watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:48 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4295 Lượt

yên lặng đứng thẳng người.

“Các ngươi còn sững sờ ở đó làm gì? Bắt đầu làm việc thôi!” Lâm đại nương vẫy vẫy tay đuổi những ánh mắt tò mò của mọi người.

Trong chốc lát, không còn một ai ở quanh đó, Hạ Liên bị những người khác lôi đi theo .

“Ngươi đi theo ta.” Nguyên tổng quản rốt cuộc cũng mở miệng.

“Dạ” Đàm Ngu Cơ cẩn trọng tuân theo những qui tắc do Lâm dại nương dạy bảo —— cấp trên sai bảo gì cái gì, chỉ cần nghe lệnh làm theo, không được hỏi vì sao.

Cúi đầu xuống nàng lặng lẽ đi theo phía sau Nguyên tổng quản, trên đường đi không thể không phát hiện ra những ánh mắt tò mò, xem xét, nàng tự ngẫm nghĩ từ trong ra ngoài hết một lượt, đến khi phát hiện ra nơi này hết sức quen thuộc, trong lòng dâng lên một dự cảm bất thường.

Con đường nhỏ này không phải là lối dẫn đến Phách viện sao?

Chẳng phải không được đến đây hay sao! Có lẽ chỉ là đường giống nhau mà thôi. . . . . .

“Tỷ muội các ngươi quen biết tướng quân, đúng không!” Nguyên tổng quản đột nhiên hỏi.

Đàm Ngu Cơ mỉm cười sợ hãi trả lời, nhớ ngày đầu tiên vào phủ, Nguyên tổng quản sau khi xem qua tư tín, mở miệng hỏi câu đầu tiên: “Các ngươi quen biết với tướng quân sao?”

Lúc ấy nàng lắc đầu phủ nhận, bởi vì nàng không biết người cứu nàng chính là Hỏa tướng quân.

Giờ phút này giọng điệu của Nguyên tổng quản không phải nghi vấn, mà là khẳng định, nếu nàng không nghe lầm, khẩu khí của ông còn có chút trác cứ. . . . . . Trách cứ?

Khẽ ngước nhìn phía sau lưng của ông ta, nàng nên trả lời thế nào đây?

Quan trọng nhất là vì sao Nguyên tổng quản lại nhắc tới chuyện này? Chẳng lẽ ông ta đã phát hiện chuyện gì sao? Hoặc là. . . . . . Ông ấy đã biết trước được tướng quân đã quay về?

Nhớ đến ánh mắt lúc trước của tướng quân, khuôn mặt nàng không khắc chế được trở nên đỏ lự . Hắn vì sao lại dùng ánh mắt đó nhìn nàng?

Tuy rằng ngay sau đó hắn lập tức giữ khoảng cách với nàng, không nói một lời, sau khi đưa nàng trở về phòng, liền lặng lẽ rời đi.

“Ngươi không nói, ta cũng có thể biết đáp án rồi, ngươi không cần phải lừa ta.” Nguyên tổng quản dừng lại, xoay người đi.

Đàm Ngu Cơ hoảng sợ, kinh ngạc ngẩng đầu, nhận được ánh mắt trách cứ của ông.

Ông ta quả thật là trách cứ nàng, Nhưng. . . . . . Vì sao?

“Nguyên tổng quản, ta. . . . . . Không hiểu ý của tổng quản.”

“Tùy ngươi nói sao cũng được.” Ông đơn giản nhìn nàng, “Từ giờ trở đi, ngươi không cần phải đến phòng bếp .”

“Vì sao?” Nàng nghi ngờ hỏi, nhìn vẻ mặt của ông cảm thấy sợ hãi. Chẳng lẽ nàng bị đuổi ?”Nguyên tổng quản, có phải ta đã làm sai việc gì không? cho dù ta làm sai gì cũng được, cầu xin ông đừng đuổi ta đi!”

Nguyên tổng quản nhíu mày, nghiêng đầu nhìn nàng thật kỹ.

“Ngươi không biết?” Thái độ sợ hãi kia của nàng quả thật không giống đang làm bộ, nàng thật sự cho là ông sẽ nàng đuổi ra khỏi phủ tướng quân. Chẳng lẽ là do ông đã hiểu lầm?

“Ta thật sự đã làm gì sai hay sao?” Đàm Ngu Cơ lo lắng hỏi.

“Ngươi thành thật nói cho ta biết, tỷ muội các ngươi. . . . . .” Nguyên tổng quản dừng một chút, không phải tỷ muội hai nàng mà là nàng, bởi vì tướng quân chỉ muốn nàng, hoàn toàn không hề nhắc đến tỷ tỷ của nàng ấy.”Ngươi cùng tướng quân có phải có quen biết? Các ngươi đem phong thư kia đến, là do chính tay tướng quân viết , ngươi hãy nói thật đi!”

“Nguyên tổng quản, ngày đó chúng ta gặp tướng quân, ta quả thật không biết người viết thư đó chính là tướng quân, ta cũng chỉ mới biết được cách nay không lâu lắm .” Nàng cẩn thận trả lời.

“Là ngày đó tướng quân vào thành, chúng ta ra nghênh đón tướng quân, ngươi mới biết được ?” Ngày ấy diễu hành náo nhiệt ngoài phố ông đều cho bọn nô bọc nghỉ một canh giờ để xem náo nhiệt, nghênh đó chủ tử về kinh.

“. . . . . . Phải” đàm Ngu Cơ nhìn xuống đất trả lời. Kỳ thật ngày ấy nàng không ra ngoài xem, mà là ở nhà bếp xách nước, sợ làm lỡ mất bữa dùng cơm trưa, nhưng mà nàng không thể nói ra, nếu không sẽ phải khai luôn ra chuyện tướng quân chuồn ra khỏi cung.”Tướng quân có ân cứu mạng với ta, nếu như tướng quân chưa nói cho ta biết rõ thân phận, ta sao dám hỏi Nguyên tổng quản người viết thư là ai kia chứ?”

“Thật sao?” Nguyên tổng quản thở dài, “Nếu ta sớm biết rằng tướng quân có an bài khác cho ngươi, cũng sẽ không nhiều chuyện sai ngươi đến phòng bếp.”

“Cái gì?” Nàng kinh ngạc, “Có an bài gì khác?”

“Ngươi cũng không biết chuyện gì sao?” Nguyên tổng quản lại hỏi.

Đàm Ngu Cơ khẽ lắc đầu. Biết cái gì?

“Sáng nay trời vừa sáng, Tiết phó tướng liền đemthư của tướng quân về , trong thư phân phó, trước khi vết thương ở tay ngươi khỏi hẳn, không cho phép để cho ngươi làm bất cứ việc gì.” Ông vừa nói vừa cẩn thận dò xem sắc mặt của nàng, thấy vẻ mặt kinh ngạc hiện lên trên sắc mặt của nàng,ông mới nhếch mép cảm thấy buồn cười.”Xem ra ngươi thật sự không biết việc này, ta còn tưởng lém cáo trạng với Tiết phó tướng, để cho Tiết phó tướng nói với tướng quân cơ chứ.”

Nàng hoảng sợ lắc đầu, “Không, ta thật không có!”

“Được rồi, ta tin ngươi.” Nguyên tổng quản lướt nhìn qua tấm vải trắng băng trên hai tay nàng, “Tay ngươi bị thương, sao không nói? Khiến ta biến thành kẻ ngược đãi hạ nhân.”

“Thật sự thật xin lỗi, Nguyên tổng quản, tất cả đều do bản thân nô tỳ vụng về, cái gì cũng không biết làm, chẳng qua chỉ muốn sớm quen với việc, muốm làm cho thật tốt.” Tướng quân vì nàng ra mặt, nàng thực rất cảm động, nhưng hắn làm vậy, khiến nàng không biết phải giải thích thế nào?

” Rất nghiêm

trọng sao?” Nguyên tổng quản hỏi.

“Không nghiêm trọng. . . . . .” Thấy nguyên tổng quản ánh mắt hoài nghi, đàm Ngu Cơ im lặng.

“Mở ra ta xem xem.” Hắn chỉ vào tay nàng. Tướng quân không phải người dễ ngạc nhiên, nếu không nghiêm trọng, sẽ không thể phân phó như vậy mới đúng.

Không thẻ làm gì khác, nàng đành chầm chậm mở miếng vải trắng ra.

Nguyên tổng quản vừa nhìn thấy vết thương của nàng, liền tức giận.

“Cái này gọi là không nghiêm trọng? Tay ngươi đã thành ra thế này rồi! Sao có thể bị thương nghiêm trọng như vậy ?”

“Này. . . . . . bởi vì nổi bóng nước, sau đó bóng nước bị vỡ ra; khi múc nước phải mắm chặt dây thừng, là đo quẹt phải dây thừng khiến viết tương lan rộng ra. . . . . .” Nàng cẩn thận sẽ dùng vải trắng quần lại vết thương, kỳ thật trước đó tướng quân đã bôi thuốc cho nàng rồi .

“Ngươi đang làm việc gì ở phòng bếp?” Bị thương thành như vậy, chẳng lẽ quản lý phòng bếp Ngô quản sự đã ngược đãi nàng sao?

“chỉ là múc nước, rửa rau .” Nàng thành thật trả lời.

Nguyên tổng quản kinh ngạc. Đây đều công việc vô cùng cơ bản!

“Chỉ có vậy mà có thể khiếntay bị thương thành như vậy? Chẳng lẽ ngươi trước kia chưa bao giờ từng làm qua việc nặng?”

“Xin lỗi.” Nàng xấu hổ cúi đầu. Trước kia chưa từng cầm qua vật nặng, thỉnh thoảng mới cùng các tỷ muội nấu cơm mà thôi,, mà trước đó chẩn bị và dọn dẹp dĩ nhiên không phải là nàng

“Bị thương nghiêm trọng như vậy, khó trách tướng quân cấm ngươi làm việc. Nhưng mà. . . . . . Thật đúng là kỳ lạ, tướng quân sao lại biết được việc này?” Ông tỏ ra nghi hoặc.

Đàm Ngu Cơ cúi đầu, không dám trả lời.

“Bỏ đi, trong thư tướng quân phân phó, từ giờ ngươi ở lại nơi này.”

Ở chỗ này?

Nhìn qua bốn phía, nàng mới phát hiện nàng đang đứng ngoài Hàn Phách Viện.

“Ở chỗ này? Hàn phách viện?” Nàng kinh ngạc, làm việc tại Hàn Phách Viện?

“Đúng vậy, tướng quân chưa từng có tỳ nữ cận thân hầu hạ, ngươi là người đầu tiên đó.”

Tỳ nữ cận thân? Hắn điều nàng đến Hàn Phách Viện để làm Tỳ nữ cận thân cho hắn ?

“Vào đi! Ta dẫn ngươi xem qua Hàn Phách Viện.” Nguyên tổng quản dặn, “Tuy rằng tướng quân phân phó, tay ngươi chưa khỏi hẳn thì không được làm việc, Nhưng mà hai ngày nữa tướng quân sẽ hồi phủ, ngươi phải nhanh cho quen với hoàn cảnh biết chưa hả”

“Dạ”

Chương 10

Tiết trời tháng hai, mang theo cái buốt giá, lạnh lẽo của đầu xuân, sáng nay trời có chút ấm hơn, không nghĩ đến ban đêm lại vẫn lạnh như vậy, còn loáng thoáng có tuyết rơi, chẳng biết đến khi nào mới thực sự được tận hưởng không khí ấm áp của mùa xuân?

Đàm Ngu Cơ nhay tay kéo vạt áo, chầm chậm đến Hàn Pháp Viện.

Thật không biết nên cảm thấy mình may mắn hay không nữa? Có thể được làm việc ở Hàn Phách Viện, làm tỳ nữ bên người tướng quân , nàng sẽ không cần phiền não nghĩ biện pháp tiếp cận Hỏa Tướng Quân, nhưng mà. . . . . .

Không nhịn được nhẹ thở dài, không cần nghĩ biện pháp tiếp cận tướng quân chỉ bớt được một việc, nhưng nàng làm thế nào mở miệng đây?

Dù sao kẻ nàng muốn đối phó cũng là Tể tướng đương triều, là kẻ được hoàng thượng tín nhiệm, tướng quân làm sao có thể vì một nô tỳ như nàng mà đối đầu với Tể tướng quyền quý kia chứ?

Việc này không phải chỉ mạo

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT