watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5327 Lượt

không còn tình cảm như người bình thường, điều bọn họ chú ý hơn là bài viết của mình có được lên báo không, và bài báo có được bao nhiêu hưởng ứng từ xã hội.

Nguyên nhân sự cố còn đang điều tra, các công nhân bị thương công ty sẽ phụ trách chi phí điều trị, về những phần khác, chúng tôi không thể tiết lộ. Lệ nhã trả lời rất khéo léo các câu hỏi của phóng viên.

Có vẻ những phóng viên này cũng không có ý làm khó Diệp Thị, tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định kết thúc thì đột nhiên có một phóng viên xông ra.

“Chủ tịch Diệp, nghe nói sự cố lần này là do tiền vốn rót xuống không kịp, chủ tịch có thể giải thích việc này một chút không?”

Lời này giống như một quả bom nổ, mọi người lập tức xao động trở lại, “Như vậy, là bởi vì tiền mua vật tư không đủ, nên mới tạo nên sự cố lần này, đúng không?” “Quý công ty có cam kết là sau này sẽ không xảy ra sự cố thế này nữa không?” Một loạt câu hỏi được đặt ra.

Duy An không ngờ vấn đề hội đồng quản trị từng hỏi lại bị lộ nhanh như vậy.

“Nếu như tài chính của Diệp Thị có vấn đề, anh cảm thấy ba người chúng tôi còn có thể ngồi ở đây uống trà với các vị sao?” tôi tận lực lánh nặng tìm nhẹ, đối với tình huống thế này, biện pháp tốt nhất là nói sang chuyện khác.

“Như vậy, xin hỏi chủ tịch Diệp, nghe nói con chủ tịch cũng ở bệnh viện này điều trị, vậy có thể nói cho chúng tôi biết, chủ tịch tới bệnh viện là thăm con trai hay thăm nhân viên?” Những người này nghe tin thật là nhanh.

“Tôi cũng là một người mẹ, cũng giống như các nhân viên bất hạnh bị thương cũng có mẹ và người nhà, tôi tin tưởng đứa bé nào ở trong lòng người mẹ cũng đều giống nhau.” Nghĩ đến Tiêu Tiêu, mắt tôi có chút ướt. Cô phóng viên mới vừa hỏi không hỏi nữa.

“Vậy chủ tịch giải thích như thế nào việc con chủ tịch được ở phòng bệnh cao cấp, mà nhân viên lại ở phòng bệnh thường đây?”

“Điều này…….” trong phòng đột nhiên an tĩnh lại chờ tôi trả lời, mới rồi là tôi tự mua dây buộc mình.

“Hôm nay tới đây thôi, chủ tịch Diệp còn muốn đi thăm người thân của công nhân bị thương.” Lệ Nhã vội vàng giải vây cho tôi.

“Bởi vì….” Tôi biết nếu không trả lời vấn đề này, mọi cố gắng trước đó của chúng tôi sẽ uổng phí hết, bọn họ nhất định vin vào điểm này để viết này nọ.

“Bởi vì quyền giám hộ đứa bé là ở cha nó, chủ tịch Diệp cũng là đang trên đường tới bệnh viện mới biết được đứa bé ngã bệnh. Hi vọng mọi người có thể hiểu được tâm tình của một người mẹ…..” Duy An nói. Chẳng lẽ, ban đầu tôi giữ lại đứa bé này thật sự là sai lầm?

Lời Duy An làm lòng tôi không khỏi phiền não, rồi lại không nói rõ được là tại sao. Anh ta biết lúc đầu tôi gả cho Vũ Minh là bị ép buộc, vẫn phản đối tôi sinh Tiêu Tiêu, thậm chí khi Vũ Minh phải vào tù, đã đề nghị tôi đưa Tiêu Tiêu vào cô nhi viện. Trong công việc, Duy An vĩnh viễn là người anh lớn, nhưng duy nhất trong phương diện này, chúng tôi bất đồng ý kiến.

Sau khi kết thúc, tôi đi thăm công nhân bị thương và người nhà họ, may mắn không ai gây chuyện. Nói thật, sự cố lần này trách nhiệm chính vẫn là bên nhận thầu công trình, nếu không phải hiện tại công trình đang ở thời kỳ mấu chốt, tôi cũng không cần phải biểu hiện nhiệt tình như vậy.

Xử lý xong chuyện của công ty, bảo Lệ Nhã và Duy An về công ty trước, tôi đến phòng bệnh của Tiêu Tiêu. Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Tiêu Tiêu đã ngủ rồi. Vũ Minh vẫn còn ở, thím Quy đã tới. Đó là một phụ nữ tỉ mỉ, đang dùng bông sạch thấm nước lên đôi môi khô khốc của Tiêu Tiêu.

Trong khoảng thời gian này tôi khó có thời gian rảnh, mà sợ rằng Vũ Minh cũng sẽ không cho tôi chăm sóc Tiêu Tiêu, cho nên có thím Quy chăm sóc Tiêu Tiêu, tôi cũng yên tâm.

“Em bận việc, không cần lo cho Tiêu Tiêu. Bất quá, chủ nhật tuần sau sợ là Tiêu Tiêu vẫn chưa đủ khỏe để có thể ra ngoài chơi, cho nên em không cần qua đón nó.”

“Lâm Vũ Minh, anh…. Anh đừng quên tôi là mẹ của Tiêu Tiêu!” mặc dù hiện giờ anh có quyền nuôi dưỡng, nhưng tôi không ngờ anh lại hạn chế tôi tiếp xúc với Tiêu Tiêu như vậy.

“Ách….. Bà Diệp, bà ăn cơm chưa? Bận rộn cả ngày rồi, hay là tôi đến phòng bếp sát vách làm chút gì cho bà ăn nha.” thím Quy thấy tình hình không ổn,vội vàng hỏi xen vào.

Ăn cơm? Hôm nay chạy tới chạy lui đúng là chưa ăn thật. Hình như trời cũng tối rồi.

Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến là thấy đói thật, dạ dày đau âm ỉ, tôi theo bản năng lấy tay che lại.

“Hân Ngôn!” Anh đứng lên, trong đôi mắt hình như có lo lắng, “Em……không sao chứ?”

“Tôi không sao.” Viêm dạ dày mạn tính, từ lúc còn đi học đã bị rồi, “Vậy tôi

về trước, ngày mai lại tới.”

Tôi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Tiêu Tiêu, xoay người chuẩn bị đi. Tôi biết, anh nhất định sẽ kiếm cớ không cho tôi ở bên Tiêu Tiêu.

“Tài xế của em có ở đây không?” Anh chạy theo hỏi.

“Tôi tự lái xe tới.”

Anh nhìn tuyết trắng ngoài cửa sổ, lại cúi đầu nhìn đồng hồ, “Để tôi đưa em về.”

Chương 5: Mập mờ

Vũ Minh:

Bị phóng viên bao vây, Hân Ngôn phải tạm thời rời đi để xử lý. Đến lúc em trở lại thì Tiêu Tiêu đã ngủ rồi.

Nhìn vẻ mệt mỏi của em, tôi nói: “Em bận việc, không cần lo cho Tiêu Tiêu. Bất quá, chủ nhật tuần sau sợ là Tiêu Tiêu vẫn chưa đủ khỏe để có thể ra ngoài chơi, cho nên em không cần qua đón nó.”

“Lâm Vũ Minh, anh…. Anh đừng quên tôi là mẹ của Tiêu Tiêu!” Đúng như tôi đoán, em lập tức la lên.

Đối với Hân Ngôn, Tiêu Tiêu quan trọng hơn tất cả.

Tôi biết hạng mục mới của công ty em xảy ra sự cố, sợ là sắp tới em sẽ rất bận để ứng phó.

Không phải là tôi không muốn em đến chơi với Tiêu Tiêu, mà thật sự là tôi lo lắng em sẽ mệt mỏi.

Đến lúc này, tôi biết em sẽ không nghe bất kỳ lời khuyên nào của tôi, vậy không bằng tôi dùng những lời ác liệt…..

Sau đó, em không cãi cọ gì nữa, xoay người rời đi.

Tôi thấy sắc mặt em trắng bệch, còn dùng tay che dạ dày.

Bệnh viêm dạ dày của em đã có từ thời đi học, mấy năm sống chung, tôi từng tìm rất nhiều thầy thuốc đông y điều trị cho em. Nhưng mấy năm nay, không có tôi đốc thúc, sợ là càng tệ hơn trước rồi.

Cuối cùng tôi không thể không quyết định tự mình lái xe đưa em về, tuyết lại rơi, nhìn sắc mặt em kém như vậy, thật không biết, nếu cứ để cho em tự lái xe về, thì có gặp chuyện khô

không may gì không.

Lên xe đã là nửa đêm rồi, trên mặt đất tuyết đọng không ít.

Tôi cố gắng chạy thật chậm, thuận tiện nhìn xem xung quanh có chỗ nào bán đồ ăn không. Với tính tình của em, sợ là về nhà rồi cũng sẽ không ăn gì mà đi ngủ mất thôi.

“Đến rồi!”

Dừng xe trước một quán ăn, còn chưa mở cửa xe đã nghe em cự tuyệt.

“Lâm Vũ Minh, tự nhiên anh dẫn tôi tới đây làm gì?”

“Cả ngày chưa ăn gì, vào ăn chút gì lót dạ mới có sức đưa em về!”

Tôi tắt máy, thản nhiên xuống xe đi vào quán.

Quả nhiên không bao lâu em cũng theo tới, đi vào quán với tôi.

Vào quán, chúng tôi chọn một chỗ hơi khuất, phục vụ đưa thực đơn tới, em khoát tay nói không đói.

Tôi cũng không miễn cưỡng nữa, tự gọi món.

Tối mùa đông, khách trong quán không ít, không bao lâu phục vụ bưng thức ăn tới: một chén cháo thịt, mấy lồng sủi cảo hấp.

Tôi đẩy chén cháo tới trước mặt Hân Ngôn, còn mình thì ăn sủi cảo tôm.

Em khó hiểu nhìn tôi, không chịu ăn.

“Em có thể không quý trọng thân thể của chính mình, nhưng Tiêu Tiêu không thể không có một người mẹ khỏe mạnh.” Tôi cứ ăn sủi cảo của mình, làm bộ không để ý nói như vậy. Hân Ngôn sửng sốt một chút, cuối cùng cũng ăn.

Ăn xong, chúng tôi tiếp tục lên xe đi về.

Hân Ngôn cứ ngáp mãi.

“Em ngủ một lát đi! Nơi này cách nhà em còn xa, hơn nữa tuyết rơi đi không nhanh được.” Tôi vừa nói vừa ném cho em chiếc áo khoác.

Hân Ngôn bắt lấy, hình như thật sự mệt mỏi, không từ chối nữa, chỉnh ghế ngả ra sau rồi ngủ.

Tôi mở một khúc ghi ta trữ tình cổ điển ‘Romeo và Juliet’.

Khác với piano, bản ghi ta càng làm bật lên những nốt nhạc dịu dàng như nước, biểu đạt sự đau thương của ca khúc.

Đây chính là một trong những bản nhạc mà em thích nhất, lúc còn là thiếu nữ em luôn mơ ước có được loại tình yêu đến chết không rời như trong tiểu thuyết của Shakespears, vì vậy cũng yêu bản nhạc mang theo nhàn nhạt ưu thương và lãng mạn này.

Không ngờ hôm nay vật đổi sao dời, em có còn kiên trì như cũ không, chấp nhất về một tình yêu hoàn mỹ? Hay là đã bị năm tháng vô tình hủy hoại đi sự ngây thơ ngày cũ?

Khi đến nhà, em đã ngủ say.

Không đành lòng đánh thức em, tôi dừng xe xong, cẩn thận bế em lên, nhấn chuông cửa.

“Bà chủ, cuối cùng bà đã về……. Ông chủ?!” mở cửa là Tiểu Mộc, lúc tôi và Hân Ngôn ly hôn, Tiêu Mộc đi theo chăm sóc Tiêu Tiêu, thấy tôi thì giật mình.

“Suỵt!” tôi ra hiệu cho Tiểu Mộc im lặng, ôm Hân Ngôn vào phòng.

“Bà chủ…. Thế nào?” Tiểu Mộc nhỏ giọng lo lắng hỏi.

“Không sao, chỉ là hơi mệt, nên ngủ thiếp đi thôi.” Tôi vừa đi đến phòng em vừa nói.

“A!….” Tiểu Mộc yên tâm gật đầu, thuận tiện giúp tôi mở cửa phòng, nhanh chóng sửa sang lại chăn đệm, rồi

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT