watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4038 Lượt

trình diện, bởi vì ba mẹ từ nhỏ đã dạy làm người phải có lễ phép, vì vậy cô luôn mỉm cười, bất kể biết hay không biết, gặp người liền chào hỏi.

“Chào buổi sáng. . . . . .” Mấy cô gái ngồi trước bàn trang điểm, quay đầu nhìn cô, chưa nói tới ánh mắt lạnh hay nóng, đối với cô nhìn lên nhìn xuống đánh giá.

“Xin hỏi Mật Nhi ở đâu?”

Lời nói vừa thốt ra, các cô gái dùng ánh mắt đánh giá, tùy tiện quan sát cô, giống như câu hỏi của cô có chút thất lễ.

“Cô là ai?” Đối phương hỏi.

Cô thật cao hứng, ngày thứ nhất đi làm liền có người hỏi tên của cô, đây là khởi đầu cho sự quen biết, vì vậy cô thân thiện tự giới thiệu mình.

“Tôi tên là Hàn Thiên Tầm, cô thì sao?” Vươn tay, chờ một lời đáp kết nối hữu nghị.

Chỉ là, người ta cũng không có đưa tay đáp lại, còn quái dị mà nhìn chằm chằm vào cô.

“Tôi hỏi, cô tới nơi này làm cái gì? Nơi này chỉ có nhân viên làm việc cùng người mẫu mới có thể đi vào.”

“Tôi biết a!” Cô gật đầu.

Mấy cô gái bừng tỉnh hiểu ra.”Ách? Là tiểu muội phụ tá chụp ảnh mới tới?”

“Không phải, tôi là người mẫu.”

Cô mới nói ra miệng, những cô gái kia đầu tiên là vẻ mặt sửng sốt, tiếp đó là phì cười, giống như cô đang kể một câu chuyện tiếu lâm.

“Cô gái nhỏ, cô nhầm rồi, nơi này của chúng tôi là phòng chụp ảnh cho người mẫu chuyên nghiệp, không phải là phòng chụp bình thường.” giọng nói lãnh ngạo, mang theo bộ dáng hả hê ‘mắt chó nhìn người’ .

“Tôi không phải tới đây phụ giúp chụp ảnh , mà là tới để chụp ảnh cưới.”

“Vậy cô lại càng không nên tới nơi này, nên đến tiệm áo cưới đối diện mới đúng.”

Cô rất có kiên nhẫn giải thích cho những người phụ nữ này”Tôi không phải tới giúp chụp ảnh, cũng không phải chụp hình cưới, mà là làm việc , tôi chụp ảnh cho tập san trên tạp chí.”

Yên lặng. . . . . .

Những nếp nhăn trên mặt khi cười của những người phụ nữ kia cứng lại, dùng ánh mắt hoài nghi quan sát cô.

“Cô sẽ không phải là người mẫu mà Sam¬my tuyển để quảng cáo mặt bằng đó chứ?”

“Đúng a!” Cô không phải đã sớm nói rồi a ?

“Cái gì!”

Không riêng đối phương giật mình, cô cũng bị dọa sợ, bởi vì không hiểu mình nói sai cái gì, có cần thiết biểu lộ kinh hách đến vậy sao?

“Làm sao có thể? !”

“Cô lùn như vậy, 1m60 cũng chưa tới đi!”

Hưu! Cô cảm thấy đỉnh đầu bị trúng vài mũi tên, người mẫu nói chuyện đều trực tiếp như vậy sao? Thái độ cao ngạo không thân thiện.

Nhưng cô cũng không vì vậy mà tức giận, vẫn từ tốn trả lời họ.

“Ngượng ngùng, tôi vừa đúng1m60.” Cô thật lùn như vậy sao a?

“Cô là người thuộc công ty nào?”

“Tôi không thuộc công ty nào cả.”

“Cô cũng không có người đại diện?”

“Không có.”

“Cô vào ngành này đã bao lâu?”

“Hôm nay là ngày đầu tiên.”

“Cái gì? !”

