|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
một cái được không?”
“Hả?”
“Đầu của anh.” Cô chớp chớp hai mắt.
Nghe vậy, Hải Dương dừng động tác, từ trong gương nhìn vẻ mặt tò mò của cô mới buồn cười xoay người lại.
“Anh phải ngồi xuống, anh cao như vậy, em làm sao sờ được?” Cô lẩm bẩm vẫy vẫy tay muốn anh ngồi xuống.
Anh thuận theo ý cô ngồi trên bồn vệ sinh, cô mới nở nụ cười, đi tới trước mặt anh, đưa tay sờ sờ đỉnh đầu đang mọc ra tóc đen.
Sáng sớm, ánh mặt trời chiếu vào qua khe cửa, cô vui vẻ sờ sờ vào chỗ anh vừa cạo bóng loáng, rồi lại sờ vào chỗ tóc đang mọc, tò mò hỏi: “Sao anh không để tóc?”
Anh hơi cương cứng, mỉm cười tự giễu: “Như vậy sẽ mát mẻ.”
Phát hiện vẻ mặt anh không đúng, cô không nói về đề tài này nữa, chỉ cười cười, được voi đòi tiên hỏi: “Vậy em giúp anh cạo, có được không?”
Hải Dương sửng sốt, nhưng nhìn gương mặt đang tràn đầy mong đợi của cô, anh không nói gì nhiều đưa đao cho cô.
Đào Hoa cầm lấy dao, gương mặt không tự chủ càng vui vẻ, ánh mắt trời chiếu sáng vào lưỡi đao, tỏa sáng lấp lánh.
Mắt thấy cô cầm lưỡi dao mỉm cười đến gần mình, theo lí thuyết da đầu anh phải tê dại hay toát ra mồ hôi lạnh mới đúng nhưng anh vẫn không có, thậm chí không cảm thấy khẩn trương.
Trong nháy mắt đó, anh phát hiện mình tin tưởng cô.
“Cúi đầu xuống.” Cô mỉm cười nói.
Anh tuân theo chỉ thị của cô, hai tay đỡ hông cô, mặc cho cô tùy cầm dao của anh, di chuyển trên đầu anh.
Đào Hoa đứng ở giữa hai chân anh, giữ đầu anh, cắn môi dưới, cẩn thận từng li từng tí cạo tóc giúp anh.
Từng nhúm tóc rơi xuống, cô có thể nhìn thấy mạch máu rõ ràng sau tai anh, cảm nhận dược hô hấp nhẹ nhàng có quy luật của anh trước ngực.
A, chủ ý này cũng khá hay.
Lại một dúm tóc nữa rơi xuống, lại một luồng hơi thở ấm áp thổi qua, thân thể mềm mại của cô khẽ run, mặt ửng đỏ, cố gắng duy trì ổn định.
Trong phòng im lặng, lại tràn ngập sự thân mật, mờ ám.
Trong không khí tràn ngập mùi hương của anh, cô cảm thấy như mình bị anh vây lại.
Đào Hoa cảm giác cơ thể mình gần như mềm nhũn, cô cố mở miệng dời đi lực chú ý.
“Cái đó… Anh tối qua ngủ ở đây sao?”
“Ừ.”
“Bọn trẻ ở một mình có sao không?”
“Không sao, tiểu Lam ở đây.” Hải Dương rủ mắt xuống nhìn đôi chân đẹp của cô dưới áo sơ mi. lẩm bẩm nói: “Cảnh Dã và Hiểu Dạ đã đưa Sơ Tĩnh đi Anh gặp bác sĩ, nên tiểu Lam tạm thời ở cùng anh, nếu có chuyện, con bé sẽ gọi anh.”
“Sơ Tĩnh? Là bé gái đó sao?”
“Ừ.” Cô đi chân không, không mang dép, trên đầu ngón chân tròn trịa sơn móng màu tím.
Anh nhìn thấy khẽ mỉm cười, cô rõ ràng mỗi ngày đều rất bận, tối mắt tối mũi, thế mà lại có thời gian để sơn móng, cô cứ vài ngày lại thay đổi màu sơn một lần, hồng, vàng, xanh, đen đều có.
Nhưng cô lại không sơn móng tay, anh đã hỏi cô, nhưng cô nói vì phải nấu ăn, như thế sẽ không tiện, và mất vệ sinh, cho nên mới không sơn móng tay.
“Cô bé vì sao phải đi gặp bác sĩ?”
“Sơ Tĩnh về mặt biểu đạt có chút vấn đề, có một bác sĩ ở Anh có thể giúp cô bé.”
“Ừ.” Cô khẽ cắn môi, rốt cuộc cạo xong, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, “Được rồi.”
Cô nghĩ anh sẽ rời đi, anh đôi tay vẫn giữ ở eo cô, chỉ thấy anh ngẩng đầu, khàn giọng mở miệng, “Thuận tiện cạo râu thôi.”
Cô đỏ mặt nhìn anh, thấy anh vẫn kiên trì, không còn cách nào khác là đưa tay, giúp anh cạo râu.
Nhưng giúp anh cạo râu, so với vừa nãy càng làm tay chân cô mềm nhũn, anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô, làm cho gương mặt cô càng thêm đỏ, cô cố gắng không nhìn vào mắt anh, nhưng nhịp tim vẫn đập nhanh như cũ.
Anh không đẹp trai, cằm dưới hơi vuông, trên má trái còn có một vết sẹo nho nhỏ, gương mặt đen thô ráp, nhưng khi cô cạo râu giúp anh xong thì lại không có cách nào để ngón tay rời khỏi gương mặt anh.
Chẳng biết từ lúc nào, anh nắm chặt tay cô; chẳng biết từ lúc nào, cô đã bỏ dao xuống; chẳng biết từ lúc nào cô ngồi trên đùi anh….
Sau đó, cô hôn anh, hay là anh hôn cô?
Cô cũng không rõ lắm, nhưng dù sao cũng không quan trong, quan trọng là anh lại cùng cô lăn lộn trên giường.
Em yêu anh.
Nhiều lần, hoan ái kích cuồng, cô thiếu chút nữa nói ra miệng.
Cô rất muốn nói với anh, nhưng lại không dám mở miệng, bởi vì biết anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Anh đối xử với cô rất tốt, kể cả cô quấy rầy anh, anh vẫn nghe cô càu nhàu những chuyện hết sức vụn vặt, lại giúp cô xoa bóp, thậm chí còn đợi cô ở trong phòng bếp, giúp đỡ cô.
Lớn như vậy, nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy được hạnh phúc như thế.
Nhưng, có lúc, cô sẽ phát hiện vẻ mặt anh phiền muộn, nhìn về phía xa xăm.
Anh những lúc cô không chú ý sẽ lộ ra vẻ mặt đó, nhưng mà, khi cô nhìn thấy, lại cảm giác anh giống như một người xa lạ khiến cô không thể chạm vào.
Cái vẻ mặt đó, luôn khiến cô cảm thấy hoảng hốt, dường như anh giống như người xa lạ, cho nên mỗi khi anh như vậy, cô đều chạy tới kiếm cớ quấy rồi anh, kiếm cớ bắt anh giúp một tay, thậm chí nói hươu nói vượn, chạm vào anh, ôm lấy anh mới cảm thấy an lòng.
Cô yêu người đàn ông này, nhưng cũng hiểu được, nếu cô nói ra, anh sẽ sợ hãi chạy trốn.
Anh dù chưa phải là yêu cô, nhưng ít nhất cũng thích cô.
Cho nên, không sao, cô có thể đợi, đợi đến khi anh chuẩn bị xong.
Chương 19
Tháng mười.
Trăng rất tròn, rất sáng.
Trăng tròn như từ dưới mặt biển đi lên, ánh trăng sáng tỏ rọi xuống mặt biển, lóe sáng rạng rỡ.
Cảng thả neo ca nô: hai giờ, đèn vẫn sáng, đèn đường cũng tự động sáng lên.
Đêm, yên tĩnh.
Bởi vì buôn bán khá tốt, Đào Hoa ở trong sân viện cũng bày thêm mấy bàn, còn kêu Hải Dương và tiểu Lam giúp một tay, mấy đứa nhóc cũng tới giúp.
Cả buổi tối, cô rất bận rộn, thật vất vả mới qua thời gian khách dùng bữa tối, cô và tiểu Quyên đang thu dọn bát đĩa và chỗ ngồi ngoài sân viện, lại thấy một người đàn ông quá bia của Hải Dương.
Là khách sao?
Không thể nào? Quán của Hải Dương không có mở đèn.
Nếu là khách nhìn thấy cửa hàng không mở đèn thì sẽ rời đi. Nhưng người đàn ông kia vẫn đi vào trong sân.
Cô bỏ bát xuống bàn, dặn tiểu Quyên một tiếng, sau đó đi qua.
Người đàn ông mặc áo gió màu đen đứng ở trong bóng tối, nếu không phải co nhìn thấy anh ta đi vào, thì sẽ cho rằng bên trong không có ai.
“Xin lỗi, tiên sinh.” Sau bài học lần trước, cô dừng ở chỗ sáng gần cửa ra vào hỏi: “Tôi là chủ cửa hàng bên cạnh, quán bia hôm nay nghỉ, anh tới tìm người sao?”
Người đàn ông nghe thấy tiếng quay đầu lại, dừng lại một giây, mới mở miệng nói : “Đúng, tôi tìm người.”
Giọng nói của anh ta khàn khàn, khẩu âm tương đối đặc biệt.
Người nước ngoài?
Ý nghĩ vừa thoáng qua, cô đã nhìn thấy anh ta từ trong bóng tối bước ra.
Mới nhìn thấy người đàn ông này, Đào Hoa trừng mắt, trong chốc lát, lông măng trên gáy của cô toàn bộ dựng hết cả lên, thiếu chút nữa lập tức nhấc chân
chạy như điên về nhà.
Nói thật, người đàn ông này dáng dấp cũng không phải kinh khủng; trên thực tế, gương mặt và làn da kia tuyệt đối đẹp trai tới mức điên đảo toàn bộ phụ nữ, gương mặt hơi ưu buồn lại càng làm cho người ta đau lòng.
Vấn đề là, vấn đề là…. Anh ta lớn lên quá xuất sắc, quá đẹp, hơn nữa người này môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, nhưng màu da lại trắng bạch, bây giờ ban đêm nhiệt độ 20 độ, nhưng vẫn mặc áo khoác màu đen, còn đeo găng tay da cùng màu.
Đào Hoa trừng mắt trước người đàn ông toàn thân quái dị, mặc kệ dù thế nào, cô cũng cảm thấy anh ta giống như ma cà rồng thời Trung Cổ, trong pháo đài cổ kính.
Hà Đào Hoa, đừng nghĩ lung tung, nếu như anh ta là quỷ, sao lại còn có bóng? Nhìn kĩ đi, bóng của anh ta còn kéo thật là dài đấy.
Bình tĩnh một chút! Rằm tháng bảy âm lịch đã qua, ma quỷ cái gì!
Sắc mặt cô tái nhợt, cố gắng thuyết phục bản thân, nhưng người đàn ông đó vẫn đi về phía cô, cô không kìm được sợ hãi lùi lại một bước, bỗng chạm phải người phía sau.
“Hải Dương?”
Cô vừa quay đầu lại, đã thấy anh, bàn tay anh đỡ eo cô, giúp cô giữ thăng bằng, hai mắt lại nhìn người đàn ông thon gầy trước mắt.
“Cậu tới đây làm gì?”
Người đàn ông nhìn anh, sau đó tầm mắt rời xống bàn tay đang đặt bên eo của Đào Hoa, lông mày hơi nhếch, mới mở miệng nói: “Tới uống rượu.”
Phát hiện tầm mắt của đối phương, tay Hải Dương ở trên eo cô siết chặt, sau đó lại buông ra, dặn dò cô: “Em đi về trước, không lát nữa lại có khách tới ăn.”
Đào Hoa nhìn anh, lại nhìn người đàn ông kia một chút, chắc bọn họ cũng quen biết, nếu là người quen thì không thể là quỷ… nếu không phải quỷ thì không có gì phải sợ.
Cô thở nhẹ một hơi, nhìn anh một lần nữa, định nói lại thôi, cuối cùng buồn bực không lên tiếng xoay người đi về cửa hàng.
Xác định cô đã trở về tiệm, Hải Dương mơi nhìn người đàn ông trước mặt, mở miệng hỏi lại lần nữa.
“Cậu tới đây làm gì?”
“Carlos.”
Ầm!
Một cốc bia bị người thô lỗ đặt xuống bàn gỗ, làm bọt bia bắn ra ngoài một chút.
Người đàn ông cầm cốc bia,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




