watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8996 Lượt

chẳng có lý nào con cháu phải trả tiền cả.

Ông Án Nam Phi tươi cười hỏi:

- Có gọi thêm một suất kem không?

- Có ạ, cháu ăn kem dâu. – Không mất tiền tội gì không ăn.

Ông Án Nam Phi rút ví ra trả tiền, bảo cô ngồi vào bàn, ông đợi đủ đồ ăn rồi mới ra đó.

Giọng nói yêu chiều hoàn toàn coi cô là con nít, muốn la lối khóc lóc cũng chẳng có lý do.

Gia Hàng buồn bực ngồi xuống cắn móng tay.

- Chưa ăn sáng à? – Nhìn Gia Hàng đang phùng má, miệng ông cứ nhếch lên.

Gia Hàng không buồn ngước mắt lên:

- Dạ!

- Thì ra thật sự có chứng trầm cảm sau sinh. – Ông Án Nam Phi vẫy tay gọi phục vụ tới rót nước cho ông.

Gia Hàng sặc, ho đến nỗi mặt đỏ bừng lên như gấc.

- Trầm cảm sau sinh?

- Không phải sao? Nếu không sao chẳng nói lời nào đã chạy tới Nam Kinh, Thiệu Hoa chọc giận cháu à?

Làn da trắng trẻo của cô vì ho nhiều quá mà ửng hồng lên, trông hết sức trẻ trung xinh đẹp.

- Cháu không bỏ nhà ra đi.

- Ừ, cháu đi thăm họ hàng bạn bè, du sơn ngoạn thủy thôi. – Ông nhìn cô trách móc. – Giờ cháu đã làm mẹ rồi, không thể tùy tiện như trước đây được. Cháu có từng nghĩ tới Thiệu Hoa sẽ lo lắng cho cháu như thế nào không?

Không còn tâm trạng ăn tiếp nữa, cô rút khăn giấy ra lau tay, thở dài:

- Dượng, cháu đã bảo cháu thật sự không tùy tiện…

- Vậy là cháu có kế hoạch, có tính toán từ trước? Dượng gọi điện hỏi Thiệu Hoa về cháu, nó còn không nói được gì.

- Anh ấy vốn không phải là người nói nhiều. – Cô lẩm bẩm.

Bà Lê Trân nhanh chóng đưa vé tàu đến, thêm cả hai túi đặc sản Nam Kinh, vịt muối gì đó, rất to.

Bọn họ là khách quý, đi đường chuyên dụng, trên xe ngồi khoang riêng. Bà Lê Trân bắt tay chào từ biệt ông Án Nam Phi, gương mặt được chăm sóc tốt của bà thoáng ửng hồng, lúc xuống xe, mắt bà ngân ngấn nước.

Gia Hàng buột miệng hỏi:

- Cô ấy là hồng nhan tri kỷ thời đại học của dượng ạ?

Sắc trời nhập nhoạng, đèn trong toa đã bật, ánh đèn rọi lên vai Án Nam Phi, một bên bị khuất bóng, đường nét rõ rệt, một bên sáng lên dưới ánh đèn, vẻ mặt ông hơi mơ hồ, như thể đang lạc vào dòng chảy của thời gian.

- Cháu đoán đúng rồi ạ? Gia Hàng cong môi, không hy vọng ông sẽ trả lời nghiêm túc.

Không ngờ ông đáp lại, nụ cười nhàn nhạt, thoáng chút bùi ngùi:

- Dượng và Lê Trân là bạn học thôi, nhưng quả thực khi đó dượng đã từng thích một người.

Gia Hàng hào hứng, các bậc cha chú thông thường rất hay che giấu chuyện tình duyên, nếu nhắc tới đa phần là tầm thường nhạt nhẽo, nhưng có những chuyện lại lay động tâm can.

- Cái thích của con trai con gái không cần phải đôi bên hiểu nhau, mà kiểu tiếng sét ái tình, sau này khi trưởng thành rồi cũng sẽ có thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng đó là cái nhìn sau khi đã trải qua dâu bể cuộc đời, thấu hiểu tình người nóng lạnh, là cái yêu sau khi lý trí đã cân nhắc đắn đo, còn tiếng sét của thời niên thiếu, lại hoàn toàn là lý tưởng, là cảm tính không hề che chắn bản thân.

- Uyên thâm quá, ý của dượng là dượng đã từng hai lần trúng tiếng sét ái tình ạ?

Ông Án Nam Phi cười khổ:

- Có lẽ là vậy!

Gia Hàng chớp chớp mắt, tàu chạy từ lúc nào cũng chẳng hay.

- Hai mươi hai tuổi thích một người con gái, máu nóng sục sôi, bưng tai bịt mắt, đầu óc nóng bừng, thề nguyền hứa hẹn, sau này bình tĩnh lại mới phát hiện ra mình không có năng lực đó, cũng không đủ tự tin sẽ cùng nhau đi tới cuối cuộc đời. Khi còn trẻ, con người luôn thay đổi. Trải qua thời gian, trải qua giày vò, người ta sẽ dần ổn định lại, tình yêu lúc này mới là tình yêu chân chính, có thể tự hào nói với người ấy, mình có thể đem lại hạnh phúc cho họ. Đàn ông, bước qua tuổi ba mươi lăm, mới biết cái mình cần là gì.

Gia Hàng hơi băn khoăn:

- Ý dượng là những lời đàn ông nói trước ba mươi lăm tuổi đều không thể tin được?

- Ha ha. – Ông Án Nam Phi cười lớn. – Dượng chỉ đang nói dượng, cháu đừng liên tưởng đến Thiệu Hoa.

- Dượng rất ấu trĩ sao?

- Đã từng như thế.

- Cháu thông cảm với cô bạn gái đầu tiên của dượng, hy vọng cô ấy không yêu dượng quá sâu nặng, nếu không, cô ấy sẽ cảm thấy bị tổn thương.

Từ trước tới nay cô luôn cảm thấy “yêu” là một từ rất có sức nặng, một khi đã nói ra, sẽ nặng tựa nghìn cân, đừng có đem sự ấu trĩ ra để ngụy biện.

- Cháu rất may mắn, người cháu yêu là Thiệu Hoa, nó cực kỳ có trách nhiệm. – Ông Án Nam Phi chân thành nói.

- A, qua sông rồi!

Cô đứng bật dậy, gí sát vào cửa sổ ngắm dòng nước cuồn cuộn phía dưới. Trên sông mấy con tàu hàng cỡ lớn rúc còi chạy, xa xa, những bụi lau sậy đang rì rào trong gió.

Chị hai từng nói, Nam Kinh là cố đô của sáu triều đại, vừa có sông nước hữu tình chốn Giang Nam, vừa hằn vết tích bể dâu năm tháng. So với Bắc Kinh, thành phố này càng thêm phần trang nhã và tinh tế. Tiếc là cô đi vội, không lĩnh hội được hết.

Cô từng hỏi chị hai tại sao không ở lại Nam Kinh làm việc? Khi đó, chị hai có thể ở lại trường giảng dạy.

Chị nói, chị chỉ muốn thay đổi môi trường.

Cô chợp mắt một lát, lúc tỉnh dậy, ông Án Nam Phi không còn ở trong toa. Khi trở về, trên người ông thoang thoảng mùi thuốc lá.

- Dượng hút thuốc, cô có ý kiến gì không ạ? – Cô cười hỏi.

- Đừng nghiện quá thì có thể chấp nhận được. Lúc cô vẽ tranh, thỉnh thoảng cũng hút vài điếu. Cô ấy thích nhất là được thưởng thức một ly rượu vang Pháp sau khi vẽ tranh xong.

- Cuộc sống của cô và dượng hết sức viên mãn

- Cũng ổn. Nụ cười của ông Án Nam Phi rạng ngời vẻ hạnh phúc của tình nghĩa vợ chồng.

Khi tàu dừng ở ga Thạch Gia Trang, Gia Hàng sốt ruột vò đầu, cười khì:

- Dượng ơi, chúng ta mỗi người một nẻo, cảm ơn dượng đã chăm sóc cháu trên đường, sau này chúng ta sẽ còn gặp lại.

- Cháu vẫn còn kế hoạch khác à? Ông nhìn cô với vẻ không tán thành.

- Không ạ, ga đến của cháu là ga Bắc Kinh, chỉ có điều cháu cần đi làm chút việc, cháu đã báo cáo với thủ trưởng, anh ấy đồng ý rồi.

- Chuyện đó dượng không thể biết à?

- Mỗi người đều có việc riêng mà, phải không ạ?

Ông Án Nam Phi trầm ngâm:

- Phải!