Thiên Tầm vô tội đưa hai tay bịt lỗ tai, chỉ sợ bị tiếng kêu chói tai của mấy người phụ nữ ày làm cho điếc, từng người họ đều cao giống như cây gậy trúc, trên mặt trang điểm nhìn thấy vừa xinh đẹp vừa lạnh lùng, đứng giữa họ, cô như mọt người lùn bị vây trong khu rùng rậm rạp, hơn nữa chẳng biết tại sao họ thoạt nhìn rất mất hứng, thái độ cũng không thân thiện, thật giống như cô đã đụng chạm đến họ.

“Các cô ở bên đó gào cái quỷ gì vậy?”

“Sam¬my!”

Mấy người phụ nữ nhìn lên thấy Sam¬my, mắt đều sáng, từng nữ vương cao ngạo liền biến thành cô gái nhỏ ỏn ẻn, nũng nịu , tất cả đều dồn lại một chỗ, giống như tiếp kiến Quốc vương vây quanh anh ta.

“Oa. . . . . . Sam¬my, hôm nay anh rất đẹp trai đó. . . . . .”

“Đúng nha, tại sao mỗi lần gặp anh, cũng đều làm cho người ta không rời mắt được, anh tuấn đến thật là quá đáng đi!”

“Anh lại mặc quần áo mới rồi, phàm là thời trang mùa xuân, anh mặc thật không giống so với người khác!”

Thật buồn nôn. . . . . .

Thiên Tầm thiếu chút nữa không nhịn được muốn phủi xuống một thân nổi đầy da gà, rõ ràng mới vừa rồi còn lạnh lung giống như băng sơn, lập tức liền thay đổi thành thú bông nhiệt tình như lửa, còn dùng giọng điệu ỏn ẻn đến tận xương đó nói chuyện, cơ hồ làm tê dại màng nhĩ của cô.

Đối với những lời khen tặng, ca ngợi của những người phụ nữ quanh mình, khuôn mặt Sammy cũng không hiện lên vẻ cao hứng, ngược lại ánh mắt lộ ra tia không vui, người trong cuộc không phát hiện, nhưng người đứng ngoài xem lại sáng suốt, Thiên Tầm chú ý thấy, kỳ quái, sao lại có người không thích được ca ngợi?

Hôm nay Sam¬my vẫn mặc một bộ quần áo thời thượng, áo sơ mi làm bằng tơ cùng quần dài màu đen, phối hợp cùng đường viền vàng óng trên vai, tạo cảm giác nhu hòa, hơi thở thần bí cùng một cổ khí chất phản nghich khó nắm giữ, so sánh với những người đàn ông bình thường bây giờ thật bất đồng, vẻ tuấn mỹ ấy khiến người khác không muốn nhìn anh cũng khó.

Cô chỉ là lấy ánh mắt tán thưởng thuần túy nhìn anh.

Đang lúc cô yên lặng thưởng thức thì thình lình chống lại một cặp mắt lạnh, cô vội dời đi tầm mắt, giả bộ như đang nhìn chỗ khác.

“Này, xấu xí.”

“. . . . . .” Lại nữa rồi, xem như không nghe thấy.

“1m6 tôi đang gọi cô.” Một bóng dáng cao lớn thon dài, trực tiếp đứng

ở trước mặt cô.

Chương 8

Mặc dù rất không muốn để ý đến, nhưng nhìn ở thân phận ông chủ của anh ta, Thiên Tầm không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn thẳng anh.

“Cái gì 160, tôi tên là Hàn Thiên Tầm.” Cô tức giận nói.

Một người mẫu tò mò hỏi: “ Sammy, anh biết cô ta?”

“Cô ấy là người mẫu mặt bằng quý này tôi chọn.”

“Cái gì? !”

Lại một hồi thét chói tai, không sao, cô đã quen.

“Thế nào, có vấn đề sao?” Nói cũng kỳ quái, đôi mắt lạnh của Sammy vừa quét tới, những người mẫu kia lại lập tức biến thành những chú thú bông nhát gan, vội khoát tay.

“Không có, không có, chỉ là tò mò mà thôi.”

Lúc này, ngược lại Thiên Tầm có thêm vài phần kính trọng đối với Sammy, người này tựa hồ có uy danh rất lớn, những người mẫu kia cũng không dám chọc anh ta, hắc! Thật là tuyệt, anh ta lợi hại như vậy sao?

Ánh mắt Sammy lại trở về trên người cô, làm cô không tự chủ đề phòng.

“Cô cảm thấy thế nào?”

“Cái gì? Cái gì?” Cô không hiểu.

“Cách ăn mặt của tôi, cô có ý kiến gì không?”

Hỏi cô? Thật là một người kỳ quái, nhưng mà nếu người ta đã hỏi, liền theo tình hình thực tế mà trả lời thôi.

“Rất đẹp, nhưng mà. . . . . .”

“Nhưng mà cái gì?” Đôi mắt màu xanh dương thoáng qua một tia sáng bén nhọn.

“Có chút ẻo lả, nếu như nhìn từ sau lưng, tôi còn tưởng rằng anh là phụ nữ đấy!”

Chung quanh có người hút không khí, cũng có người cười trộm, giống như đang trách cứ miệng của không tốt, tóm lại tất cả mọi người đang chờ nhìn kịch hay, có người muốn tai vạ ập đến sao!

Ngoài dự liệu của mọi người, khóe môi Sam¬my cư nhiên cong lên nụ cười.

“Nói chuyện với cô thật là thẳng thắn a, 160.”

“Tôi chỉ là theo tình hình thực tế nói ra cảm giác của mình thôi, anh cũng không thích nghe lời nói láo.” Cô hừ nói, trong bụng nói thầm, cũng không phải là phạm nhân bị đánh số, cư nhiên gọi cô 160, thôi, so với bị gọi xấu xí thì cũng tốt hơn rồi.

Sammy cười đến thật vui vẻ, nhìn ra được tâm tình của anh rất tốt.

“Thiên Tầm!” An Mật Nhi từ phòng chụp ảnh đi ra, nhìn lên thấy Thiên Tầm liền chống nạnh trách cứ.”Không phải bảo cậu không được đến trễ, đã tới cũng không nhanh chóng đi vào, còn ở đây rề rà cái gì! Tất cả mọi người đang đợi cậu có biết hay không!”

“A. . . . . . Đúng, đúng! Mình đi !” Cô vội lên tiếng, vừa khẩn trương lại vừa hưng phấn, cũng không có cơ hội giải thích thật ra mình là đến đúng giờ, căn bản không trễ.”Đều là anh làm hại á!” liếc ngang Sam¬my một cái, liền vội vã hướng chỗ Mật Nhi chạy đi.

Sammy lắc đầu một cái, thì thầm trong miệng: “160 chính là 160, chân ngắn, chạy cũng chậm.” Lơ đãng nhìn xuống liếc một cái, phát hiện trên ghế sa lon để một chiếc túi xách của phụ nữ.”Mơ mơ hồ hồ, ngay cả túi xách cũng không cầm đi, thiệt là.”

Khéo chính là, anh vừa cầm túi xách lên, điện thoại trong túi cũng vừa lúc vang lên.

Trong phòng chụp ảnh cấm mở máy, anh do dự một chút, ngăn kéo bên ngoài tìm được điện thoại di động, nhấn nút trả lời.

“Uy.”

Điện thoại di động đầu kia, là một mảnh yên lặng.

“Uy? Uy?”

Anh lại hô vài một tiếng, nhận được, cũng là thanh âm điện thoại bị ngắt.

Sammy cau mày nhìn chằm chằm điện thoại di động, Ai! Uổng công anh tốt bụng giúp một tay, kết quả chỉ là một cuộc điện thoại nhàm chán, vô vị.

Có lẽ là gọi nhầm số đi!

*******

Thanh âm của đàn ông.

Đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời như chuông bạc của giai nhân mà là giọng nói của một người đàn ông.

Đường Sĩ Thành trầm mặc, trên khuôn mặt luôn có vẻ bình tĩnh, bao phủ một tầng

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,21 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT