|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
biết mọi chuyện rồi?”
Phượng Kỳ mặt đầy hàn khí, liếc mắt nhìn nàng, “Muội cho là một chút thủ đoạn đó, có thể thoát khỏi tầm mắt của ta?”
Cành cây kia dù không chắc chắn, cũng không đến nỗi không đỡ được thể trọng cơ thể của Cửu Ngân, nhưng hắn nhanh mắt nhìn thấy vết chém có sẵn trên nhánh cây đó thì trong lòng có thể đoán ngay được thủ phạm của việc này chỉ có một mình nàng ta.
Sau đó, hắn cho người âm thầm điều tra biết được, quả nhiên nàng ta có ý muốn gây thương tổn cho Cửu Ngân.
Hắn tuyệt sẽ không lưu lại một mầm mống tai họa như vậy bên mình, hơn nữa khi hắn xác định Cửu Ngân chính là nữ nhân sẽ đời này kiếp này bầu bạn cùng hắn, đề phòng ngộ nhỡ, hắn nhất định đưa tất cả những cô nương hắn đã từng tương trợ mời rời khỏi phủ, hoặc giúp các nàng tề gia lập thất, hoặc tìm chốn an ổn khác cho các nàng an cư lập nghiệp.
“Thì ra là. . . . . . huynh cái gì cũng biết rồi.” Không nghĩ tới Phượng Kỳ nhạy cảm, tinh ý như vậy, ánh mắt Nhiếp Tiểu Kỳ lộ vẻ buồn bã, chán chường. Nếu nàng vẫn cố chấp lưu lại nơi này, càng khiến cho bản thân thêm đau lòng, khó chịu mà thôi.
Chậm rãi đứng dậy, nàng thương tâm, tuyệt vọng một lần nữa nhìn lại bóng dáng lạnh lùng, lãnh ý cùng ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường của hắn, không thể chịu đựng nổi bất cứ sự khuất nhục nào từ hắn nữa, nàng xoay người nhanh chóng rời khỏi chốn đau thương này.
“Ta nhìn ra được Thất cô nương thực sự là dụng tình chí thâm* đối với chàng.”
*Dụng tình chí thâm: tình cảm sâu đậm
Đột nhiên Đoạn Cửu Ngân mang một vẻ mặt thản nhiên, bước ra từ phía sau tấm bình phong trong thư phòng. Giờ phút này, nàng chỉ đơn thuần đứng trên lập trường của một nữ nhân mà bình phẩm, Thất cô nương đối với hắn thực sự là có tình ý.
Thấy nàng xuất hiện, vẻ mặt vừa mới uy nghiêm, lạnh lùng của Phượng Kỳ lập tức biến thành bộ dạng ôn nhu, ý cười tràn ngập, “Không nhìn ra nàng lại có tấm lòng rộng lượng như vậy, nếu chính thê là nàng không ngại, vậy ta sẽ đem nàng ta nạp làm thiếp thân, có được không đây?”
Nàng ngoài mặt thì cười mà trong lòng thì không, quay sang lườm hắn một cái, ngồi xuống thư án nhẹ nhàng lật lật tập sách trên bàn. “Ta chưa bao giờ đáp ứng sẽ làm thê tử của chàng.”
Nghe thấy vậy, hắn cau mày đi tới sau lưng nàng, từ phía sau dùng sức ôm lấy thân thể nàng, cằm khẽ dựa lên trên đỉnh đầu của nàng.
“Đúng là nữ nhân không có lương tâm, ta vì nàng mà phế cả hậu viên, nếu nàng dám không gả cho ta, có biến thành quỷ ta cũng sẽ không buông tha nàng!” Nói xong, hắn còn cố ý cắn lấy vành tai mềm mại của nàng..
“Này, chàng là cẩu sao, cư nhiên tùy tiện cắn người như vậy.” Đoạn Cửu Ngân bị đau, không nhịn được nũng nịu một tiếng.
Phượng kỳ nhìn thấy nàng tức giận nhưng dáng vẻ rất yêu kiều, đáng yêu, trong lòng càng tăng thêm cảm giác bị nàng mê hoặc.
Một tay kéo nàng vào trong ngực, đặt nàng ngồi trên đùi của mình, gương mặt tuấn tú tỏ vẻ lạnh lùng. “Được lắm, Đoạn Cửu Ngân nàng lại dám mắng tướng công tương lai của mình là cẩu, hôm nay nhìn xem ta dạy dỗ nàng như thế nào nhé.”
Dứt lời, hai tay hắn bắt đầu chọc chọc, trêu đùa hai gò má mềm mại của nàng, khiến nàng cười nắc nẻ không ngừng, không lâu sau nàng chịu hết nổi đưa tay phản kích.
Một người là Hải Vương khiến người người biến sắc khi nghe tên, một người là nữ trung hào kiệt mang binh đánh giặc khiến người người kính phục, lúc này lại tựa hồ như hai đồng tử chưa trường thành, trêu chọc, đùa giỡn lẫn nhau.
Cho đến khi hai bóng dáng bắt đầu quấn quýt dây dưa ở chung một chỗ, tiếng thở gấp gáp, yếu ớt như tiếng muỗi kêu trong phòng truyền ra.
Mà lúc này đây, núp ở phía sau cửa, Nhiếp Tiểu Kỳ thấy thế, trái tim nhói lên đau đớn không nguôi.
Phượng Kỳ, tại sao mọi hỉ nộ ái ố của ngươi, chỉ có thể dành cho một người?
Phượng Kỳ, tới tận bây giờ ngươi cũng chưa từng nghiêm túc để ý đến ta, có phải hay không?
Phượng Kỳ, ngươi có biết hay không, hiện tại ta thật sự rất hận … rất rất hận . . . . . .
****
Thì ra cuộc sống trên đảo thần tiên cũng phồn hoa náo nhiệt đến như thế.
Mặc dù so ra có kém một chút so với kinh thành xa hoa, tràng lệ, nhưng dân chúng tới đây định cư cũng có thể an cư lạc nghiệp, nâng đỡ lẫn nhau.
Trước đây, nghe nói hơn một nửa cư dân ở đây đều từng trải qua cuộc sống thống khổ, vạn bất đắc dĩ mới đưa thân tới đảo thần tiên này, nhưng giờ phút này, trên mặt mỗi người họ lại đều tràn ngập nụ cười hạnh phúc.
Nếu không phải Phượng Kỳ tự mình đưa nàng ra khỏi Kỳ Phủ, nàng cũng không có cơ hội tận mắt chứng thực cuộc sống nơi này.
Trước đó vài ngày, hắn cho nàng viết thư gửi về Đoạn gia ở kinh thành, chỉ hy vọng cha mẹ huynh tỷ biết được nàng vẫn bình an vô sự, có thể không lo lắng nữa.
Trải qua trận thủy chiến trên biển lần trước, tin tưởng trong thời gian ngắn Đột Quyết sẽ không tái chiến nhanh như vậy, cho nên chuyện quốc gia đại sự tạm thời cũng không cần nàng lo lắng.
Mấy ngày này, mỗi ngày nàng cùng Phượng Kỳ sớm tối bên nhau, cuộc sống tựa như thế ngoại đào nguyên, mang cho nàng cảm giác yên bình cùng hạnh phúc mà trước nay chưa từng có được. Kỳ Phủ trên dưới mọi người càng đối đãi với nàng như nữ chủ nhân tương lai, đối với cuộc sống như thế, nàng thực sự rất thỏa mãn.
Ngày hôm đó nhàn rỗi, Phượng Kỳ liền dẫn nàng xuất phủ, thưởng thức phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần trên đảo thần tiên.
Ở nơi này tiểu thương buôn bán, đa số đều là thông qua sự vận chuyển, đưa mối của các đội tàu dưới trướng Phượng Kỳ, trong khi trao đổi, đồng thời thúc đẩy thu nhập phát triển thông qua buôn bán đường biển.
Trên đảo, cư dân ai ai cũng tôn trọng Phượng Kỳ, hôm nay nhìn thấy hắn xuất phủ lại mang theo một cô nương xinh đẹp, rối rít tiến lên hỏi han ân cần.
Nhìn hắn cùng cư dân trên đảo bình bình dị dị đối đãi, Đoạn Cửu Ngân phát hiện tầm mắt của mình đã không thể rời khỏi hắn.
