watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5332 Lượt

biết đã qua bao lâu, thanh âm Duy An lại vang bên tai tôi.

“Vừa rồi ngủ ngon không?” Anh ta tất bật chuyển bàn ăn nhỏ vào phòng, tiểu Mộc bưng lên cháo gà, làm tôi không biết làm sao.

“Anh, em ăn không vô.” Đồ ăn trước mắt được làm cực kỳ khéo léo, chắc chắn Tiểu Mộc và Duy An đã tốn không ít công sức, nhưng vừa nghĩ tới đứa bé đã ra đi, tôi liền không muốn ăn.

“Hân Ngôn à, em không thể tự hành hạmình như vậy được. Thân thể em là quan trọng nhất, ngoan ngoãn ăn hết đi, cháo này nhìn đơn giản,nhưng mà anh phải tốn rất nhiều thời gian để hầm đó.” Duy An làm như dỗ trẻ con, bưng chén cháo tới.

“Nhưng anh ấy chán ghét em rồi, anh ấy hận em, anh ấy rất quan tâm đứa bé này, nhất định anh ấy sẽ không tha thứ cho em……..” nước mắt thi nhau chảy xuống.

“Hân Ngôn!” Duy An đột nhiên cao giọng, “Giờ mà em còn quan tâm hắn đang nghĩ gì?!”

Đối mặt với vẻ kích động của Duy An, tôi nhất thời không phản ứng kịp, chỉ biết ngơ ngác nhìn.

“Em quan tâm hắn nghĩ gì, em khóc, em không ăn cơm, hắn sẽ quan tâm tới em sao? Nếu hắn thật yêu em, sao lại chỉ quan tâm tới đứa bé mà không quan tâm một chút nào đến tình trạng của em? Em vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, thân thể suy yếu, hắn còn đối xử với em như vậy, hắn rốt cuộc có gì đáng giá để em yêu? Hân Ngôn, em tỉnh lại đi, em và hắn đã ly hôn. Những thứ kia là báo ứng của hẳn! Đừng trầm mê trong đó nữa, hãy quan tâm đến cuộc sống của chính mình.”

Duy An nói một hơi, phòng chợt trầm xuống.

Trầm mặc thật lâu, anh ta vỗ vỗ vai tôi, “Thật xin lỗi, lúc này anh không nên nổi giận với em. Cháo lạnh rồi, anh đi bảo Tiểu Mộc hâm lại.”

“Không cần đâu, cũng không phải bệnh nặng gì, nghỉ ngơimột chút là đượ c rồi. Hôm nay là ngày đón Tiêu Tiêu về đây, chút nữa sẽ ăn với Tiêu Tiêu luôn.” Đột nhiên nhớ ra lúc này Tiêu Tiêu đã tan học rồi.

“Cũng được. Bất quá hiện giờ emthế này sao lái xe được, hay là để anh đi đón cho.”

“Anh, không cần. Em gọi điện cho anh ấy, kêu Minh chở Tiêu Tiêu qua đây là được rồi.” giờ đã 5 giờ chắc Tiêu Tiêu về nhà rồi. Nhớ lại chuyện lúc chiều ở bệnh viện, để Duy An tới đón, coi bộ không ổn lắm.

Gọi điện cho Vũ Minh, không bắt máy, tôi gọi thẳng cho Minh.

Một lúc sau, Tiêu Tiêu đến, nói tôi biết Vũ Minh chưa về nhà, hỏi Minh,Minh cũng không biết. Tiêu Tiêu lo lắng hỏi: “Mẹ, ba đi đâu rồi, có sao không ạ?”

“Không đâu. Ba là người lớn, ba sẽ tự bảo vệ mình.” Tôi dẫn nó vào nhà, vừa đi vừa an ủi.

Duy An ăn tối với chúng tôi xong mới về. Tiêu Tiêu có chút lo lắng nhìn tôi, bộ dáng muốn nói lại thôi.

Tiểu Mộc dọn dẹp phòng bếp xong, đỡ tôi lên lầu, rồi dẫn Tiêu Tiêu đi tắm.

Tôi ở trong phòng xem tivi một hồi, đột nhiên một đầu nhỏ chui vào, nói nhỏ: “Mẹ.”

“Vào đi!” Tôi ngoắc ngoắc tay, Tiêu Tiêu đang mặc đồ ngủ, chạy ào đến bên tôi.

“Mẹ, dì Mộc nói mẹ bị bệnh.” Tiêu Tiêu ôm cổ tôi, nhìn trái nhìn phải, “Nhưng con không thấy mẹ bị bệnh chỗ nào cả.”

Thật sự là một đứa nhỏ lanh lợi, nhưng việc hôm nay nói cho đứa bé không tốt.

“Mẹ không sao, chỉ hơi mệt thôi.”

Tiêu Tiêu không ôm cổ tôi nữa, lết ra ngồi bên mép giường,thở dài, chu chu cái miệng nhỏ nói “Mẹ nói xạo.”

“Saolại nói mẹ nói xao?” tôi ôm nó đặt lên đùi.

“Con hỏi di Mộc, mẹ bị bệnh gì, dì Mộc không nói, con hỏi chú An, chú An cũng không nói. Giờ hỏi mẹ, mẹ cũng không nói.”

“Mẹ chỉ hơi mệt thôi, haingày nữa là khỏe rồi.” Tôi xoa xoa khuôn mặt nhỏ của nó, an ủi.

“Chờ mẹ hết bệnh, mẹ sinh cho Tiêu Tiêu một đứa em được không ạ?” Tiêu Tiêu đột nhiên nói. Tim tôi lại như bị dao đâm.

“Được không ạ?” Thấy tôi không trả lời, Tiêu Tiêu lại hỏi tới.

“Ba mẹ đã có Tiêu Tiểu rồi, chỉ thương mình con không tốt sao?” tôi hỏi.

“Tốt thì tốt….. Nhưng”, Tiêu Tiêu lại chu chu môi, “Một mình con rất cô đơn.”

“Trong nhà trẻ không phải có rất nhiều bạn bè và cô giáo chơi với con sao?”

“Nhưng lúc về nhà thì không có ai cả. Hơn nữa……… Tới cuối tuần qua đây, Câu Cầu cũng không thể theo con.”

Thì ra là vậy, con một, ở nhà trẻ trường học thì không sao, lúc về nhà chỉ còn một mình thật đúng là rất cô đơn.

“Tiêu Tiêu ngoan, con sắp đi học rồi, bắt đầu từ giờ phải chăm chỉ làm học tập làm bài, không thể suốt ngày chỉ nghĩ tới việc chơi, biết không?” Tiêu Tiêu sắpvào tiểuhọc, tôi định cho nó lên thẳng lớp 2 luôn. Với trí thông minh của Tiêu Tiêu, tôi không lo nó không theo kịp, chỉ sợ ở nhà trẻ vui chơi đã quen, lên tiểu học bị gò bó việc học nó không quen được.

“Dạ biết ạ.” Trả lời rất không tình nguyện. “Tiêu Tiêu…….” Tiểu Mộc kêu, “Chẳng phải đã nói mẹ con bị bệnh không nên quấy rầy mẹ nghỉ ngơi sao, sao còn chạy tới đây?”

“Ui, môi còn vểnh lên như vậy? Ai chọc con mất hứng vậy, đi nào, về phòng thôi, dì Mộc kể chuyện cổ tích cho con nghe.” Tiểu Mộc vừa dụ vừa dỗ dẫn Tiêu Tiêu đi.

Chiều chủ nhật, phải đưa Tiêu Tiêu về lại bên Vũ Minh, Duy An sợ tôi không lái xe được, nói là để anh ta đưa về. Không ngờ Tiêu Tiêu đã tự gọi điện cho Minh tới đón. Chúng tôi không hay biết gì cả,đến khi Minh chạy xe tới mới biết.

Duy An vừa khen đứa bé thông minh vừa lúng túng nhìn tôi cười cười.

“Anh đã tới, vậy cùng ăn cơm đi.” Tôi nói.

Tiêu Tiêu đã đi, bữa tối chỉ có tôivà Duy An cùng ăn. Lúc có người ngoài, Tiểu Mộc không quen ngồi ăn cùng.

Trên bàn ăn rất im lặng, anh ta liên tục gắp thức ăn cho tôi.

Từ bệnh viện về, tôi chỉ nghỉ ngơi hai ngày cuối tuần, thứ hai đã đi làm lại.

Tôi vẫn khó hiểu, rốt cuộc hôm đó ai đã báo cho Vũ Minh biết, cho đến lúc tan tầm tôi mới phát hiện tờ kết quả siêu âm lẫn trong đống tài liệu. Vậy chỉ có một người, Đinh Đang…….

Vừa đúng lúc Đinh Đang đi vào, nhìn thấy tờ giấy trong tay tôi, nhất thời nét mặt có chút không tự nhiên.

“À…. Chủ tịch, thật xin lỗi, tôi…….” Đinh Đương trước giờ không biết nói dối, tôi còn chưa hỏi đã tự khai trước.

“Là cô gọi điện cho Vũ Minh.” Tôi bình tĩnh nói. “Chị Hân Ngôn, gần đây thấy sức khỏe chị vẫn luôn không tốt, sợ có gì ngoài ý muốn, nên mới gọi điện cho Ngài Lâm.” Đinh Đang nôn nóng giải thích, bình thường những lúc thế này Đinh Đang mới gọi tôi là chị.

Nhìn đồng hồ treo tường, vừa đúng giờ tan làm.

“Cô biết tôi không thích lẫn lộn chuyện công và chuyện tư, không thể có lần sau, OK?”

Đinh Đang vội vàng gật đầu, xem ra rất sợ hãi.

“Hết giờ làm rồi.”

Đinh Đang ra ngoài, tôi vốn muốn ở lại đọc tài liệu, đột nhiện Duy An gọi đến. Nói hôm nay là sinh nhật anh ta, mời tôi đến nhà dự tiệc.

Hôm nay? Trời ơi? Loay hoay thế nào lại quên mất hôm nay là sinh nhật Duy An. Người này, làm tiệc mà gây giờ mới nói. Vội vàng thu dọn đồ đạc, trên đường ghé qua cửa hàng mua một món quà rồi vội vàng chạy tới nhà Duy An.

trong sân nhà Duy An rất yên tĩnh, không có một chiếc xe hay người khách nào. Lòng đầy hồ nghi, bước vào phòng khách, trên bàn ăn dài cũng chỉ bày có hai phần ăn. Duy An đang đứng bên bàn, tươi cười.

“Sinh nhật vui vẻ!” Tôi đưa quà cho Duy An, có chút xấu hổ, “Không phải nói có tiệc sao, sao chỉ có hai người chúng ta?”

“Bởi vì hôm nay anh chỉ mời một người khách là em.” Duy An dắt tôi đến ghế, thay tôi kéo ghế ra.

“Anh, thật không ngờ.” Tôi nói, muốn hóa giải lúng túng vừa rồi.

“Không có gì, anh chỉ là muốn,tìm một cơ hội này mời em đến nhà ăn cơm.” Anh ta cười, “Đặc biệt mời đầu bếp Pháp làm, hi vọng em thích.”

Các món được lần lượt bưng lên, đều là những món tôi thích, thật không hiểu hôm nay là rốt cuộc là sinh nhật anh ta hay sinh nhật tôi.

“Anh, hôm nay giống như anh đang tổ chức sinh nhật cho em hơn.” Lúc mấy món ngọt được bưng lên, tôi nói.

“Sinh nhật lần này, anh rất vui. Hi vọng những lần sinh nhật sau, em cũng sẽ trải qua cùng anh như vậy.” Nói xong, Duy An tới trước mặt tôi, móc ra một hộp nhung mở ra, “Về sau, đừng kêu anh nữa, gọi là Duy An. Hân Ngôn, gả cho anh nhé?”

Trong hộp nhung nhẫn kim cương lấp lánh, tôi theo bản năng đẩy anh ta ra, “Anh à, anh đừng đùa.”

“Hân Ngôn, trong lòng em vẫn còn hắn sao?” ánh mắt Duy An dần ảm đạm.

“Không, hiện giờ trong lòng em không có ai hết.” Nói xong tôi xoay người bỏ đi, anh ta cũng không đuổi theo.

Tình yêu, đối với tôi là quá xa xỉ.

Duy An, tha thứ cho em, em muốn giữ gìn một thứ tình cảm còn quý hơn cả tình yêu, để nó không giống những tình yêu trước đây của em, đều theo gió bay đi…….

Hai tuần sau, tôi lại đi đón Tiêu Tiêu, xe vừa mới dừng lại, Tiêu Tiêu đã chạy vọt ra. Hơn 7 giờ rồi, mà nó vẫn chưa ăn cơm. “Ba đâu rồi, còn chưa về sao?” Bình thường nếu tôi tới trễ, Vũ Minh sẽ cho Tiêu Tiêu ăn cơm trước.

“Ba nói hôm nay bận việc, ăn cơm ở ngoài. Gần đây ba cứ như ông lão vậy.” Tiêu Tiêu ai oán nói.

Đoán chừng là gần đây phải xã giao nhiều, tôi an ủi Tiêu Tiêu mấy câu, chào quản gia rồi đi. Nhưng chiều chủ nhật, lúc chở Tiêu Tiêu về lại, Vũ Minh vẫn không có ở nhà.

Nhớ lại gần đây người liên lạc với tôi toàn là Minh, tôi mơ hồ cảm thấy, hình như anh còn đang giận tôi chuyện lần trước nên cố ý tránh mặt. Muốn tìm một cơ hội giải thích, nhưng lại

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT