|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
rồi, anh nên về nhà nghỉ ngơi!” Tinh Thành tuỳ tiện nằm trên chiếc giường nhỏ của Tư Nguyên, “Anh không muốn động cựa nữa, để anh ở lại chỗ em một đêm!” Tư Nguyên lắc đầu, “Chúng ta đã qua tuổi có thể tụ tập rồi.” Nhìn thấy thái độ kiên quyết của Tư Nguyên, Tinh Thành muốn nói gì đó rồi lại thôi, “Được rồi, anh đi!” Tư Nguyên tiễn anh ra ngoài, chủ động hôn nhẹ lên trên trán anh, nhẹ nhàng chúc anh ngủ ngon! Tinh Thành ngạc nhiên đứng đó suốt một phút, xoa lên chỗ cô hôn trên trán, nhớ lại sự dịu dàng và ấm áp của cô. “Đây là lần đầu tiên em chủ động hôn anh.” Tinh Thành vui mừng.. Nhìn thấy nụ cười vui vẻ trong đáy mắt của Tinh Thành, Tư Nguyên cúi đầu chỉnh lại tay áo rồi bối rối nói: “Anh phải về rồi.” Tinh Thành vẫn đắm chìm trong sự dịu dàng của Tư Nguyên, thấy cô nói vậy mới lưu luyến nói: “Chắc chắn về anh sẽ không ngủ được, hay là để anh ở lại đây một lát!” “Anh mau về nghỉ ngơi, ngày mai còn phải đi làm!” Tư Nguyên đẩy anh quay về phía cầu thang. Tiễn Tinh Thành về, Tư Nguyên mệt mỏi dựa người lên ghế sô pha, đầu óc trống rỗng. Trên ti vi vẫn đang chiếu chương trình mà cô yêu thích những cô không còn cảm thấy hứng thú, cô chỉ cảm thấy căn phòng yên lặng đến đáng sợ. ép mình không nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra tối nay, nhưng trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh khắp người đầy máu của Chu Lập Đông, cô thở dài một tiếng rồi vùi đầu vào gối. “Nếu chưa bao giờ biết anh thì tốt biết bao!” Cô tự nói với chính mình. Mỗi người trong đời đều có một người không thể quên. Hoắc công tử đưa Chu Lập Đông về nhà, cánh tay bị thương nên không lái được xe. Trước khi đi, Hoắc công tử dặn Chu Lập Đông nên nghỉ ngơi sớm. Anh tắm bằng nước lạnh để tình táo hơn. Lúc bình tĩnh trở lại, nỗi nhớ trong lòng anh càng lúc càng mãnh liệt. “Tư Nguyên!” Anh không ngủ được, trong đầu anh chỉ hiện lên tên của cô. Ngực anh càng lúc càng nóng, dường như có một thứ gì đó đang chảy bên trong. Anh cầm điện thoại, mơ hồ gọi cho số điện thoại mà anh đã nhớ trong lòng, trước đây, anh cũng ấn những con số đó giữa đêm vắng, nghe thấy tiếng trả lời máy móc truyền lại trong điện thoại: “Số điện thoại quý khách đang gọi đã tắt máy!” Sau đó, anh thở dài thất vọng, anh nói vào điện thoại những nỗi nhớ sâu kín trong lòng mình và những tiếc nuối không bao giờ lấy lại được! Anh nói trong điện thoại rằng anh yêu cô, không biết cô có cảm nhận được không? Tư Nguyên rất ít khi quên tắt điện thoại, vì Tổ Kê từng nói với cô rằng sóng điện thoại làm giảm chất lượng của giấc ngủ, huống hồ cô thường xuyên mất ngủ. Đêm nay có lẽ vì Tinh Thành về muộn, có lẽ vì cô quên nên đặt điện thoại ở đầu giường mà không tắt máy. Nghe thấy tiếng chuông, Tư Nguyên đặt điện thoại lên tai. Trong điện thoại vang lên giọng nói khàn khàn của Chu Lập Đông: “Tư Nguyên, Tư Nguyên, Tư Nguyên…” Chữ nọ nối tiếp chữ kia rất bi thiết, Tư Nguyên nghĩ mình đang ngủ mơ, cô cố gắng lắc đầu, muốn rũ bỏ tất cả những âm thanh đó ra khỏi đầu, nhưng đây không phải một giấc mơ! ”Anh bị sốt, em có thể đến thăm anh không?” Chu Lập Đông khẩn thiết cầu xin, giọng nói vô cùng đáng thương và thận trọng. sau đó, Tư Nguyên nghe thấy tiếng thuỷ tinh đỗ vỡ, hình như có thứ gì đó từ trên cao rơi xuống nền nhà. “Anh muốn uống nước!” Giọng của Chu Lập Đông như đang mê sảng. “Bị sốt thì đến viện đi! Em không phải là bác sĩ.” Tư Nguyên tắt điện thoại rồi tháo pin và tiếp tục ngủ. Lần này, cô nằm mơ thật, cô mơ thấy Chu Lập Đông đứng dưới toà nhà Tư Nguyên, cười dịu dàng và gọi tên cô: “Tư Nguyên!” Cô không để ý đến anh, anh liên tục gọi cho đến khi chảy máu. Nhìn thấy máu, Tư Nguyên không khỏi sợ hãi, hét lên và tình giấc. Cuối cùng không chịu được, Tư Nguyên dậy mặc quần áo, đi lại mấy vòng quanh nhà, cô gọi điện cho Tinh Thành nhưng Tinh Thành đã tắt máy, gọi điện cho Hoắc công tử cũng thế, Tư Nguyên không biết phải làm như thế nào. Cho dù là người không quen biết nếu gặp khó khăn, cô cũng không thể bỏ mặc, huống hồ người đó là Chu Lập Đông – người đàn ông cô đã từng yêu! “Nước!” người bị sốt chắc chắn sẽ rất khát! Bên cạnh không có người chăm sóc, cốc cũng bị vỡ rồi, anh có uống được nước không? Tư Nguyên nói với chính mình: “Hay là đi thăm, anh ấy bị ốm, còn gọi điện cầu xin giúp đỡ, còn điều gì phải phân vân nữa?” Nhưng đi một vòng cô lại nói với mình: “Không có nghĩa vụ phải đi thăm anh ấy, mình đã không còn bất kì quan hệ gì với anh ấy nữa.” “Đi thôi, coi như đi thăm một người lạ!” “Không được, không dễ gì mới hạ được quyết tâm, không được lung lay!” “…” … Lúc Tư Nguyên vẫn còn đang do dự, cô đã bất giác bước ra cổng khu nhà. Vào đến nửa đêm, đèn đường le lói, thành phố ồn ào đã chìm vào yên lặng, thỉnh thoảng có một chiếc xe chạy qua để lại vệt sáng yếu ớt. Có một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô, người lái xe nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt rồi hỏi: “Đi đâu?” Tư Nguyên sững sờ, định thần lại rồi vội vàng xua tay, “xin lỗi, tôi không đi đâu!” Cô lùi lại phía sau, đứng cạnh hàng rào, trong lòng cảm thấy mất mát. Có vào chiếc xe chạy qua, cuối cùng Tư Nguyên cũng lấy đủ dũng khí, giơ tay chặn một chiếc, “Tôi đến Greenville ở đại học Giao thông!” Tư Nguyên chỉ nghe Tinh Thành từng nói Chu Lập Đông sống ở căn hộ số bao nhiêu một lần là nhớ. Dựa vào cảm giác, cô ấn chuông, nếu nhầm, cô sẽ quay đầu bỏ đi, coi như mình không chạy đến như kẻ điên giữa đêm. Nhưng cô nhớ đúng, Chu Lập Đông ra mở cửa. Anh dựa người vào cửa, rõ ràng đang sốt cao đến mức không còn sức lực, mơ màng nói với Tư Nguyên: “Anh muốn uống nước!” Tư Nguyên không kịp nghĩ nhiều, dìu anh vào nhà, đỡ anh nằm xuống rồi vào bếp giúp anh rót nước, cô chưa bao giờ đến chỗ ở của anh nhưng không hề cảm thấy lạ lẫm, dường như mỗi đồ vật, cốc nước, bình nước, cô đều biết chúng nằm ở đâu. Cho anh uống nước xong, Tư Nguyên quét dọn mảnh vỡ của chiếc cốc thuỷ tinh trên mặt đất, có lẽ
lẽ lúc trước anh muốn uống nước nhưng không cẩn thận làm vỡ. Thu dọn xong, Tư Nguyên mới nhìn về phía Chu Lập Đông, anh uống nước nên cảm thấy dễ chịu hơn, yên lặng nằm trên giường. “Tư Nguyên!” Chu Lập Đông đưa tay cô cô lại, “Anh không cần gì nữa, chỉ xin em đừng đi!” Tư Nguyên muốn từ chối theo bản năng, nhưng lúc đó cô nhìn thấy ánh mắt hoang mang của Chu Lập Đông. Sắc mặt anh xanh tái, ánh mắt để lộ vẻ yếu đuối nhưng rất đẹp. Chu Lập Đông cầm thay Hoắc Tư Nguyên rồi chìm vào giấc mộng nhưng vẫn cầm chặt lấy tay cô. Tư Nguyên bị sức nóng của bàn tay khiến cho cô cảm thấy khó thở, muốn nhẹ nhàng thu tay lại nhưng tay lại càng bị cầm chặt hơn. “Đừng đi!” Anh cầu xin, mặc dù không nói to nhưng anh rõ ràng đang hoảng hốt. Tư Nguyên yên lặng nhìn Chu Lập Đông nằm trên giường, trong lòng cảm thấy vô cùng khổ sở, “Lập Đông, anh hà tất phải làm như thế này sao?” Anh hà tất phải làm như thế này sao? Anh chỉ không từ bỏ được mà thôi! Cô vẫn cố gắng rút tay ra, nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh kiểm tra rồi nói: “Ở chỗ anh có thuốc hạ sốt không?” Chu Lập Đông nhắm mắt, lắc đầu, cho dù có chuẩn bị anh cũng không muốn thừa nhận. Anh không muốn uống thuốc, sợ rằng tác dụng của thuốc sẽ khiến anh ngủ quên, Tư Nguyên sẽ đi mà không chào tạm biệt, như vậy, lúc anh tỉnh dậy, tất cả chỉ là một giấc mộng. Anh tình nguyện thức suốt đêm như thế này để cảm nhận được sự tồn tại của cô, anh thích cảm giác được bàn tay mát lạnh mềm mại của cô chạm lên trán, anh giống như một người sắp chết, vì khát tìm được nguồn nước. Anh yên tâm nhắm mắt lại, cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc và dễ chịu đến thế. Lúc này, cơ thể anh đang mệt mỏi chỉ là chuyện nhỏ, không còn quan trọng nữa. Tư Nguyên lấy khăn mặt ướt giúp anh giải nhiệt nhưng không hiệu quả. Nếu sốt liên tục như thế này sẽ rất nguy hiểm, cô đành nữa đêm đến gõ cửa bệnh viện của trường học. Bác sĩ trực ban đang ngủ say, bị người đến làm phiền giấc mộng đẹp, thái độ rất cáu kỉnh: “Già nữa đêm còn đến hành hạ! Không biết chuẩn bị
trước một ít thuốc sao?” Tư Nguyên chỉ biết cười với vẻ hối lỗi, “Thật sự không còn cách nào khác, tôi xin lỗi, làm phiền đến bác sĩ!” Mua được thuốc hạ sốt, Tư Nguyên vội vàng về cho Chu Lập Đông uống. Đến sáng sớm, nhiệt độ cơ thể của Chu Lập Đông mới hạ xuống, Tư Nguyên thở phào nhẹ nhõm. Chu Lập Đông mơ hồ biết Tư Nguyên đi rồi quay lại cho anh uống thuốc, anh ngủ thiếp đi, mồ hôi toát ra khắp người. Anh không muốn uống thuốc hạ sốt có chất gây ngủ, nhưng không chống lại được sự dỗ dành dịu dàng của Tư Nguyên, anh luôn xin cô đừng đi, cô đồng ý anh mới uống. Nếu có cô bên cạnh, cho dù bảo anh uống thuốc độc anh cũng không do dự. Lúc ngủ anh vẫn còn nghĩ, Tư Nguyên liệu có trách anh cố tình tắm nước lạnh khiến mình bị sốt cao hay không. Lúc gọi điện cho cô, anh không hy vọng cô có thể nghe thấy lời thỉnh cầu của mình, có lẽ ông trời thương anh nên để Tư Nguyên nghe thấy lời nói của anh. Anh thức dậy, mỉm cười mở mắt tìm kiếm bóng dáng trong giấc mộng đêm qua, nhưng trên đầu giường không có ai, tâm trạng đang vui vẻ của anh bỗng nhiên trở nên trống rỗng, giống như bị rơi xuống đáy vực. “Tư Nguyên!” Anh hướng ra phía cửa, muốn tìm lại dấu tích của cô nhưng không có. Cô đã đi thật rồi, ra đi mà không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




