watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5339 Lượt

xong, mái tóc còn ướt để xõa trên vai, gương mặt không trang điểm lộ ra vẻ thành thục của phụ nữ. Trên người chỉ mặc một chiếc sơ mi nam, vạt áo hờ hững vừa qua mông, lộ ra hết đôi chân thon dài mà khêu gợi. Cho dù cũng là phụ nữ, tôi không thể không thừa nhận cô ta rất hấp dẫn.

Trong phòng mơ hồ truyền ra tiếng nước chảy, chắc là Vũ Minh còn đang tắm.

“Tôi… Ừm, Hân Ngôn, à, chủ tịch Diệp…..” Lệ Nhã bức rức lấy tay kéo kéo vạt áo, mong che thêm được một chút.

Tôi cảm thấy các cơ mặt của tôi căng cứng hết rồi. Không cần giải thích vừa rồi đã xảy ra chuyện gì…… Lệ Nhã là người tình của anh, 5 năm trước. 5 năm sau, cô ta vẫn là…..

“Cứ thong thả, trời lạnh, mặc nhiều đồ một chút.” Nhìn vẻ mặt lo lắng của cô ta, khác hẳn với vẻ chuyên nghiệp lúc xử lý công việc, tôi đột nhiên cảm thấy vui vẻ khó hiểu. Tôi biết tôi không còn là nữ chủ nhân của nhà này, nhưng khi thấy được một người phụ nữ vừa mới lên giường với ba của con tôi, lại có loại cảm giác bắt gian tại trận.

“Thật ra, tôi và Vũ Minh, cái đó, không như cô nghĩ đâu……” Giải thích của cô ta bóp chết tia hảo cảm cuối cùng của tôi với cô ta. Mọi người không phải là đứa bé nữa, hà tất dùng lời giải thích vụng về như vậy để che giấu.

“Anh ta là một người bạn giường rất tốt.” Tôi bước tới, vén một luồng tóc sắp rơi xuống trán giúp cô ta, tôi cảm thấy thân thểocô ta hơi run.

Lệ Nhã, cô không phải là người phụ nữ đầu tiên của anh, cũng sẽ không phải là người cúi cùng!

“Hân Ngôn!” tiếng của Vũ Minh truyền tới từ phía sau, mùi sữa tắm quen thuộc.

Anh đột nhiên kéo Lệ Nhã về, khoác tay lên vai cô ta, ôn nhu nói, “Về phòng thôi.”

Dịu dàng như vậy, đã từng, thuộc về tôi…….

Sững sờ nhìn cửa phòng đã đóng chặt thật lâu, tôi mới nhớ ra hôm nay là đến thăm Tiêu Tiêu.

Bình ổn tâm tình, tôi tới trước phòng Tiêu Tiêu, gõ cửa, “Tiêu Tiêu, là mẹ.”

“Mẹ……” Tiêu Tiêu chạy ra mở cửa, theo sau là một đống lông lá trắng như tuyết. Tiêu Tiêu xoay người ôm lấy, nâng lên trước mặt tôi, “Mẹ xem nè, nó tên là Cầu Cầu.” Là giống chó Bắc Mỹ, xem ra còn chưa trưởng thành.

Nhớ lại, lúc trước Tiêu Tiêu vẫn luôn muốn có một chú chó nhỏ, chỉ là tôi không rành lắm, nên nhờ Lệ Nhã tìm mua giùm. Đã hơn mấy tháng, không ngờ hôm nay cô ta lại mang đến.

“Mới xuất viện, sao lại chạy rồi?” tôi ôm Tiêu Tiêu vào phòng, đặt trên sofa nhỏ, “Bảo bối, nhớ mẹ không?”

“Có ạ, ngày nào cũng nhớ.” Tiêu Tiêu buông Cầu Cầu ra cho nó chạy đi, nhào tới ngồi trong lòng tôi.

“Mẹ, cám ơn mẹ.” giọng nói rất nhỏ, nhưng cực kỳ kiên định.

Bất chợt tôi cảm thấy được an ủi rất nhiêu, Tiêu Tiêu của tôi trưởng thành rồi. Nó đã có thể ở lúc tôi cần tiếp thêm sực mạnh cho tôi.

Chuông điện thoại không đúng lúc vang lên, là Duy An.

“Hân Ngôn, gặp Tiêu Tiêu chưa? Cùng ăn tối nhé, chỗ cũ.” Tựa như anh ta biết rất rõ tình huống ở đây.

“Được, anh chờ một chút, em chạy xe tới liền.”

Cúp điện thoại, tôi bế Tiêu Tiêu xuống, “Tiêu Tiêu mẹ có chuyện phải đi rồi. Con ở nhà phải nghe lời ba và thím Quy nha, biết không?”

“Dạ.” Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gật đầu, lúc tới cửa, nó kéo áo tôi lại, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, dì Lệ Nhã sẽ ở đây sao?”

“Tiêu Tiêu?” tôi không ngờ Tiêu Tiêu nhạy cảm như vậy, vì vậy ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nó. Mắt của Tiêu Tiêu rất đen rất sáng, y hệt ba nó.

“Tiêu Tiêu, con phải nhớ: về sau mặc kệ thế nào, mẹ và ba vẫn yêu con nhất. Hiểu không?”

“Dạ, mẹ yên tâm, Tiêu Tiêu sẽ tự chăm sóc tốt cho mình, còn nữa, sẽ ngoan ngoãn nghe lời.” đang nói, thím Quy mang đến cho Tiêu Tiêu một ít bánh ngọt.

Thấy tôi, thím Quy lễ phép hỏi: “Bà Diệp có muốn ở lại ăn tối không ạ?”

“Không, cảm ơn. Tôi có hẹn rồi.” Sau đó tôi thấy nét mặt của thím Quy, giống như là tiễn được thần đi, rất nhẹ nhõm.

Buổi tối, tôi phá lệ kêu một chai vang đỏ.

Duy An không hỏi đã xảy ra chuyện gì, chỉ lặng lẽ uống rượu với tôi.

Uống đến ly thứ ba, anh ta cản tôi: “Hân Ngôn, dạ dày em không tốt, ăn một chút trước đã.”

“Anh, hôm nay anh đừng cản em được không?” Từ sau khi mang thai Tiêu Tiêu, trừ xã giao, tôi rất ít khi uống rượu.

“Uống nữa em sẽ say đó.” Anh ta cướp cái ly trong tay tôi, “Hân Ngôn, em muốn tự hành hạ mình sao? Hắn ta là một người đàn ông, xem như hắn và Lệ Nhã xảy ra quan hệ, cũng có gì lớn lao đâu.”

“Em và anh ta đã ly hôn rồi.” Trước mắt có chút mơ hồ, dưới tác dụng của cồn, tâm tình chôn giấu trong lòng tôi bỗng nhiên trỗi dậy. Không phải tôi bị Lệ Nhã ta đánh bại, mà chỉ là không cách nào tiếp thu được bộ dáng làm ngơ của anh.

Thì ra, anh đã sớm quên hết…… Chỉ có tôi là còn mãi sống trong quá khứ, ngây ngốc như đứa bé.

“Anh ấy sẽ không tha thứ cho em. Anh ấy chắc chắn rất hận em đã làm những chuyện như vậy với anh ấy, chắc chắn….”

“Hân Ngôn….” Duy An ngồi vào bên cạnh tôi, để tôi tựa lên vai anh ta, “Em say rồi. Ngoan nào, uống hết ly mật ong này đi.”

Cầm ly mật ong ấm áp, nước mắt tôi đột nhiên như vỡ đê….. Ý thức vẫn tỉnh táo như cũ, chỉ là không cách nào khống chế được tình tự của mình.

“Hân Ngôn, em đừng quên hắn đã làm những gì với em! Em không hề nợ hắn, hai năm đó là báo ứng của hắn! Là báo ứng, em hiểu chưa?” Duy An siết chặt vai tôi, làm ly mật ong lung lay muốn đổ.

Báo ứng? Đây rốt cuộc là báo ứng của ai……….

Chương 7: Gặp lại

Vũ Minh:

Gặp lại Lệ Nhã làm tôi có chút bất ngờ, vẫn nghĩ Lệ Nhã là một người cứng cỏi, phóng khoáng, không ngờ vẫn canh cánh trong lòng những chuyện nhiều năm về trước……

Có lẽ phụ nữ, trên phương diện tình cảm luôn rất yếu đuối.

Nhìn Lệ Nhã gối đầu lên cánh tay tôi, gương mặt ửng hồng sau hoan ái, tựa như cô gái nhỏ rúc vào lòng tôi, làm lòng tôi trào ra thương tiếc và thỏa mãn.

Nếu như không có Tiêu Tiêu, không có Hân Ngôn, tôi nghĩ giờ phút này tôi sẽ không chút do dự để Lệ Nhã lần nữa trở thành người phụ nữ của tôi, chỉ tiếc, tôi đã bỏ lỡ quá nhiều.

“Lệ Nhã, không còn sớm nữa, Tiêu Tiêu đang chờ ăn cơm tối, chúng ta dậy thôi!”

Nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 5h chiều, tôi vỗ vỗ Lệ Nhã, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm.

Lúc tắm xong ra ngoài, Lệ Nhã đã không còn trên giường, tôi cho là Lệ Nhã đã trang điểm xong rồi xuống lầu dưới, không ngờ nghe được Lệ Nhã và Hân Ngôn đang nói chuyện.

“Anh ta là một bạn giường tốt.”

Trên hành lang, thân thể Lệ Nhã cứng ngắc và khẽ run, nhất là sau khi nghe được những lời này của Hân Ngôn, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch.

Tôi nhíu mày, tiến lên kéo Lệ Nhã vào phòng ngủ.

Có lẽ thù hận có thể khiến cho một người trở nên vô tình, có lẽ thời gian 2 năm đã làm người ta thay đổi quá nhiều.

Nhưng Hân Ngôn à, Lệ Nhã không sai, sai vẫn là anh, là anh nợ Lệ Nhã.

“Vũ Minh, thật xin lỗi, em nghe thấy có người nên đi ra xem một chút, không biết là Hân Ngôn tới, em….”

Vừa vào phòng, Lệ Nhã vội vàng

nói xin lỗi, bộ dáng thấp thỏm lo âu.

“Không sao, Lệ Nhã.” tôi ôm Lệ Nhã vào lòng, an ủi thân thể vẫn đang run rẩy, “Anh và cô ấy là chuyện đã qua, chuyện của chúng ta không cần phải giải thích với ai cả, chắc chắn Hân Ngôn cũng biết rõ điều đó.”

“Vâng.” Lệ Nhã dựa đầu vào ngực tôi, nhẹ nhàng gật đầu.

“Nếu không, em ở trong phòng nghỉ ngơi một lát nữa đi! Có thể Hân Ngôn còn ở chỗ Tiêu Tiêu một lúc mới đi, anh bảo thím Quy bưng thức ăn lại.”

Tôi biết vừa rồi tôi cố ý làm lơ Hân Ngôn sẽ khiến em có chút bất mãn, tạm thời không nên để hai người này gặp mặt trong tình huống lúng túng thế này.

“Vâng…..”

Không ngờ Hân Ngôn không chơi với Tiêu Tiêu được mấy phút đã đi, nghe thím Quy nói hình như là có hẹn với ai đó.

Vì vậy, ba người chúng tôi ăn tối trong phòng ăn.

Tôi thấy Lệ Nhã giúp đỡ thím Quy dọn cơm, không ngừng gắp thức ăn cho Tiêu Tiêu và tôi, nghiễm nhiên một bộ nữ chủ nhân, đột nhiên cảm thấy có mấy lời cần nói rõ thì tốt hơn, tôi không hi vọng Lệ Nhã hiểu lầm cái gì.

“Lệ Nhã, đừng chỉ gắp cho chúng tôi, em cũng ăn nhiều một chút.” Ngăn Lệ Nhã sắp bỏ một miếng cá vào chén của tôi, “Lệ Nhã, chuyện lúc chiều, anh nghĩ em nên hiểu, chúng ta đều là người lớn…..”

“Vũ Minh, đừng nói nữa!”

Không ngoài dự đoán của tôi, vẻ hạnh phúc vui vẻ trên mặt Lệ Nhã nhanh chóng biến mất. Lệ Nhã cúi đầu, không dám nhìn tôi nữa, sau đó hết sức khống chế tâm tình, trấn định đáp: “Em hiểu rõ ý của anh, anh yên tâm, em chưa bao giờ có loại ý tưởng không an phận đó.”

“Lệ Nhã, em đừng hiểu lầm, anh không lo lắng em sẽ như thế nào, chỉ là…….”

Tôi dừng lại một chút, liếc mắt thấy Tiêu Tiêu bên cạnh đã quên ăn cơm đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm tôi và Lệ Nhã, vội nói, “Thím Quy, Tiêu Tiêu ăn cơm xong rồi, thím dẫn nó lên lầu đi.”

“Vâng, ông chủ.”

Tiêu Tiêu rất không muốn, nhưng vẫn đi theo thím Quy, tôi và Lệ Nhã tiếp tục đề tài lúc nãy.

“Lệ Nhã, em biết đó, anh mới vừa ra ngoài chỉ có mấy tháng. Chuyện của công ty, còn có rất nhiều huynh đệ đi theo anh, nên tạm thời anh không có tâm tư bận

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT