹ nhàng vang lên:

Happy Happy Birthday

Happy Birthday just for you

Just a day

Just another year

But in our eyes you are the best

We’re gonna love you

Gonna love you above the rest

May good times always smile on you

May happiness always come your way

We’re here to love you

We’re here to celebrate your day

We wish the best of what the best can be

All the best

We wish for you that all your dreams come true.

Nguyễn Ân không thể nào diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cô quay người lại, Cố Tây Lương đã đứng sau lưng từ lúc nào, nhanh chóng cài thứ gì đó lên ngực áo cô. Nguyễn Ân cúi xuống nhìn, hóa ra là chiếc cài áo hình trái tim ở buổi đấu giá.

“Anh không phải định tặng cho….”

Chưa dứt lời cô đã bị người đàn ông đối diện trêu chọc: “Nói cái gì em cũng tin, anh nói anh có con riêng em có tin không?”.

Nguyễn Ân chợt thấy hạnh phúc trào dâng trong lòng.

Cố Tây Lương kéo cô đi lên vài bước, lấy ở đâu ra một cây kim, đâm thủng một quả bóng bay. Nguyễn Ân không kịp chuẩn bị tinh thần, giật nảy mình. Lúc định thần lại, cô vung tay lên làm bộ đánh anh nhưng hai mắt lại bị che đi bởi một bức ảnh. Nhìn kỹ, Nguyễn Ân nhận ra trong bức ảnh là mình, lúc đó hình như cô mười ba tuổi, ngồi trong căn phòng học nhỏ của cô nhi viện, nghiêng đầu chăm chú làm bài tập. Nhận lấy cây kim Cố Tây Lương đưa cho, Nguyễn Ân tiếp tục đâm thủng từng quả bóng.

Tất cả đều là ảnh chụp, từng bức, từng bức bay xuống.

Giúp mẹ nuôi phơi quần áo trong sân cô nhi viện, kể chuyện cho những em nhỏ tuổi hơn mình, cau mày vì gặp phải một bài tập khó…

Nguyễn Ân bưng miệng, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp cái nhìn của Cố Tây Lương.

“Sao anh có?”

Cố Tây Lương nhướn mày theo thói quen.

“Cố Thị tài trợ cho cô nhi viện đó, viện trưởng muốn bày tỏ lòng cảm ơn nên cung cấp cho anh những tư liệu riêng tư này, không quá đáng đâu nhỉ?”

Nguyễn Ân không lên tiếng, cô lặng im nhìn sâu vào trong đôi mắt anh, phát hiện ra trong đó thật sự có sự tồn tại của mình. Thanh âm của Cố Tây Lương lại vang lên.

“Quá khứ của em, anh chỉ có thể dùng cách này để tham gia.”

Nguyễn Ân không thể khống chế nổi bản thân nữa, cô ôm chầm lấy anh, thật chặt. Nước mắt trào ra.

“Anh đừng tốt với em như thế, em sợ có một ngày anh đuổi em đi, em sẽ luyến tiếc không nỡ rời.”

Trái tim Cố Tây Lương bị câu nói của Nguyễn Ân làm cho mềm nhũn một cách kỳ lạ. Anh hơi lùi người lại, chậm rãi cúi đầu, từng chút, từng chút hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, cuối cùng hai đôi môi dán vào nhau. Không ai cử động nữa, dường như họ vừa hoàn thành một lời thề ước, vô cùng thận trọng.

Nguyễn Ân để mặc Cố Tây Lương bế mình lên gác, kiểu bế công chúa đặc trưng không lẫn đi đâu được. Tiếp đó, cô được đặt xuống chiếc giường tròn êm ái, cơ thể đàn ông bao phủ lên người cô. Hơi nặng, nhưng Nguyễn Ân không cảm thấy mệt, chỉ cảm thấy hạnh phúc. Bờ môi nóng rực của anh rơi trên trán cô, trên mi mắt cô, rồi thấp dần xuống, hai đôi môi quyến luyến không rời. Sau đó, những ngón tay của Cố Tây Lương khẽ cong lại, đáp trả nớ là tiếng cúc áo trước ngực Nguyễn Ân rơi xuống. Anh vẫn tiếp tục, xâm thành chiếm đất…

Bắt đầu chỉ là một sự thâm nhập hết sức thong thả, Cố Tây Lương nhẹ nhàng nhấm mút chiếc cổ trắng ngần của Nguyễn Ân, tiết tấu mỗi lúc một gia tăng, mạnh dần, nhanh dần. Mãi đến khi Nguyễn Ân cảm giác da mình tê buốt, cô mới ôm chặt lấy anh, kêu một tiếng “đau”.

Giọng nói khàn khàn vang ra từ cổ hộng của Cố Tây Lương, tựa như từ một nơi xa xôi vọng lại.

“Biết đau là tốt”.

Sau đó, anh ngẩng mặt lên, cọ chóp mũi với cô. Anh nhìn người con gái nằm dưới thân mình, ánh mắt sâu xa.

“Nói, em là của anh.”

Ngữ điệu cực kỳ kiên quyết.

Nguyễn Ân gật đầu, lại gật đầu, gật rất nhiều lần. Nhưng giọng nói của cô lại nghẹn ngào.

“Em là của anh.”

….

“Nhưng còn anh?”

Những lời nói tràn ngập dục vọng chiếm giữ như xương cá mắc trong cổ họng Cố Tây Lương.

Anh thì sao? Anh muốn cho cô một lời hứa hẹn khiến cô yên lòng.

Thế nhưng, rất tiếc, Cố Tây Lương anh không phải một kẻ giỏi nói dối. Sau khi biết Hà Diệc Thư vẫn chưa hết ảnh hưởng tới mình, trước khi đưa ra được lựa chọn cuối cùng, anh làm sao có thể thản nhiên đối diện với ánh mắt Nguyễn Ân mà nói: “Anh cũng vậy!”

Rõ ràng trong phòng không bật đèn, nhưng ánh sáng yếu ớt bên ngoài chiếu vào vẫn làm nổi bật lên hình bóng của hai người trong mắt đối phương. Nguyễn Ân dường như có thể nhìn ra được sự trầm mặc và mâu thuẫn của Cố Tây Lương. Đợi một lúc không nhận được câu trả lời, cô dùng hai bàn tay che đôi mắt mình lại, tự lừa mình dối người mà nói: “Đúng vậy, anh là của em, của một mình em.”

Chuông đồng hồ ngân vang điểm mười hai giờ. Cố Tây Lương cúi xuống hôn lên mu bàn tay đang che mặt của Nguyễn Ân.

“Sinh nhật vui vẻ!”

Thực ra, trái tim mới là kẻ lừa đảo vĩ đại nhất, người khác có thể lừa bạn chốc lát, trái tim lại có thể lừa bạn cả đời.

Thế nhưng, Phật đã dạy: Xin đừng đánh thức tình yêu của tôi, hãy để cô ấy tự tỉnh dậy.

Chương 10

Hòa Tuyết một mình đến Maldives. Cô đứng dưới khung trời Mal, nơi này hình như là thủ đô nhỏ nhất thế giới. Cô đi từng bước, từng bước trên con đường cát trắng, hai bên đường là những tòa nhà được xây dựng đượm phong cách Anh, rất nhiều người đi xe đẹp lướt qua cô.

Hòa Tuyết ở đây một tuần, sau đó đến Barcelona – nơi cô đã mong muốn đặt chân tới từ lâu, rồi cô lại đi London, qua rất nhiều nơi, hiện tại cô đang có mặt ở Paris. Cô đứng dưới chân tháp Eiffel, ngẩng đầu lên nhìn, nhìn đỉnh tháp, nhìn bầu trời đầy sao. Một mình ngắm cảnh đêm Paris quả nhiên chẳng thích chút nào.

Đến khách sạn, Hòa Tuyết kéo va li hành lý nhỏ của mình đứng trước quầy làm thủ tục. Vừa đặt va li xuống đất, phủi phủi cài cái thì đụng phải người khác. Cô cúi xuống xin lỗi theo phản xạ, lúc ngẩng đầu mới phát hiện hóa ra là người quen. Đối phương đang hí hửng tiến lại gần mình.

“Trùng hợp quá nhỉ!” Hàn Duệ nửa cười nửa không nhìn vào mắt cô.

Cô bỏ đi lâu chưa? Cũng đâu có lâu lắm. Có lẽ là vì đã đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người mà không nhìn thấy gương mặt nào quen thuộc. Giờ phút này bắt gặp người quen, vô vàn cảm xúc trào ra, cho dù cô và đối phương chẳng qua chỉ có duyên chạm mặt nhau vài lần, đã vậy còn là duyên chẳng lành, thế nhưng, trong lòng vẫn thật sự có một cảm giác ấm áp.

Hòa Tuyết còn đang ngây người, Hàn Duệ đã quay sang nói với nhân viên lễ tân bằng tiếng Pháp: “Cho tôi một phòng, cảm ơn.”

Vừa mới bỏ quần áo và đồ dùng ra khỏi va li, Hòa Tuyết đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng là nhân viên vệ sinh phòng, nhưng khi mở cửa cô lại thấy Hàn Duệ đang đứng tựa người vào cửa, vẻ mặt thản nhiên.

“Nghe nói câu lạc bộ ở tầng dưới đang có hoạt động, đi không?”

Trực giác mách bảo cô từ chối: “Không, tôi muốn nghỉ ngơi.”

Nói xong, Hòa Tuyết đưa tay ra kéo cửa nhưng bị Hàn Duệ chặn lại. Sức lực của đàn ông mạnh thế nào, Hòa Tuyết đã được lĩnh giáo từ Mạc Bắc. Chỉ có điều, vì đã dùng toàn bộ sức lực của mình, nhưng ở trước mặt Hàn Duệ vẫn chỉ như châu chấu đá voi, nên cô mới càng phẫn nộ.

“Anh muốn gì?”

Hàn Duệ bây giờ mới buông tay khỏi cánh cửa, nhưng lại tóm lấy cổ tay Hòa Tuyết, lôi cô ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức khiến Hòa Tuyết cảm thấy mình sắp mất cánh tay.

“Không muốn gì cả, nhưng tôi không quen bị người khác từ chối.”

Vũ trường vô cùng náo nhiệt, lối vào đã được trang trí diện mạo khác. Hòa Tuyết bị kéo tới đây, lập tức thu hút được cái nhìn của mọi người. Đương nhiên rồi, diện mạo của cô không đến nỗi nào, da trắng môi hồng, trẻ trung phơi phới. Thế nhưng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT