watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:42 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6276 Lượt

Tư Nguyên dở khóc dở cười, vội vàng giải thích: “Chúng tôi đi mua đồ cho con người khác!” Có lẽ vì muốn tạo cảm giác gần gũi, nhân viên bán hàng tiếp tục hỏi: “Hai người chưa có ý định sinh con sao?” Tư Nguyên chỉ vào Tỉnh Thành rồi chỉ vào mình nói: “Chị nhầm rồi, chúng tôi…, chúng tôi chỉ là bạn bè!” Tỉnh Thành đứng bên cạnh cười, kéo Tư Nguyên rồi nói với nhân viên bán hàng: “Chúng tôi sẽ nghĩ đến chuyện có con sau!” Tư Nguyên lo lắng, nghiêm mặt nói: “Tỉnh sư huynh! Đừng trêu đùa lung tung!” Tỉnh Thành vội vàng bịt miệng. Nhân viên bán hàng nói: “Hai người rất xứng đôi! Nếu có con, chắc chắn nó sẽ rất xinh đẹp và đáng yêu!” Thấy thái độ của nhân viên bán hàng, Tỉnh Thành rất vui,mua rất nhiều đồ của cửa hàng. Mặc dù Tư Nguyên liên tục nhắc anh có những thứ không dùng được, nhưng Tỉnh Thành không nghe, Tư Nguyên nói: “Anh đã có kinh nghiệm. có chủ kiến, còn gọi em nhờ tham mưu làm gì?” Tỉnh Thành nháy mắt: “Gọi để em giúp anh mang đồ!” Tư Nguyên cười khổ sở. Chiều thứ Sáu, giờ tan tầm, đường vành đai hay tắc, Tỉnh Thành lái xe đi một đoạn rồi lại dừng, Tư Nguyên cảm thấy buồn chán, cầm một thứ đồ chơi mà Tỉnh Thành vừa mua, Tỉnh Thành nói: “Cô vẫn thích chơi gấu bông chứ?” Tư Nguyên ngạc nhiên rồi cười khẽ, “Sao sư huynh biết?” “Đã từng nghe người khác nói!” Tỉnh Thành muốn cắn đầu lưỡi của mình. “Ồ? Ai có thể nhớ được những điều này?” “Quên rồi,… hình như nghe thấy điều này từ rất lâu rồi.” Tư Nguyên không hỏi nhiều nữa, cô tiếp tục nghịch đồ chơi, một lúc sau buồn bã nói: “Thích gấu, thật ra là muốn hiểu món quà tặng đó có ý nghĩa gì, đáng tiếc là anh ấy không hiểu!” “…” Tỉnh Thành tiện tay mở đài, chỉnh đến kênh âm nhạc: “Nghe nhạc một tí, tình hình này chắc phải tắc hơn một giờ đồng hồ!” Trong bài hát vang lên tiếng người dẫn chương trình nói tiếng phổ thông không chuẩn: “… Chúc Phúc Linh Linh có thể sớm lấy lại được trái tim của bạn trai… Tặng cô bài hát Một vạn lý do!” Bài hát do mọt nam ca sĩ trình bày, chất giọng trong, tinh tế và tình cảm, vô cùng buồn bã và sầu bi. Lúc không thể giữ lại tình cảm và quyết định ra đi Em muốn anh tìm một lý do để em quay lại nhưng cuối cùng em vẫn rời xa Em nói lúc chia tay không được rơi nước mắt Lúc ly tan em quyết định lãng quên Anh cũng muốn tìm một lý do thay đổi kết cục nhưng rồi vẫn phải buông tay Em nói sau khi chia tay không được để mình buồn bã Nếu em cần lý do một vạn lý do có đủ không Nếu sớm biết anh quá nặng tình, dù em nói gì anh cũng không để em ra đi Nếu anh cần lý do, một vạn lý do có đủ không Nếu sớm biết anh quá nặng tình, dù em nói gì anh cũng không buông tay Tư Nguyên chăm chú lắng nghe, chìm đắm vào những cảm xúc riêng của mình và trầm tư một hồi lâu. Nhìn thấy khóe mắt Tư Nguyên hơi đỏ, Tỉnh Thành nói: “Bây giờ những người đàn ông vô duyên vô cớ phụ tình có rất nhiều, hà tất phải tìm một vạn lý do, đúng là già mồm!” Anh chuyển sang kênh khác. “Nghe tẩu nói của đài Đức Vân có thể giúp người ta sống thọ hơn hai năm!” Tư Nguyên vội vàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy xe cộ đi lại nườm nượp, nhưng cho dù thế nào cô vẫn cảm thấy sự điêu tàn giữa khung cảnh phồn hoa đó. Cô biết, một mối tình tuyệt vọng giống như hoa nở vào buổi đêm, đẹp đẽ nhưng cô đơn và yên lặng. Thấy Tư Nguyên trầm tư, Tỉnh Thành hỏi: “Có phải cô lại nhớ đến chuyện buồn nào đó không?” Tư Nguyên vuốt mái tóc bị gió thổi làm rối, “Buồn bã đã trở thành quá khứ rồi!” Nhưng quá khứ đó trở thành vật cản mãi mãi! Hoắc công tử gọi điện than thở với Tỉnh Thành: “Mình bị tắc đường ở vành đai hai!” “Mình cũng thế!” Tỉnh Thành cố gắng ấn còi, “Hai mươi phút rồi, không nhúc nhích được!” Có người cùng cảnh ngộ nên tâm trạng của Hoắc công tử có vẻ khá hơn: “Tiếp tục giữ liên lạc nhé, mình nhắm mắt một lát!” Tư Nguyên nhìn Tỉnh Thành, “Hoắc công tử gọi phải không?” Cậu ta cũng bị tắc đường, nhưng vẫn đang ở trước chúng ta!” TỈnh Thành nói. Tư Nguyên cười, “Nghe giọng của anh ấy trong điện thoại là biết ngay, chẳng trách Tổ Kế thường nói Hoắc công tử giống như Thái Sơn!” “Thái Sơn?” Tỉnh Thành cũng cười, “Yến Phi là người luôn sống đơn giản và rất vui vẻ!” “Thật là ngưỡng mộ anh ấy!” Tư Nguyên thở dài. Tỉnh Thành hít thở một hơi thật sâu rồi nghiêm túc nói: “Thật ra, cô cũng có thể vui vẻ giống như cậu ấy!” “Tôi có thể như thế không?” Tư Nguyên hỏi với giọng không tin. “Đương nhiên! Chỉ cần cô muốn!” Tư Nguyên bối rối trước ánh mắt của Tỉnh Thành, cô vội vàng quay đi, nói với giọng yếu ớt: “Xin lỗi, Tỉnh sư huynh, tôi nghĩ tôi cần có thời gian!” Tỉnh Thành cũng không ép cô, anh nói: “Tôi tình nguyện chờ đợi!” Chu Lập Đông đứng giữa đường, để mặc cho gió lạnh xuyên vào người, lúc này, anh không biết nên đi đâu. Dường như anh cảm thấy quả núi vàng đang ép lên người mình biến mất, anh cảm thấy nhẹ nhõm và được giải thoát, đồng thời trong lòng cũng đầy cảm giác mất mát và buồn bã! Anh ôm lấy ngực, cảm thấy trong miệng mình đầy mùi tanh của máu, dạ dày nóng như lửa đốt khiến anh đau đớn, dạ dày của anh lại chảy máu, giày vò cơ thể anh! “Tư Nguyên!” Anh gọi cô, anh hy vọng cô có thể ở bên anh, yên lặng nhìn anh và cười hiền dịu! Hình bóng của cô chao đảo trước mặt anh, nhưng không thật. Chương 7: Hạnh phúc ước hẹn của chúng ta Hôm qua hôn hạnh phúc của tôi Hôm nay đã trở thành hư ảo Tình yêu chân thành tôi có được Chưa bao giờ có thể bền lâu – Heine – Chu Lập Đông về công ty nghỉ một lúc lâu mới cảm thấy dễ chịu một chút. Nhìn thấy Thẩm Lợi, anh không ngạc nhiên, chỉ ôn tồn nói: “Xin lỗi, sáng nay anh giận quá!” Càng nhìn càng thấy anh nhã nhặn bao nhiêu, Thẩm Lợi càng lo lắng bấy nhiêu: “Lập Đông, anh tha thử cho em!… Em xin anh, em chỉ nhất thời bị cám dỗ!” “Em đừng nói gì nữa!” Chu Lập Đông ngắt lời cô. “Không, em yêu anh. Lập Đông, em yêu anh,…” Thẩm Lợi càng hận rằng không thể móc được trái tim của mình ra cho anh xem, “Em chỉ không chịu đựng dược việc anh lạnh nhạt với em! Nên mới…” Chu Lập Đông bình tĩnh nhìn Thẩm Lợi hấp tấp giải thích, “Nói nhỏ thôi, đang ở công ty, nếu em không ngại người ngoài biết!” Thẩm Lợi giống như một con gà trống bị thua, cúi đầu lao vào ghế sô pha khóc lớn, vừa khóc vừa nói: “Vì sao anh không tin em yêu anh?… Vì sao anh không tin?… Lập Đông, em yêu anh như thế…” Chu Lập Đông không động lòng, giọng của anh bình tĩnh như chưa bao giờ bình tĩnh đến thế, anh nói khẽ: “Không, em không yêu con người anh mà là bề ngoài của anh, em không để ý đến con người anh, mà là diện mạo, học vị của anh… Những điều em yêu chỉ là hư vinh! Có nhiều lần, em tự hào giới thiệu với mọi người anh là chồng sắp cưới của em, khoe khoang với năng lực của anh với người khác để đề cao anh! Em chọn anh vì anh có thể bù đắp những khuyết điểm về học vấn, dung mạo của em, không phải vì em thật sự cần tình yêu của anh! Đương nhiên, anh cũng vô sỉ, vì tiền, vì tiền đồ, mặc dù biết mục đích của em nhưng vẫn giả vờ không biết để đóng kịch cùng em!” Thẩm Lợi nghe Chu Lập Đông nói, cô không khóc nữa, nổi giận bóp cổ Chu Lập Đông rồi mắng: “Chu Lập Đông, anh không phải là người! Anh là đồ súc sinh! Anh là một con sói đội lốt cừu ! Hóa ra, anh luôn lợi dụng em ! Anh không yêu em, anh lừa em, anh là kẻ lừa đảo, tên lừa đảo” Chu Lập Đông mặc cho cô bóp cổ mình, không phản kháng, mặt anh đỏ lên vì thiếu oxy, đến lúc anh sắp không thở được nữa, Thẩm Khánh Sơn lao vào kéo Thẩm Lợi ra: “Cẩn thận giữ đứa bé trong bụng con! Sao các con lại có thể làm như thế, sắp trở thành bố mẹ mà còn gây chuyện ầm ĩ!” Thẩm Lợi đột ngột buông tay, thất thần ngã lăn xuống thảm. “Có chuyện gì thế? Thư ký Trần nói các con cãi nhau!” Trần Khánh Sơn hỏi. Chu Lập Đông đứng dậy, cúi đầu nhìn Thẩm Lợi rồi nhìn Thẩm Khánh Sơn, buồn bã cười: “Hóa ra là như vậy! chẳng trách vội vàng muốn kết hôn!” “Chu Lập Đông, con có ý gì?” Thẩm Khánh Sơn nghiêm mặt. “Đi hỏi con gái yêu quý của ông! Hỏi cô ta, đứa trẻ trong bụng là của ai!” Chu Lập Đông nâng gọng kính, trong lòng cảm thấy không thoải mái, đã lâu rồi anh không ngủ cùng cô, thực sự anh không yêu cô, nhưng không ngờ cô lại quá đáng như vậy. Thẩm Lợi khóc to, mặt mày nhăn nhó: “Chu Lập Đông, ngoài anh ra còn có ai? Anh không cần máu mủ…” Cô chưa nói xong, Chu Lập Đông đã lạnh lùng nhìn cô rồi hỏi: “Có phải trí nhớ của em gần đây không tốt không, có cần nhớ lại không?” Chu Lập Đông cười điên dại. Thẩm Lợi chỉ khóc, không nói được gì nữa. Trong phòng khách sang trọng của nhà họ Thẩm, không khí rối loạn. Thẩm Lợi muốn giết Chu Lập Đông nhưng bị ông bà Thẩm ngăn lại. Thẩm Khánh Sơn nhẹ nhàng đặt tay lên vai Chu Lập Đông rồi nói: “Đều tại bố mẹ chiều Thẩm Lợi, con không thể tha thứ cho nó sao?” Chu Lập Đông lắc đầu: “Chúng con không yêu nhau, đến với nhau sẽ không hạnh phúc!” “Con người không phải sống đều dựa vào tình yêu! Nếu con ở lại, sau này Cửu Đỉnh sẽ là của con!” Tóc oogn màu hoa râm, trong mắt thể hiện rõ khí chất nhà kinh doanh. Nhớ lại năm đó, ông cũng lôi kéo Chu Lập Đông như vậy, nhưng bây giờ nhìn lại, những điều này không còn quan trọng nữa… “Bố không thể giữ con, dù sao Thẩm Lợi mới là con gái bố!” Chu Lập Đông lắc đầu. “Chàng trai trẻ, rất khó để bố coi trọng con, nếu hôm nay con bước ra khỏi cửa thế này, con

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT