watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8978 Lượt

trung tá, sau đó là ông Gia và bà Gia.

Hai năm rồi không gặp bố mẹ, tim Gia Hàng bỗng tan ra, cô dang tay chạy ùa vào lòng bố mẹ.

Ông Gia là người ít nói, người giao tiếp bên ngoài đều là bà Gia.

Bà Gia đưa hai tay nắm tay viên trung úy, luôn miệng cảm ơn, ông Gia đứng bên cạnh cười ha hả.

Tiểu Dụ đón lấy hành lý chất vào cốp xe, Gia Hàng đợi bố mẹ lên xe mới xoay người, cảm ơn viên trung tá thêm một lần nữa. Viên trung tá phòng khoáng xua tay, cười nói:

- Có gì đâu, có gì đâu, đây là vinh hạnh của chúng tôi.

Gia Hàng rất muốn nói: Thật hổ thẹn.

Sự hưng phấn của ông bà Gia vẫn chưa tan, không ngừng ngoái đầu lại ngắm nhìn chiếc máy bay trong ánh chiều tà, cảm thán:

- Đúng là quân giải phóng, vì nhân dân quên mình, vừa cho đi nhờ, lại còn lo cả ăn uống.

Mí mắt Gia Hàng giật đùng đùng, bố mẹ chất phác ơi, hai người tưởng là quân dân một nhà thật chắc, không có đâu, những lời này chưa biết sẽ khiến con gái rượu của hai người trả cái giá nào đây!

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Bóng tối dần bao trùm lên cả sân bay, ông bà Gia lưu luyến thu hồi tầm mắt, lúc này mới quan sát Tiểu Dụ, ánh mắt kia tuyệt đối là trong nghiêm khắc có ý dò hỏi.

Gia Hàng vội giới thiệu:

- Đây là Tiểu Dụ, là bạn con nhờ tới đón bố mẹ.

Bà Gia đưa mắt nhìn ông Gia vẻ hiểu ý, cười trêu:

- Đúng là thủ đô có khác, tài xế lái xe vừa trẻ lại vừa đẹp trai. Không giống như ở trấn Phượng Hoàng, đạp xe chèo thuyền toàn là mấy ông bác.

Gia Hàng toát mồ hôi hột, hình như bố mẹ hiểu lầm rồi, lại tưởng Tiểu Dụ là…

Len lén nhìn Tiểu Dụ, khóe miệng đang cong lên một góc bốn mươi độ.

Đưa ba người tới khách sạn xong, Tiểu Dụ bèn về tứ hợp viện, Gia Hàng vỗ vỗ trái tim vẫn còn điên cuồng nhảy nhót trong lồng ngực, đi lên phía trước.

Hai bên cửa ngách của khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang đều đóng, đi vào bằng cửa xoay ở chính giữa. Cô rút điện thoại ra, định hỏi xem chị hai đã đến chưa, vừa ngước mắt lên bèn thiếu chút nữa hồn xiêu phách lạc.

Giai xinh gái đẹp đứng ở đó, đều là châu ngọc lấp lánh, những người đi qua đều không tự chủ nhìn thêm vài cái. Nếu một người đàn ông đẹp trai bế một em bé mũm mĩm trong lòng, thì thế nào?

Còn có thể làm gì? Đào một cái hố, rồi lấp mình vào trong đó!

Cậu nhóc vốn đang ngắm đèn pha lê, miệng bi bô không biết nói gì, nghe tiếng cửa mở bèn nhìn sang, đột nhiên giống như con én nhỏ trở về phương Bắc lúc sang xuân, nhìn thấy cửa nhà, hai cánh không ngừng vẫy, miệng ngoác ra, chẳng hề bận tâm đến nước dãi đang chảy ướt vạt áo.

- Đứa bé kia dễ thương quá, cười híp cả mắt giống hệt Hàng Hàng ngày bé. – Bà Gia tuổi tác đã cao, không nhìn thấy người đàn ông đẹp trai, toàn bộ sự chú ý của bà dồn hết vào em bé xinh đẹp kia.

Ông Gia gật đầu, nụ cười hiền từ:

- Hàng Hàng hồi nhỏ thấy Gia Doanh về nhà cũng cười mãi không ngừng, bụng thì ưỡn lên, không tài nào bế được.

Gia Hàng tự thôi miên là mình không nhìn thấy gì hết, đi thẳng tới quầy lễ tân, mắt không liếc ngang liếc dọc.

Hai bố con nhà kia đứng ngay trước quầy lễ tân, trong ánh đèn pha lê lung linh sáng chói, nhất cử nhất động của họ đều lọt vào tầm mắt mọi người.

- Tôi… là Gia Hàng, hôm qua có đặt phòng. – Gia Hàng ấp úng, khóe mắt liếc thấy có một tên nhóc thối đang nhoài người về phía cô, cái miệng nhỏ chu lên. Thủ trưởng trầm tĩnh như núi không có ý ngăn cản, đăm đăm nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên thành một nụ cười.

- Hàng Hàng, cậu nhóc này có duyên với con ghê! – Bà Gia mừng rỡ, đưa tay ra vuốt ve Tiểu Phàm Phàm. Tiểu Phàm Phàm né đi, trong mắt chỉ có Gia Hàng.

Tiểu Phàm Phàm dang hai tay ra, gương mặt tươi cười phóng đại lên trước mắt Gia Hàng.

Cô muốn khóc, rõ ràng sáng sớm mới gặp nhau, sao lại tỏ vẻ như lâu ngày gặp lại vậy? Cô thật hận thủ trưởng, ép người quá đáng, không cho cô đường lui sao?

Cô lễ tân lại đúng là người đã trực tối hôm đó, còn nhớ gia đình ba người đặc biệt này, niềm nở cười nói:

- Con trai cô và anh nhà đã đợi cô được một lúc rồi.

Gia Hàng cắm cúi điền hồ sơ, coi như cô ta nhận nhầm người.

Vồn vã một lúc mà Gia Hàng chẳng cười lấy một cái, Tiểu Phàm Phàm tủi thân gục đầu lên vai thủ trưởng, cái miệng nhỏ méo xệch, mắt đỏ hoe, ngân ngấn nước.

Trác Thiệu Hoa cũng không dỗ dành, mặc cho Tiểu Phàm Phàm càng thêm ấm ức, ánh mắt nhìn Gia Hàng dần trở nên lạnh lẽo.

- Nhìn xem, bé cưng đau lòng rồi này, Hàng Hàng con bế cậu nhóc một lát đi! – Bà Gia xót xa, không nỡ nhìn dáng vẻ tội nghiệp của cậu nhóc.

Cô cũng đau lòng, ai ôm cô bây giờ?

Tiểu Phàm Phàm nấc lên một tiếng nghẹn ngào, một giọt nước mắt to tướng dâng lên trong mắt, lồng ngực phập phồng.

- Được rồi, được rồi, bé ngoan để dì bế nhé. – Bà Gia trợn mắt nhìn Gia Hàng, dịu giọng gỗ dành.

Gia Hàng thở dài, Tiểu Phàm Phàm, biết không, con và thủ trưởng chơi chiêu này cũng bằng phán cho Heo tội chết rồi, tại sao phải lập tức hành quyết, không thể kéo dài thời gian thi hành án sao?

Cô ảo não vỗ vỗ tay, Tiểu Phàm Phàm không nhúc nhích. Cô lại vỗ vỗ, Tiểu Phàm Phàm ai oán nhìn sang Trác Thiệu Hoa, như đang kể tội, Heo này thật đáng ghét.

Gia Hàng lại vỗ.

Tiểu Phàm Phàm chớp mắt không chút tình nguyện, sau đó chu mỏ lên, miễn cưỡng nghiêng về phía tay Gia Hàng, nhưng lúc vừa nhào vào lòng Gia Hàng, cu cậu lại bật cười khanh khách.

- Dì vừa bế một cái mà cậu nhóc đã mừng thế này rồi, khôn quá! – Bà Gia cũng cười theo.

- Mẹ, mẹ đã nhìn thấy con nhà ai lại theo người lạ như thế này chưa? – Vừa nói, Gia Doanh vừa từ cửa xoay bước vào, mặt lạnh như băng.

Người Gia Hàng cứng đờ, mặt tái không còn chút máu, Trác Thiệu Hoa điềm nhiên chắn cô sau lưng mình.

- Doanh Doanh đến rồi, con xem chẳng có đây là gì? – Bà Gia tươi cười rạng rỡ, ngoảnh đầu lại nhìn Tiểu Phàm Phàm.

Có bố ở bên cạnh, người ôm mình lại là Heo, dù có đứng ở giữa mưa bom lửa đạn thì Tiểu Phàm Phàm vẫn ung dung tự tại, miệng cười toe toét.

Gia Doanh nhìn Trác Thiệu Hoa không chớp mắt, chị nhớ ra rồi. Hôm Hàng Hàng bị cảm, ở ngã rẽ cầu thang chị đã gặp hai bố con này, khi đó, chị còn ngoái đầu lại nhìn thêm một lần, cảm thấy người đàn ông này đúng là một người cha tận tâm, nhìn cách anh ta bế con là biết.

- Doanh Doanh, con… – Ông Gia nhìn hai bàn tay Gia Doanh đang run bắn lên.

Gia Doanh cười khổ, chị xòe cánh che chở cho Gia Hàng, vậy mà không phát hiện được gì, không phải là chị kém cỏi, mà là đối phương quá mạnh.

- Thiếu tướng Trác, cảm ơn anh đã đón bố mẹ tôi tới Bắc Kinh. – Chị lệnh cho mình phải trấn tĩnh.

- Chị hai quá lời, đây là bổn phận của Thiệu Hoa. – Trác Thiệu Hoa cung kính trả lời.

Gia Doanh không nhìn anh nữa, hoàn toàn xem anh là không khí. Đừng trách người khác làm hư con mình, thực ra mình cũng chẳng dạy dỗ thành công. Chị nghiêm khắc quay sang phía Gia Hàng:

- Hàng Hàng, nói cho bố mẹ, nói cho chị biết, đứa bé này gọi em là gì?

Gia Hàng dụi đầu vào cổ Tiểu Phàm Phàm, thở hắt ra một hơi. Tiểu Phàm Phàm, nhìn thấy chưa, giông bão tới rồi, con có mang ô không?

Tiểu Phàm Phàm bị cô thổi nên ngứa ngáy, cứ ngọ nguậy liên tục, cười không ra hơi.

Chương 21: Lòng riêng vương những đắng cay

Một đám mây đen từ xa tới, che kín bầu trời của Gia Hàng.

Cô quay lại nhìn Trác Thiệu Hoa.

Nếu nhìn lướt qua, sẽ tưởng rằng anh ngời ngời phong độ tướng quân, hơi thở bình ổn, vẻ mặt điềm nhiên. Nhưng nhìn kỹ, sẽ thấy lông mày anh nhíu lại. Đôi tay buông thõng lẽ ra phải thả lỏng, giờ đang co lại thành nắm đấm.

Hơn nữa anh đã đứng như vậy rất lâu rồi, chỉ là cô không phát hiện ra thôi.

Thủ trưởng rất căng thẳng?

Cô cũng cau có tít mày lại, người căng thẳng lẽ ra phải là cô, thủ trưởng đang làm gì vậy?

- Còn có thể gọi là gì? – Bà Gia trợn mắt, vẻ mặt đầy hoài nghi.

Ruột gan ông Gia bỗng thắt lại, da đầu tê rần, mỗi một lỗ chân lông trên người đều đang căng ra trong một nỗi đau quen thuộc.

Gia Hàng nhắm mắt lại, cắn môi, nói thẳng:

- Bố, mẹ, chị hai, con đã trưởng thành rồi. – Cô đưa Tiểu Phàm Phàm cho Trác Thiệu Hoa, cậu nhóc ở trong lòng cô lúc hôn lúc sờ mặt, lúc lại giật tóc, cô không tài nào nói cho tử tế được.

Cô gái trưởng thành và thiếu nữ vị thành niên khác nhau về bản chất. Cô gái trưởng thành làm chuyện gì cũng không thể dùng bất kỳ điều gì để bao biện cho bản thân hay chối bỏ trách nhiện, cô phải gánh chịu mọi hậu quả. Còn thiếu nữ vị thành niên vẫn có thể khóc tấm tức mà nói mình bị lừa, mọi lỗi lầm đã phạm phải đều là sai lầm của xã hội, không phải do mình.

©STENT: http://www.luv-ebook.com

Ý của câu này chính là tiền đề của sự việc: cô tình nguyện, chuyện này là trong sáng.

Trong nháy mắt, ông bà Gia và Gia Doanh đều á khẩu.

- Thực ra… – Gia Hàng ngẩng đầu lên, đám mây trên trần nhà càng lúc càng nặng nề. – Cũng chẳng phức tạp đến mức đó đâu! Chính là có một con kiến… gặp được một con voi, sau đó một hôm con kiến nói với con voi, em… có rồi, là của anh… Mấy tháng sau, ừm, một chú kiến voi chào đời!

Cô cười ha ha, chỉ vào Tiểu Phàm Phàm ở đằng sau.

Một tia nắng chói xuyên qua đám mây đen dày đặc, chiếu rọi muôn dặm vàng trên mặt đất. Khuôn mặt tuấn tú của Trác Thiệu Hoa giãn ra, ánh mắt lấp

Trang: [<] 1, 73, 74, [75] ,76,77 ,84 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT