watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:42 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6259 Lượt

đi. “Vì sao em lại đột ngột quay lại thế?” Anh hỏi với vẻ chờ đợi. Tư Nguyên nở một nụ cười rạng rỡ nói với anh: “Có phải chúng ta quên chào tạm biệt không?” Tỉnh Thành nhếch môi: “Anh cứ ngỡ em sẽ không quay đầu lại!” “Có lẽ, có lúc cũng nên thử!” Tư Nguyên chớp mắt, quay người bước lên nhà. Không đợi được đến khi Tư Nguyên về nhà, Chu Lập Đông đành đến đợi dưới công ty Tư Nguyên từ sáng sớm, đây là đường lúc đi làm Tư Nguyên chắc chắn phải đi qua. Nhìn từ xa qua cửa kính, anh thấy Tư Nguyên bước xuống xe của Tỉnh Thành, sau đó còn quay lại nói cười với Tỉnh Thành, có vẻ như quan hệ giữa Tư Nguyên và Tỉnh Thành đã không chỉ đơn thuần là bạn bè như anh tưởng tượng. Nhìn thấy nụ cười của Tư Nguyên lúc nhìn Tỉnh Thành, anh cảm thấy đố kỵ. Anh tháo kính, cố gắng dụi mắt cho đến khi chảy nước mắt làm trôi hết bụi trong khóe mắt. Hình như nếu không làm như thế, anh sẽ không nhìn thấy rõ Hác Tư Nguyên. Anh chạy lao lại. Sữa nóng chảy xuống đất, đó là chỗ sữa còn lại lúc Tư Nguyên vừa đi vửa uống. Cô vội vàng kiểm tra xem có bị sữa rớt lên quần áo không, nếu thấm vào quần áo thì sẽ giặt không sạch. Con gấu bông Chu Lập Đông ôm trong lòng cười ngốc nghếch với Tư Nguyên, còn cô, nước mắt chảy khắp mặt. Anh đã đứng trước mặt cô, yên lặng chờ cô lên tiếng. Cô chỉ có thể thở dài. Anh kéo cô vào phòng tiếp khách không có người, đóng cửa lại, lấy người chặn lên tay kéo cửa, làm như thế, sẽ không có cách nào trốn tránh cái nhìn của anh. Chu Lập Đông cười, cho dù vào bất cứ lúc nào, anh cũng cười dịu dàng và ấm áp như thế. Anh vẫn cười trong một buổi sáng trái tim như rỉ máu như thế này, anh cười với Tư Nguyên, ngốc nghếch y hệt chú gấu bông ở bên cạnh anh. Anh nói: “Anh rất hâm mộ nó, luôn luôn hy vọng em có thể coi anh như nó, cười với anh, tâm sự với anh…” “Xin anh đừng nói nữa được không? Cầu xin anh!” Nước mắt Tư Nguyên rời lã chã. “Đừng khóc!” Chu Lập Đông muốn lấy tay lau nước mắt cho cô nhưng bị Tư Nguyên ngăn lại, cô nhìn anh giống như nhìn một người xa lạ. “Vì sao anh phải hối hận? Vì sao? Có lúc lựa chọn đã lựa chọn rồi, cho dù hối hận cũng không còn đường quay lại nữa! Cho dù bù đắp như thế nào cũng đã tạo thành vết thương, không thể bù đắp hết được. Anh hà tất phải làm như thế?” Chu Lập Đông yên lặng không nói gì. “Hãy đi theo đuổi những điều anh muốn, xin anh đừng đến làm phiền em nữa!” “Anh muốn gì? Nếu biết sớm đã tốt, sẽ không đi nhiều đường vòng như thế nữa!” Bỗng nhiên Chu Lập Đông cảm thấy không còn sức lực, ngay cả giọng nói cũng dường như không còn của anh nữa. Anh nhẹ nhàng đặt con gấu bông bên cạnh Tư Nguyên, để nó ở đó với cô. “Nếu xuống mười tám tầng địa ngục để có được sự tha thứ của em, anh cũng sẽ đi!” Chu Lập Đông nói xong rồi mở cửa phòng tiếp khách. Tư Nguyên cố gắng lau nước mắt, chạy ra khỏi phòng, phía sau là tiếng thở dài của Chu Lập Đông. Ông Châu đã chờ rất lâu ở trong phòng, nhìn thấy Tư Nguyên lao như một mũi tên, vô cùng ngạc nhiên: “Sao thế? Phía sau có hổ hay sói sao?” “Không có.” Tư Nguyên bất giác nhìn về phía sau, không có ai. Cô thở phào nhẹ nhõm hỏi ông Châu: “Mấy giờ chúng ta đi Thừa Đức?” Ông Châu bảo thư ký lấy cho Tư Nguyên chiếc khăn mặt, “Cô đi rửa mặt rồi chúng ta sẽ xuất phát!” Trên đường, phong cảnh mùa xuân rất đẹp, ông Châu không hỏi Tư Nguyên rốt cuộc vì sao buổi sáng cô lại khóc như thế, ông chỉ nhìn cảnh vật bên ngoài cửa xe rồi hỏi Tư Nguyên: “Cô có biết làm thế nào để mùa xuân không lụi tàn không?” Tư Nguyên bị câu hỏi đột ngột làm cho bối rối, cô nghĩ hồi lâu mà không hiểu. “Dùng mắt để đặt mùa xuân vào trong tim!” Ông Châu nói. “Trái tim mãi mãi không bao giờ lừa dối, những thứ đặt trong tim sẽ mãi mãi tươi trẻ, cho dù đó chỉ là ký ức nhiều năm về trước!” Tư Nguyên nhắm mắt lại không muốn mở ra, cô cố gắng nhớ lại những ký ức được giấu tận sâu trong trái tim mình. Cô còn nhớ, trong một ngày đông giá rét, cô xuyên qua màn sương, nhìn thấy ánh mặt trới ấm áp và bóng dáng cao lớn của một người, cô mỉm cười. “Anh đợi lâu rồi phải không?” Cô hỏi. Anh lắc đầu với vẻ không để tâm: “Chờ đợi là một niềm hạnh phúc!” Cô đùa anh: “Nếu sớm biết như thế em sẽ không đến, để anh mãi mãi được hạnh phúc, trời lạnh như thế này vẫn muốn đi trượt băng.” Cô xoa hai ttay lạnh cóng vào nhau, cố ý bĩu môi. Anh bao dung cầm bàn tay thon dài của cô, đặt vào trong áo bông, “Ở đây rất ấm áp!” Anh cười vô tư, dường như trong mắt anh chỉ có cô, cả thế giới này không còn tồn tại nữa. Nếu cô đã từn là thế giới của anh thì liệu thời khắc đó có mãi mãi vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới xảy ra không? Cũng giống như hổ phách, mãi mãi không bao giờ biến mất. Cô còn nhớ, lần đầu tiên họ hẹn nhau ở công viên, đó là công viên gần đại học Giao thông nhất, bên trong trồng rất nhiều trúc và có những thảm cỏ mọc xanh rì. Cô đứng ở cạnh tường không muốn đi, “Em mệt rồi!” Cô rất ít khi nũng nịu với anh, “Anh cõng em!”.Cô nói một cách rất tự nhiên. Anh không nói gì cõng cô đi, vừa đi vừa khẽ hát bài lúc Trư Bát Giới cõng vợ trong phim Tây Du Ký, cô nằm trên lưng anh cười đến mức gần như không thở được, liên tục đập tay lên lưng anh. Nếu, anh đã từng là tiếng cười vui vẻ nhất trên thế giới thì liệu tiếng cười đó có mãi mãi vẫn còn nguyên vẹn như vừa mới xảy ra không? Vì sao trong những ký ức sâu đậm nhất, những cảm xúc chân thật nhất của cô luôn hiện lên khuôn mặt không bao giờ có thể quên được ấy? Tư Nguyên mơ hồ nhìn hàng cây lướt nhanh ngoài cửa sổ, dường như cành lá rậm rạp của chúng không thể nói chặt là có thể chặt đứt được? Hai hàng nước mắt chảy trên mặt cô đã khô, chỉ còn để lại một chút dấu tích mờ nhạt. Cho dù vẫn còn yêu, yêu sâu sắc thì sao? Trước mắt cô dần dần hiện lên khuôn mặt của Tỉnh Thành, có lẽ, anh mới là người cô cần tìm! Trên suốt quãng đường đi, Tư Nguyên không nói câu nào, cô nhìn vô định ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài rất đẹp nhưng đi qua là không nhìn thấy nữa. Cho dù đã ghi nhớ trong tim nhưng rốt cuộc cũng chỉ là ký ức. Thừa Đức – thành phố nhỏ xinh đẹp không khác nhiều so với tưởng tượng của Tư Nguyên, cô thích sự yên bình và nguyên sơ nơi đây. Xuống xe, ông Châu đưa Tư Nguyên đến gặp Tô Sỹ Khánh, ông Châu nhiệt tình giới thiệu: “Tư Nguyên, vị này là ông Tô ở Cửu Đỉnh!” Tư Nguyên nhìn người đàn ông nhỏ bé trước mặt, ông vừa thấp vừa béo nhưng trên khuôn mặt lộ vẻ thông minh và nhanh nhẹn. Tư Nguyên mỉm cười chào Tô Sỹ Khánh: “Ông Tô, thật may mắn khi gặp ông, mong ông chỉ giáo!” Cô nói đáp lễ rồi vội vàng lấy tài liệu, đối chiếu tiến độ thi công ngoài công trường. Tô Sỹ Khánh nói: “Ha ha, ông Châu, thư ký của ông đúng là một người có tinh thần trách nhiệm!” Ông Châu cũng cười, “Cô ấy vẫn như vậy, việc gì cũng làm rất chăm chỉ.” Nói xong ông Châu kéo Tư Nguyên đi cùng Tô Sỹ Khánh đến khu vực sâu nhất của khu biệt thự, “Phía trước có vài dự án nhỏ, lát nữa quay lại đây cũng không muộn.” Tư Nguyên không biết làm thế nào, cô đành đi theo. Đi suốt cả buổi chiều xem hai địa điểm thi công, có vài người phụ trách đi theo cô báo cáo tình hình, đến lúc tan giờ làm, Tư Nguyên đã mệt đến mức không muốn động đậy, mọi người mới bắt đầu bàn xem nên đi ăn ở đâu. Tư Nguyên nói với vẻ xin lỗi: “Thật sự cháu không muốn ăn, cháu muốn tìm nơi nào đó nghỉ một lát.” Ông Châu nghĩ một lát rồi nói: “Lần trước đến đây tôi nghỉ ở khách sạn phía đối diện, để lái xe đến đó đặt phòng, cô nghỉ một lát, tôi sẽ bảo lái xe mang bữa tối cho cô.” “Không cần, cháu chỉ muốn uống một ít nước!” Tư Nguyên cảm ơn sự chu đáo của ông Châu, ông luôn giống như một người anh chăm sóc cho cô. Khách sạn không to nhưng rất sạch sẽ. Tư Nguyên ngồi ở phòng khách chờ lái xe đi đặt phòng, vô tình nhìn thấy Thẩm Lợi, cô có ấn tượng sâu sắc với người phụ nữ này. Cô ta cầm một chiếc túi hiệu LV, mặc một chiếc áo khoác hàng hiệu màu vàng, ngẩng cao đầu bước vào phòng và đứng đợi ở cửa thang máy, hình như đang đợi ai đó. Vì sao cô lại ở đây? Tư Nguyên cảm thấy tò mò. Thẩm Lợi vừa đứng đợi vừa nghe điện thoại, không để ý đến sự tồn tại của Tư Nguyên, “Tôi và ông Tô đang ở Thừa Đức,… Anh không thể đi gặp ông ấy, ông ấy đang bận.” “…” “Được, gặp ông ấy tôi sẽ nhắc.” Thẩm Lợi tắt điện thoại rồi nhìn quanh, màu sơn móng tay của cô ánh lên sắc đỏ chói mắt. Tư Nguyên vội vàng cúi đầu, tránh ánh mắt của cô ta. Một lúc lâu sau, có một người đàn ông bước ra từ thang máy, cầm tay Thẩm Lợi rời khỏi khách sạn. Thẩm Lợi biết Tô Sỹ Khánh ở Thừa Đức, vậy cô ta có biết ông ấy đang hợp tác với ông Châu không? Nếu biết, vì sao cô ta không phản đối? Dù sao làm trước ông Châu cũng tát cô ta, từ góc độ cá nhân cô ta mà nói, chắc chắn sẽ không đồng ý sự hợp tác này. Trừ khi cô ta có ý đồ khác. Tư Nguyên lo lắng, vội vàng gọi điện cho ông Châu nhưng điện thoại không thể kết nối. Tư Nguyên thầm khẩn cầu, hy vọng mình chỉ lấy lòng dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Ăn xong bữa tối, ông Châu ngà ngà say đến khách sạn đón Tư Nguyên về Bắc Kinh, Tư Nguyên kể cho ông nghe chuyện gặp Thẩm Lợi ở khách sạn, “Thẩm Lợi đã biết Tô Sỹ Khánh hợp tác với chúng ta nhưng lại ngồi yên, đồng thời còn để Tô Sỹ Khánh thu lợi cá nhân, bên trong chắc chắn có điều

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,36 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT