|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
túng vuốt hai gò má nóng bừng rên rỉ ra tiếng.
Cô đã làm những gì trong phòng? Trùm khăn tắm chạy tới chạy lui? Mặc đồ lót tập thể dục? Ở trên giường làm cũng làm động tác đạp xe đạp? Thật may cô không trần truồng chạy tới chạy trong phòng – khoan, không có sao?
Cô chợt ngẩng đầu lên, rất cố gắng nghĩ lại.
Ừ, chắc là không có.
Vuốt vuốt ngực thầm khen mình, cô hít sâu một hơi, sau đó cầu xin ông trời, không nên để cô có cơ hội gặp lại anh lần nữa, nếu không cô chỉ còn cách chiu đầu xuống đất.
Còn hiện tại, cô phải đi mua rèm cửa đã!
Đã qua ba ngày, phòng đối diện vẫn một mảnh tối đen, không có bất kỳ dấu vết hoạt động nào.
Cô xác định anh ở đây, bởi vì ban công nhà cô đối diện với phòng bếp nhà anh, hơn nữa đó là căn phòng duy nhất không có rèm cửa, mặc dù cô không thấy anh ra vào, nhưng những gói cà phê trên bàn ở phòng bếp mỗi ngày đều thay đổi, cà phê không ngừng tăng lên rồi lại giảm bớt, ba ngày qua, nó chưa từng hết.
Qua vài ngày cô không nhịn được bèn qua nhà hàng xóm hỏi thăm, ngoài dự đoán của cô, anh đã ở đây năm năm, sớm hơn cô hai năm, bình thường không ra ngoài, vì vậy cũng có rất nhiều người giống cô tưởng rằng căn phòng đó bỏ trống.
Kinh tế của anh không thiếu thốn, quần áo và xe của anh đều không phải là bình thường, mức lương của anh cũng rất cao. Thứ sáu hàng tuần anh sẽ ra ngoài, lúc anh ra ngoài, sẽ có người tới quét dọn phòng, bổ sung thức ăn. Anh chưa từng mua đồ ở những quán gần đó, anh vô cùng quái gở, nhường như không nói chuyện với ai, bởi vì anh cũng chưa bao giờ chào hỏi ai.
Không có ai biết người đàn ông kia làm gì, hình như cũng không ai biết tên của anh.
Lại liếc nhìn về phía đối diện một cái, cô tiếp tục ngồi trong phòng khách quấy nồi bột mì và bơ.
Mua rèm cửa về.
Ngày đầu tiên, cô không dám kéo rèm cửa ra, nhưng lại không nhịn được thỉnh thoảng lại nhấc một góc rèm lên nhìn lén, cô vẫn không thấy anh, căn phòng kia vẫn ên lặng giống như đã mấy chục năm không có người ở.
Ngày thứ hai,
cô bắt đầu có cảm thấy mình quá lo lắng, cho nên kéo rèm cửa ra, phòng anh ở vẫn không có động tĩnh gì.
Ngày hôm nay cô đi đến phòng khám thú y thăm con chó kia, lúc đang hỏi thăm tiền thuốc, mới biết chiều hôm đó anh đã ghé qua đây.
“Đã trả? Làm sao có thể? Xin hỏi ai đã trả vậy?”
“Gì? Cô không biết sao? Buổi chiều hôm Kiều Khả được đưa vào đây, có một người đàn ông khôi ngô đến bấm chuông cửa, cũng thật kỳ quái, đúng không? Phòng khám chúng tôi không khoá cửa, nhưng anh ta cũng không đẩy cửa đi vào, mà cứ bấm chuông. Tôi đi ra ngoài xem coi là chuyện gì xảy ra, thì anh ta hỏi tình trạng của Kiều Khả, sau đó trả tiền thuốc rồi liền đi.”
Cô không thể nghĩ ra là ai mà lại làm chuyện này, mặc dù có thể là người đàn ông kia, cô hỏi: “Có phải người đó có gương mặt góc cạnh, tóc màu vàng nhạt? Lái chiếc xe Jeep màu đen?”
“Đúng vậy, tôi tưởng anh ta là bạn của cô.” Cô nhân viên phòng khám bệnh gật đầu nói.
Thật kỳ quặc, cô cứ tưởng rằng tên kia không thích chó chứ, thoạt nhìn anh ta giống như sẽ không quan tâm đến chuyện này, nhưng anh ta lại chạy đến đây giúp Kiều Khả trả tiền thuốc.
Lại liếc đen phòng tối đen kia một cái, cô rót bột mì đã quấy xong vào trong khuôn, sau đó đưa vào lò nướng.
Quả nhiên không thể
trông mặt mà bắt hình dong?
Chuông điện thoại vang lên, cô ra khỏi phòng bếp, đi đến phòng khách bắt điện thoại.
“A lô?”
“Đường Lâm phải không?”
Trong điện thoại truyền đến giọng của Á Lệ Toa, cô thở dài trong lòng. “Là mình.”
“Mình nghe nói cậu từ Châu Phi về đã nửa năm, tại sao không gọi điện cho mình? Làm mình thật lo lắng .”
“Xin lỗi, vì trong người không khoẻ, cho nên muốn nghỉ ngơi một thời gian.” Cô mở miệng cho có lệ, vừa cầm bình tưới hoa đi tới ban công tưới nước cho mấy cây hoa.
“A? vậy sao? Vậy bây giờ đã đỡ hơn chưa?”
“Tốt hơn rất nhiều, cám ơn.”
“Như vậy đi, dù sao chúng ta cũng đã lâu không gặp, chọn thời gian rảnh ra ngoài ăn cơm đi. Trưa mai thì sao, cậu cảm thấy như thế nào?”
“Ơ. . . . . .” Cô vốn định mở miệng cự tuyệt, nhưng nghĩ lại cô cũng lâu rồi chưa ra ngoài ăn cơm, cho nên liền sửa miệng đồng ý, “Được, vậy đi ăn ở đâu đây?”
Á Lệ Toa nói tên một nhà ăn, cô đi trở lại phòng khách, cầm lấy giấy bút ghi lại địa chỉ, sau đó cúp điện thoại, không nhịn được ngồi trên ghế sa lon, nhìn bức hình chụp thảo nguyên Châu Phi đang treo trên tường tới ngây người.
Sư tử, ngựa vằn, hươu cao cổ, con voi, tê giác, hồng hạc, chó săn, những con vật được sinh ra và lớn lên trên thảo nguyên, sau đó chết đi, tất cả nguyên thủy như thế, chân thật như thế. . . . . .
Ở đó thật sự vô cùng vô cùng xinh đẹp, nhưng cũng hết sức tàn nhẫn.
Lòng bàn tay truyền đến đau nhói, cô mới phát hiện mình không tự giác nắm chặt quả đấm, mấy năm qua không nuôi móng tay nhưng nửa năm ở đây móng tay đã rất dài, trong lòng bàn tay xuất hiện những hình bán nguyệt màu hồng là do móng tay đâm vào mà thành.
Cô giơ hai tay lên, nhìn chúng, ngay lúc đó lò nướng “tinh” lên một tiếng.
Bánh ngọt đã nướng xong, cô cũng không còn hứng để ăn.
P/s: Ở phần sau các bạn sẽ biết được căn nhà cũng như con người anh Adam qua con mắt hình dung của chị Đường!!!! Ta chỉ có hai chữ đó là kinh khủng
Không biết vì cái gì?
Hình như sau khi nhấn chuông cửa nhà anh, đột nhiên cô mới tỉnh táo lại.
Nhìn chằm chằm ngón tay của mình, giống như cô đụng phải thanh sắt bị nung nóng, theo phản xạ rụt tay về, cô đang nghĩ muốn cầm đĩa bánh ngọt xoay người chạy trốn, thì máy trò chuyện lại sáng đèn.
“Ai đó?”
Người đàn ông này đúng là thô lỗ, nhưng anh hỏi vậy cũng đúng.
Cô sửng sốt, suy nghĩ một chút dù sao thì cũng đã đến, liền đằng hắng, mở miệng nói: “Xin chào, tôi là hàng xóm đối diện nhà anh, buổi sáng mấy ngày trước anh giúp tôi cứu một con chó –”
“Chuyện gì?” Tiếng nói lạnh lùng của anh cắt đứt lời cô.
Trên cơ bản, cô cũng không biết rốt cuộc cô đến tìm anh là có chuyện gì, chẳng qua cô lại không thể nói ban ngày nằm ngủ, mộng du đi đến nhà anh?
Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo len, mở miệng trong cái rét tháng mười hai, nhưng lại không biết nên nói gì, một giây sau, cô nghe mình nói: “Tôi có làm một ít bánh ngọt.”
Anh nhất định cảm thấy cô rất kỳ quái.
Ngoài tưởng tượng của cô, sau ba giây trầm mặc, cánh cửa kia “tách” một tiếng, mở ra.
Làm cô sợ hết hồn, lui về sau một bước, không có ai đi ra, cô quay đầu nhìn đèn của máy trò chuyện bên cạnh chuông cửa, nó đã tắt, cho nên anh là người mở cửa?
Cô đang tính đẩy cửa ra, cửa sắt thuận thế mở ra, bên trong hiện ra một cầu thang. Nhà trọ này có kết cấu giống nhà trọ của cô, nhưng cô lại cảm thấy bên trong rất âm u, giống như sào huyệt của ác ma, ngay cả đèn trên tường nhìn cũng rất cũ kỹ, trong đó có một cái lắc lư lúc sáng lúc tắt, rất rợn người.
“Đừng sợ, đây đương nhiên không phải là sào huyệt của ác ma.” Cô lẩm bẩm, hít sâu một cái, cầm bánh ngọt đi vào, theo hướng cầu thang đi lên trên.
Thật không ngờ, mặc dù nhà trọ tương đối cũ, nhưng tay vịn cầu thang lại tương đối sạch sẽ, gần như không có một hạt bụi.
Cầu thang dẫn đến lầu ba, cuối cầu thang là một cánh cửa inox dày cộm nặng nề, cửa kia hơi mở ra, từ khe cửa lộ ra ánh sáng nhạt.
Mặc dù cánh cửa đó mở, nhưng cô vẫn thử dò xét gõ cửa một cái, “Hello?”
“Cửa không có khóa.” Thanh âm của anh từ sau cánh cửa truyền tới, không biết vì sao nghe qua có chút khoảng cách.
Cô nghi ngại đẩy cửa ra đi vào, lại bị cảnh tượng bên trong doạ cho sợ hết hồn.
Nhà trọ này hoàn toàn khác với nhà trọ của cô, bên ngoài thoạt nhìn thì giống nhau, nhưng bên trong lại hoàn toàn khác nhau, cô đứng ở cạnh cửa, cả nửa ngày cũng nói không ra lời.
Giữa lầu ba và lầu bốn không có tầng ngăn, đối diện cô là bức tường cao hai tầng, từ sàn nhà đến tường và cuối cùng là trần nhà đều được ốp đá, giữa cô và mặt tường là một đống thiết bị tập thể hình, máy chạy bộ, cử tạ, xe đạp vân vân, chỉ cần đoán thôi cũng biết, nơi này thứ gì cũng có, hơn nữa tất cả đều là thiết bị hiện đại nhất, mỗi một thứ đều bị được bảo dưỡng tỏa sáng lấp lánh.
Bên tay trái cô còn treo một bao cát để đánh bốc, bên cạnh bao cát treo các loại bao tay mà tuyển thủ hay dùng.
Cái này thật quá khoa trương mà!
Khó trách anh không ra ngoài cũng có thể là một mãnh nam cơ bắp cuồn cuộn.
Người này nhất định là người cuồng vận động, hơn nữa lại có bệnh ưa sạch sẽ, anh là một người có bệnh sạch sẽ và cuồng vận động.
Chỉ trong nháy mắt cô đưa ra kết luận này, đột nhiên lại nghe được tiếng động nhỏ truyền đến từ sau lưng, nhanh như tia chớp cô quay người lại, cánh cửa inox dầy cộm nặng nề kia tự nhiên đóng lại, không có một tiếng động nào, trừ tiếng động nhỏ lúc nãy.
Người đàn ông này là tên biến thái sao?
Trong nháy mắt cái ý nghĩ này hiện lên trong đầu cô, có thể là tên sát nhân, phi tang thi thể, xuất hiện trên trang đầu của của tờ báo – dừng lại, dừng lại!
Hình như trí tưởng tượng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




