|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nhìn hai người bọn họ, ánh mắt dừng lại ở Gia Hàng.
- Vợ anh à?
Anh gật đầu.
Cô lắc đầu.
Bác sĩ cười cười, cúi đầu kê đơn:
- Bà mẹ trẻ căng thẳng quá rồi, anh an ủi cô ấy đi.
- Đâu có? – Nghe giọng điệu thoải mái của bác sĩ, bờ vai căng cứng của Gia Hàng thả lỏng, giành lấy đơn thuốc chạy thình thịch ra ngoài, xuống lầu lấy bình truyền.
- Nhà anh là vợ đối ngoại, chồng đối nội à? – Bác sĩ trêu Trác Thiệu Hoa lúc này đang bế con.
Anh cười trừ, không giải thích nhiều.
Phàm Phàm còn nhỏ quá, không châm kim vào mu bàn tay được mà phải châm ở mu bàn chân. Cậu nhóc bị sốt không kiên cường như ngày thường, khóc khàn cả giọng. Trác Thiệu Hoa toát mồ hôi khắp người. Y tá chọc ba lần mới truyền dịch được. Đứng hỗ trợ ở bên cạnh, Gia Hàng quay lưng lại, đôi vai khẽ run lên.
- Em vẫn tưởng rằng sinh ra trong gia đình đặc quyền thì có thể vênh vang đi trên phố, thực ra bị ốm rồi thì cũng như người thường thôi.
Cô ôm mặt, ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh lại lặng thinh, thực ra là không biết phải trả lời như thế nào. Sinh ra trong gia đình đặc quyền, chưa bao giờ anh cảm thấy mình may mắn hơn người khác, thực ra có lúc còn vất vả hơn họ.
Trong phòng truyền dịch bật máy sưởi nên không lạnh, nhưng Tiểu Phàm Phàm để chân trần vẫn sẽ bị lạnh. Anh đắp chiếc chăn ủ lên phía dưới cậu nhóc, cởi áo khoác ra đắp lên trên, bàn tay to lớn ôm lấy đôi chân nhỏ xíu.
Anh nhớ lại lúc mới bế Phàm Phàm từ phòng sinh ra, ấn dấu bàn chân màu xanh lên giấy chứng sinh, nhỏ xíu, mềm mại, phút chốc khiến tim anh đau thắt lại. Khi đó, anh mới cảm thấy sinh mệnh nhỏ này có mối liên hệ không thể tách rời với mình, đó là một cảm xúc lạ lẫm, có trách nhiệm, có nghĩa vụ, có cả tình yêu thương dâng tràn.
Sự ra đời của thằng bé, khiến cuộc đời ta thêm thiêng liêng.
- Khi người thân hay bạn bè gặp chuyện, có phải em luôn là người xông lên phía trước? – Biểu hiện của cô tối nay đã chứng tỏ cho anh rõ điều đó.
Cô giơ tay lên, vò cho mớ tóc rối trên đầu càng thêm rối bù:
- Những việc khác em không biết làm, chỉ có thể giúp mấy chuyện vặt đó thôi.
- Gia Hàng, bỏ tay xuống đi. – Trong phòng truyền dịch không nhiều người, nhưng vẫn phải chú ý hình tượng.
Cô làm mặt quỷ, bàn tay trượt từ trên tóc xuống người Phàm Phàm. Dịch truyền đã phát huy tác dụng, gương mặt nhỏ không còn nóng bừng nữa, cậu nhóc đã ngủ yên.
- Phù, vừa rồi đúng là ngổn ngang trăm mối! – Cô vỗ ngực.
- Trong quá trình trưởng thành của thằng bé, có lẽ còn xảy ra những việc như vậy nữa.
Nếu khi đó cô không ở bên anh, ai sẽ cùng anh gánh vác những việc này? Không phải không có khả năng tự mình đảm đương, mà là khát khao khi đó, có thể có một đôi bàn tay mềm mại, siết chặt tay anh.
Làm một người cha xứng đáng khó hơn so với tưởng tượng quá nhiều, không phải cứ bỏ công bỏ sức, không phải cứ có ý chí kiên cường, không phải cứ có thể chịu đựng nỗi cô đơn, cô độc, không phải cứ bỏ ra toàn bộ tâm huyết của mình là có thể làm được.
Anh cũng cần được động viên, cần được khích lệ, mà người có thể đem lại những điều đó cho anh, chỉ có cô.
Anh…
Bỗng khát khao một lời hứa nơi cô, một lời hứa vĩnh hằng.
Trái tim bỗng nhiên ngừng dập, anh sửng sốt mím chặt môi.
Không ai đáp lại.
Anh quay đầu sang. Sau giây phút hoảng hốt, thần trí thả lỏng, cơn buồn ngủ ập đến khiến cô ngủ gật trên ghế, đầu gục gặc, người ngả nghiêng, nhưng lại không dựa vào vai anh.
Anh khẽ thở dài, đưa tay ra ôm lấy đầu cô, tựa lên vai mình.
Cô hơi nhíu mày, sau đó lại giãn ra.
Trong suốt hơn ba tháng quen nhau, anh chưa từng thấy cô dùng mỹ phẩm, trên người cũng không có bất kỳ mùi hương gì. Cô có nước da trắng ngần tự nhiên, hơi thở thơm mát như mùi nắng. Có phải thân hình cô rất đẹp hay không, anh không biết. Trước đây cô vác cái bung to, bây giờ lại bị quần áo rộng thùng thình che khuất. Nhưng xấu hay đẹp, có gì khác biệt? Cá tính nhiệt tình lạc quan của cô, không ai sánh bằng.
Nếu ngắm thật kỹ, mặc dù nói vẻ ngoài Phàm Phàm giống anh, nhưng khi thằng nhóc ngủ lại giống hệt nét mặt của cô. Một người ngủ trong lòng anh, một người tựa trên vai anh. Trong con mắt người ngoài, bọn họ rất giống một gia đình hạnh phúc.
Giống? Ánh mắt đau đáu ẩn chứa nỗi niềm riêng.
Nắng mai len qua cửa sổ, rọi từng tia nắng, hắt lên Gia Hàng đang cuộn tròn trên ghế.
Gia Hàng ôm lấy hai vai, xoay xoay cái cổ cứng ngắc, chầm chậm mở mắt ra. Đèn vừa mới tắt, trong phòng vẫn chưa sáng hẳn, nhưng vị thủ trưởng râu mọc lún phún quanh cằm này, cô nhìn rất rõ, dưới mắt anh là hai quầng thâm to tướng.
- Cả đêm anh không chợp mắt à? – Cô thật xấu hổ, đã ngủ say như chết, lại còn đè lên vai anh.
- Phàm Phàm đỡ sốt rồi. – Anh cười nhẹ nhõm.
Cô nhớ là phải truyền hai bình nước, tốc độ truyền rất chậm, anh phải theo dõi, đâu thể chợp mắt.
- Lẽ ra anh nên gọi em dậy. – Cô lẩm bẩm.
- Em ngủ rất ngon.
Cô đỏ mặt:
- Em đi mua đồ ăn sáng đây.
Rồi cô cắm đầu chạy thẳng ra ngoài, suýt chút nữa thì đâm sầm vào Thành Công vừa bước vào cửa, anh ta tránh sang một bên rồi gào lên:
- Ê, dưới đất có tiền à, đi đứng chẳng thèm nhìn gì cả.
- Tốt rồi, đây là địa bàn của anh, anh đi mua đi. Tôi ăn suất ăn sáng của KFC là được rồi; thủ trưởng thì ăn sủi cảo Đại Nương. Thành Công nhếch mép:
- Lạ nhỉ, chỉ nghe nói bác sĩ trong bệnh viện lo việc chữa bệnh, chưa nghe nói lo việc mua đồ ăn sáng bao giờ.
- Rốt cuộc anh có phải là người hay không? – Gia Hàng tức điên.
Gương mặt Thành Công vẫn tươi cười:
- Tôi xác định vô cùng chính xác rằng tôi không phải là heo.
- Được, vậy từ bây giờ tôi sẽ dạy Tiểu Phàm Phàm gọi anh là Thành lưu…
- Dừng lại. – Mặt Thành Công đen sì. – Sáng sớm ra tôi đã chọc gì đến cô nào?
- Cho anh một cơ hội đi mua đồ ăn sáng mà cũng khó khăn? Cô lườm anh ta. – Đồ nhỏ mọn.
- Đây không phải vấn đề nhỏ mọn, mà là… Ê, tôi còn chưa nói xong đâu!
Cô mặc xác anh ta, bỏ đi không thèm ngoái lại.
- Thiệu Hoa, cậu phán xử đi, thái độ cô ta kiểu gì thế? – Thành Công tức tối.
Trác Thiệu Hoa bế Phàm Phàm, mặt không cảm xúc:
- Tối qua cảm ơn cậu, tôi phải về đây.
Thành Công ngơ ngác thấp thỏm. Thiệu Hoa rất ít khi lạnh lùng với anh ta như vậy.
- Phàm Phàm lại sốt à?
- Không, Phàm Phàm rất ổn.
Chỉ là nhìn thấy cảnh Thành Công và Gia Hàng kẻ tung người hứng khiến anh ngứa mắt, ngọn lửa không tên trong lòng bùng lên, nhưng anh sẽ không để lộ ra ngoài.
- Vậy thì tốt, hay là kiểm tra lại rồi hãy về? – Thành Công dè dặt cười.
- Không cần, hẹn cậu hôm khác. – Anh gật đầu, để lại Thành Công ngơ ngáo.
Ở cửa bệnh viện, anh đuổi kịp Gia Hàng:
- Không cần mua nữa, mình ra ngoài ăn.
Cô ngẩng đầu lên. Dưới ánh mặt trời không gì che giấu được, trông thủ trưởng hơi tiều tụy.
Họ vào một quán cháo, cô gọi một bát cháo khoai lang, anh ăn cháo trắng. Tiểu Phàm Phàm cũng đói rồi, le lưỡi liếm đôi môi khô khốc.
Cô lấy đầu đũa chấm vào cháo rồi chạm lên môi cậu bé. Phàm Phàm mút chùn chụt.
- Gia Hàng – Anh chăm chú nhìn bát cháo trước mặt, bỗng hạ giọng nói. – Đừng đi, hãy ở lại… Anh sẽ tìm việc cho em, nếu em muốn vào quân khu cũng được.
Buổi sáng trong lành như vậy, giọng điệu thành khẩn như vậy, lời hứa trang trọng như vậy, cô có lý do tin rằng không phải anh đang nằm mơ, cũng không phải anh đang nói đùa.
Sau mấy giây ngỡ ngàng, cô rụt đũa về, ăn cháo.
- Không phải là loại công việc uống trà đọc báo cho qua ngày đâu, em có thể phát huy được sở trường của mình. – Giọng anh quả quyết.
- Quân đội cũng có thể đi cửa sau giống dân đen nhỉ? – Cô ngẩng đầu lên, nháy mắt trêu anh.
Tim anh chùng xuống trong hẫng hụt, không hề bất ngờ, cô đã từ chối.
- Chuyện đó… Chuyện đó em vẫn phải cảm ơn anh, chỉ có điều em tạm thời không muốn đi làm, em còn muốn học thêm mấy năm nữa. – Cô áy náy.
- Là tại anh mong muốn quá nhiều. – Cảm giác bất lực như hòn núi tăm tối phủ bóng trong tim, anh sắp không thở nổi nữa.
- Không phải. Cứ thế này sẽ càng lúc càng dùng dằng, Bầu trời của anh sẽ vĩnh viễn bị đám mây đen là em che lấp. Em bay đi mặt trời mới ló dạng.
- Anh chưa bao giờ nghĩ như vậy. – Anh nghiêm túc phủ định. – Trên thực tế người chịu thiệt thòi là em.
- Không đâu. Nếu được quay trở lại thời điểm năm ngoái, em vẫn sẽ lựa chọn như vậy. Anh xem, Tiểu Phàm Phàm đáng yêu biết bao, sau này lớn đẹp trai phải biết!
Giống thủ trưởng.
Anh lặng lẽ cầm đũa lên, và một ngụm cháo nhạt nhẽo vô vị, không có mùi thơm của gạo và độ sánh của cháo.
Anh có nuốt từng ngụm một.
Ba ngày sau, Tiểu Phàm Phàm lại nhanh nhẹn hoạt bát như bình thường, thím Đường nói trẻ con mỗi lần chịu giày vò là thêm một lần khôn lớn.
Thủ trưởng mặc bộ quân trang khí thế bức người, thơm Phàm Phàm rồi đi làm, hôm nay tổ Kỳ binh mạng chính thức đi vào hoạt động.
©STE.NT
Gia Hàng mỉm cười tiễn anh lên xe.
Cô mặc chiếc áo len màu tro của anh, đó là chiếc áo anh thích nhất. Trời lạnh, cô đang ở cữ, anh không biết phải mua quần áo gì cho cô, đành lấy mấy bộ của mình đưa cho cô mặc. Cô không phải là người kén chọn, cũng không phải
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