Hồi tưởng lại quãng thời gian hai người từ đối nghịch gay gắt đến thấu hiểu lẫn nhau, tới bây giờ yêu nhau, trong đó có biết bao tư vị, có khổ, có ngọt, nhưng nàng vẫn cảm tạ trời cao đã an bài cho mình và hắn gặp nhau.
Bất tri bất giác, Phượng Kỳ mang nàng tới một tòa Tự Miếu.
Mặc dù Tự Miếu không lớn, nhưng hương khói lượn lờ.
“Thanh Tâm Tự?” Đoạn Cửu Ngân nhìn tên tự treo trên cửa, không khỏi cau mày quan sát khuôn mặt tươi cười gian xảo như hồ ly của Phượng Kỳ. “Ta lại không biết , thì ra Kỳ Thiếu của chúng ta cũng biết tin vào Phật tổ người đấy.”
Nàng chưa từng nghĩ tới, hắn lại có chút liên quan đến những chỗ đại loại như thế này.
Không để ý tới sự chọc ghẹo của nàng, hắn dắt tay nàng, bước vào tòa miếu nhỏ không có quá nhiều khách nhân hành hương lễ phật.
Tiểu Hòa Thượng chắp tay trước ngực, hướng hai người thi lễ. “Nguyên lai là Kỳ công tử, đã lâu không gặp.”
Phượng Kỳ cũng khó tránh được bộ dạng nghiêm chỉnh, chắp tay trước ngực đáp lễ. “Lão phương trượng vẫn tốt chứ?”
“Hồi Kỳ công tử, sư phụ mấy ngày trước đã bế quan lễ Phật, nếu công tử muốn gặp sư phụ, sợ còn phải chờ thêm một chút thời gian nữa.”
Hắn mỉm cười gật đầu, “Hôm nay ta chẳng qua là thuần túy tham bái Phật tổ, không có ý quấy rầy tiểu sư phụ nữa.”
Sau đó, liền dẫn Đoạn Cửu Ngân bước vào bên trong đại điện Bảo Hùng, hướng Phật tổ phía trên lạy ba lạy.
Đợi hai người ra khỏi đại điện, Phượng kỳ kéo nàng đi tới hậu viện, địa phương này mặc dù không lớn lại có vẻ đơn sơ, nhưng không khí hết sức trong lành, tươi mát.
Khiến cho nàng kinh ngạc chính là, ngay chính giữa hậu viện lại trồng một cây cổ thụ chọc trời, phía trên khắp thân cây, cành cây buộc vô số những mảnh vải màu đỏ, rất hoành tráng, hùng vĩ, uy nghiêm.
“Cây này là cây Nhân Duyên trên đảo thần tiên chúng ta, nghe nói chỉ cần đem tên tuổi của hai người yêu nhau cùng viết trên một mảnh vải đỏ, sau đó đem mảnh vải buộc lên cành cây của cây Nhân Duyên này, Phật tổ sẽ chứng giám phù hộ cho hai người yêu nhau đời đời kiếp kiếp ở chung một chỗ, cho dù trải qua luân hồi chuyển thế, đời sau, vẫn sẽ gặp lại nhau lần nữa, Cửu Ngân. . . . . .”
Đôi tay Phượng Kỳ nắm chặt lấy đầu vai của nàng, hai mắt nhìn nàng chăm chú. “Nàng. . . . . . Có nguyện ý cùng ta, ở bên ta đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không xa không rời?”
Đoạn Cửu Ngân nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, đen nháy như mực trước mắt, trên khuôn mặt kia không còn dáng vẻ cười cợt, hài hước thường ngày của hắn, mà thay vào đó là bộ dạng mà nàng chưa từng trông thấy bao giờ.
Gió đưa nhẹ nhẹ, không những thổi tung bay những sợi tóc tơ mềm mại mà còn làm cho hai trái tim yêu nhau xao động.
“Chàng. . . . . Là đang cầu hôn ta, nguyện ý ở trước Phật tổ, lập lời thề được ở bên nhau?”
Trong mắt hắn lộ rõ ý cười, ôm nàng vào trong ngực.”Đúng vậy, bên nhau đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không chia cách.”
Đôi tay nàng không tự chủ giữ chặt eo hắn.”Được, bên nhau đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không chia cách.”
Mảnh vải đỏ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