Sau khi tàu tới ga Bắc Kinh, mười phút sau khi Gia Hàng xuống tàu, ông Án Nam Phi mới đứng dậy đi xuống. Không gần không xa, vừa vặn có thể thu vào tầm mắt hình bóng của cô.

Trên sân ga rất đông người, một người phụ nữ khoác áo choàng màu ghi xám, tóc búi gọn gàng kiễng chân nhìn xung quanh. Gia Hàng gọi một tiếng, tung tăng chạy về phía người đó như trẻ con.

Gương mặt người phụ nữ có vài nét giống Gia Hàng, nhưng cách biệt tuổi tác, trên gương mặt ấy có thêm vài phần chín chắn, khí chất thanh thoát, hai hàng lông mày dịu dàng như vẽ.

Người phụ nữ yêu thương ôm chặt Gia Hàng, đón lấy túi xách của cô, không ngừng ngắm nghía cô thật kỹ.

Nụ cười của ông Án Nam Phi còn chưa kịp nở đã cứng lại nơi khóe miệng, chưa kịp giấu đi sự bàng hoàng của mình, đã bắt gặp ánh mắt người phụ nữ.

- Chị, chị sao thế? – Gia Hàng phát hiện gương mặt chị mình bỗng trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt hoang mang vô định, bàn tay đang nắm tay cô trở nên lạnh ngắt.

- Không… không có gì. Chúng ta đi thôi, Tử Nhiên còn đang đợi ở trường học.

Gia Doanh nhắm mắt lại, cố nén nỗi đau đớn đang quặn lên trong ruột, kéo tay Gia Hàng cứng nhắc bỏ đi.

Gia Hàng hơi ngoái đầu lại, muốn vẫy tay chào ông Án Nam Phi.

Người đó không biết đang hoảng hốt vì điều gì, mắt nhìn thẳng, vẻ mặt bàng hoàng thảng thốt.

Chị Gia Doanh ở trong một tòa nhà bốn tầng màu tím, kiểu nhà tập thể cũ, hồi trước dành cho các kỹ sư nhận trợ cấp của chính phủ. Sau này họ đều đổi nhà mới, chỗ này phân phối thêm, Lạc Gia Lương nhanh chân giành được một căn, vừa kịp làm đám cưới với Gia Doanh.

Với giới viên chức làm công ăn lương, có được một căn nhà riêng ở Bắc Kinh là một chuyện rất ghê gớm, cho dù nó nhỏ tới mức hoàn toàn có thể gọi là cái ổ.

Bước vào hành lang, rẽ trái, là căn nhà đầu tiên.

Nhà ở tầng một, có thêm một khoảng sân nhỏ, trồng mấy cái cây mềm mại cao bằng đầu người.

Xe máy của Lạc Gia Lương dựng ở góc sân, Gia Hàng nhìn kỹ thêm một chút. Xe được giữ gìn rất tốt, phía trên còn phủ một tấm bạt che mưa, hai chiếc mũ bảo hiểm móc trên cái chắn bùn. Một chiếc màu đen, một chiếc màu đỏ. Hôm đó cô gái trẻ kia đội chiếc mũ màu đỏ.

Gia Hàng lẳng lặng ngắm Gia Doanh.

Gia Doanh cúi đầu mở cửa, mãi không tra nổi chìa, chị bực tức lấy chân đá vào cánh cửa.

Lạc Tử Nhiên ngỡ ngàng nhìn mẹ, rồi lại liếc nhìn Gia Hàng.

Cậu nhóc đang giận Gia Hàng, đến giờ vẫn không thèm gọi một tiếng dì.

Người này lớn hơn cậu có mười hai tuổi, ra vẻ già dặn gì chứ, hừm giành đồ ăn giành máy tính của cậu. Có lần cả bố cả mẹ đều đi công tác, nhờ dì ta đi họp phụ huynh. Dì ta chắp tay sau đít hỏi thầy giáo, Tử Nhiên nhà tôi ở trường có ngoan không? Nếu không ngoan thì cứ đánh cho tôi, đừng có nương tay, không đánh không thành tài.

Cậu thật muốn giả vờ không quen biết với con người này.

Điều khiến người ta ghét nhất là, con người này nói mà không giữ lời. Đã hứa sinh nhật cậu mười tuổi sẽ đi chơi với cậu cả ngày, mua cho cậu một tập truyện tranh của Cơ Mễ[5">, kết quả lại chạy thẳng đến Nam Kinh đúng một năm.

[5"> Họa

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT