|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
của nàng. Sự vật kia đối với mọi người căn bản trang chủ không thèm để ý?
“Nếu không hắn làm sao sẽ giao ta cho các ngươi?” Chuyện này là dĩ nhiên, ngược lại Lam Như Nhật cảm thấy phản ứng của bọn họ rất kỳ quái.
Hai người không cách nào đối với lời này nói lên phản bác. Đúng là, Hạ Hầu Tà Nguyệtcoi trong nàng bọn họ tất cả trong mắt đều rõ ràng, thế nhưng hắn lại đem nàng giao cho bọn họ, mặc dù chỉ là tạm thời, nhưng phía sau lại mang một ý nghĩađại biểu tựa hồ theo đúng như lời Lam Như Nhật nói, bọn họ quả thật được Hạ Hầu Tà Nguyệt tín nhiệm.
Cảm giác khó tin, xem như bọn họ có thể giành được sự tín nhiệm trên người Hạ Hầu Tà Nguyệt.
“Tà Nguyệt!” Lực chú ý đột nhiên bị chuyển hướng, Lam Như Nhật chạy về phía Hạ Hầu Tà Nguyệt, vui vẻ gọi, sau đó cả người nhào vào trong ngực hắn.
“Ta đã trở về.” Hạ Hầu Tà Nguyệt tiếp được nàng, nhìn hướng trong mắt nàng tràn đầy nhu tình, hai tay tự nhiên vòng trên eo nàng tạo thành bộ dạng thân mật.
Cho dù không nhạy bén như Lôi Thiếu Quân, lúc này cũng hiểu biết lui ra, không cần Lãnh Thư Uyên nhắc nhở, hắn tự động mà chuẩn bị rời đi.
“Cám ơn.” Lời nói cảm ơn được nói ra từ trong miệng Hạ Hầu Tà Nguyệt.
“Đây là chúng ta chuyện nên làm.” Lãnh Thư Uyên lấy lại tinh thần, trong lòng lần nữa vìsức ảnh hưởng của Lam Như Nhật đối với Hạ Hầu Tà Nguyệt cảm thấy kinh ngạc. Lãnh Thư Uyên không quấy rầy hai người nữa, kéo Lôi Thiếu Quân vìlần đầu nghe Hạ Hầu Tà Nguyệt nói cám ơn mà xơ cứng thành người đá.
“Ngươi đi đâu?” Lam Như Nhật ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng khó nén tò mò. Sáng sớm tỉnh lại, hắn đã không có ở bên cạnh, chỉ để lại tờ giấy nói cho nàng biết hắn muốn đi đến một chỗ, sẽ trễ một chút mới trở về.
Hạ Hầu Tà Nguyệt khẽ mỉm cười, tự trong ngực lấy ra nguyên nhân để cho hắn sáng sớm liền biến mất. . . . . .
Hoa tử sắc (màu tím) xinh đẹp.
Không giống với bình thường, mùi thơm của nó ít nồng, từ trong nhụy hoa tỏa ra chỉ là loại mùi thơm ngát rất nhạt rồi lại làm cho không người nào có thể không chú ý, chỉ là ngửi nhẹ, liền làm người ta toàn thân thả lỏng, nhất thời say mê vào trong hương thơm kia. Vậy màđặc biệt nhất làm người ta kinh ngạc là cánh hoa của nó, một loại trong suốt giống như cánh ve một loại trong suốt, giống như khẽ chạm sẽ dễ vỡ; trên mặt cánh hoa vẫn còn những hạt nước nhỏ trong dưới ánh mặt trời phản xạ ra ánh sáng màu tím nhạt, trong nháy mắt làm cho Lam Như Nhật mắt say đắm.
“Muốn tặng cho ta? !” Thụ sủng nhược kinh (được yêu thương vừa mừng lại vừa lo) nhìn về phía Hạ Hầu Tà Nguyệt, nàng thật cẩn thận từ tay trong hắn nhận lấy, như thu được vật quý báu.
“Ta nhất định sẽ hảo hảo quý trọng !”
Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ là nhìn nàng khuôn mặt tươi cười, liền cảm thấy thỏa mãn. Vì hái tinh hoa một năm chỉ xuất hiện một lần, đêm khuya hắn lên núi tìm kiếm, hơn nữa phát hiện nó sau thức trắng đêm trông chừng, chỉ vì chờ nó nở hoa trong nháy mắt lấy xuống và duy trì bộ dáng kia, quá trình không thể không có cái gọi là khổ cực, nhưng hắn không nói gì, chỉ vì sau nhìn thấy nàng nở nụ cười, tất cả mệt mỏi kia chính là tiêu tan đi.
Lam Như Nhật lôi kéo ống tay áo của hắn, ý bảo hắn khom người, ở độ cao mà nàng có thể tiếp xúc đến, nàng dùng sức ở trên mặt hắn hạ xuống một nụ hôn.
“Cám ơn ngươi, ta thật sự rất thích.” Yêu thích không buông tay mà đem chơi, từ trên nét mặt nàng có thể thấy được vui vẻ đến cỡ nào.
“Thích là tốt rồi.” Ánh mắt hắn toát ra dịu dàng, đối với nàng tình yêu không chút nào che giấu.
Lam Như Nhật nhìn về Hạ Hầu Tà Nguyệt, không cách nào không cảm thấy hạnh phúc, hắn đối nàng tốt đến làm cho người khác khó có thể tin, không nhịn được cảm động lại nói:
“Ta
thật sự rất thích chàng đó!”
Hạ Hầu Tà Nguyệt cười nhạt. “Ta cũng vậy.”
Đây là hình hoa tử sắc
Chương 17
Đáng chết! Hắn đường đường là Hạ Hầu Võ cư nhiên bị đối đãi như thế!
Trong ánh mắt tràn đầy phẫn hận, trong lòng Hạ Hầu Võ khẽ nguyền rủa. Ngày đó trong trí nhớ hình ảnh cuối cùng dừng ở lúc hắn bị đá bay, khi hắn tỉnh lại phát hiện mình lại giống như đồ bỏ đi bị ném ở bên ngoài Ngạo Đằng Sơn Trang, trên người đều là dơ bẩn, tựa như tên khất cái (ăn mày) té ở trên đường. Hạ Hầu Võ hoàn toàn không pháp chịu được loại khuất nhục này, thề tuyệt đối hướng Hạ Hầu Tà Nguyệt đòi lại món nợ này!
Hạ Hầu Võ nhìn bên ngoài Ngạo Đằng sơn trang cao trăm thước (mười tấc là một thước), trên mặt không khỏi toát ra một chút nụ cười âm trầm (u ám). Nếu bọn họ đối đãi với hắn như vậy, vậy hắn cũng nên không khách khí nữa. Quang minh chính đại không thành thì đành phải lén vậy ; trước đây những ngày đó hắn cũng không phải là không hiểu rõ. Hạ Hầu Võ giống như lớn lên ở bên trong Ngạo Đằng sơn trang, hết sức hiểu rõ bố trí của toàn bộ sơn trang, rõ ràng có chỗ nào đó có một đồ vật gì đó, trong đó chứa trừ một số ít những người quan trọng ra, những người khác đều không có khả năng biết đến bí mật này.
Hạ Hầu Võ cũng không ngu, từ sau kinh ngiệm lần đầu tiên, lần này hắn không có ý định xuất hiện lộ liễu ở trước mặt người đó, mà là quyết định từ bên ngoài xuyên thấu ẩn mật thẳng đến chỗ bí đạo ở giữa Ngạo Đằng Sơn Trang lẻn vào.
Hạ Hầu Võ không quên được lúc trước ở trong trang đã bị vũ nhục (sỉ nhục) một cách nghiêm trọng, trong lòng hung ác, tính toán phá hủy hoàn toàn Ngạo Đằng Sơn Trang, giống như hắn đã từng làm trước đây; đối với Ngạo Đằng Sơn Trang so với trước càng lớn mạnh hơn, hắn tin tưởng bên ngoài còn nhiều người biết đến cơ mật bên trong, mà chỉ là nghỉ đánh cắp sổ sách ra có thể thay hắn mang đến bao nhiêu tài phú, Hạ Hầu Võ nghĩ đến nhưng điều này thì ngửa mặt lên trời cười to.
Chờ coi đi! Dám ô nhục hắn chắc là sẽ không có kết quả tốt !
Chết tiệt !
Lại một tiếng mắng, ban đầu tâm tình thực tốt tiến vào Ngạo đằng Sơn Trang nhưng sau đó thì chớp mắt biến mất, bởi vì sự thật cùng hắn dự liệu hoàn toàn khác biệt; từng câu khẽ nguyền rủa không ngừng ởnội tâm Hạ Hầu Võ hiện lên, để cho hắn nóng nảy không thôi.
Hạ Hầu Võ hoàn toàn không nghĩ tới trong khoảng thời gian hắn rời đi mấy năm này, bên trong Ngạo Đằng Sơn Trang lại có thay đổi lớn như vậy; mặc dù tất cả kiến trúc phương hướng đều không có thay đổi, nhưng thính đường (phòng lớn) trước đây dùng cho việc xử lý công việc thì hôm nay đã biến thành thư khố (phòng sách), còn còn lầu các ghi chép sổ sách quan trọng thì biến thành phòng khách bình thường, để cho hắn cho dù mượn bí đạo tiến vào bên trong lầu, cũng không làm sao tìm được thứ hắn muốn.
Hạ Hầu Võ nghiến răng nghiến lợi mắng, nhưng vẫn không cam lòng, cũng hiểu mình đã không cách nào đợi lâu hơn nữa, trong sơn trangphòng vệ không lộ vẻ nửa điểm chỗ sơ hở, xa xa đề phòng chặt chẽ vượt quá dự liệu của hắn nếu không phải dựa vào sự hiểu biết của hắn hắn đối với các nơi bên trong trang thì ngay từ lúc hắn xông vào không bao lâu đã bị người tuần tra bắt được.
“Người nào ở đây?”
Từ phía sau truyền tới giọng nữ làm cho Hạ Hầu Võ thiếu chút nữa kinh sợ nhảy dựng lên. Hắn hít một hơi thật sâu, cố tự trấn định mình quay đầu lại; khi nhìn thấy nữ nhân đứng cách đó không xa thì ánh mắt hắn híp lại, cảm giác có chút quen mắt. Bởi vì liên quan đến vận mệnh của chính mình, Hạ Hầu Võ rất nhanh ở trong ký ức tìm kiếm, rốt cục nhận ra nàng chính là cái nữ oa nhi từ trước cũng rất yêu thích dính lấy Hạ Hầu Tà Nguyệt, hình như gọi là Lôi gì đó.
“Ngươi là ai? Ở trong đó làm cái gì?” Đôi mày thanh tú nhíu lên, Lôi Thu Yến không khách khí mà hỏi.
“Ai, ngươi không phải là Lôi gia cái nha đầu kia sao? Đã lâu không gặp, thế nào? Thật đã quên Vũ thúc phải không?” Hạ Hầu Võ đè xuống trong lòngchút không vui vì thái độ vô lễ của nàng, không có đem tâm tình biểu hiện ở trên mặt, đối với nàng lộ ra nụ cười ôn hòa, nói chuyện một cách tự nhiên giống như là quen biết đối với Lôi Thu Yến.
“Vũ thúc?” Trong giọng nói của Lôi Thu Yến có chút hoài nghi, rõ ràng không nhớ rõ trong trang có một nhân vật này tồn tại.
Hạ Hầu Võ cố làm ra vẻ thở dài một hơi mạnh, giương mắt nhìn về phía nàng, ánh mắt lộ ra hoài niệm, bởi vì nàng quên hắn mà giọng nói càng thêm tràn đầy tiếc nuối.
“Nghĩ lại Vũ thúc cũng rời đi không ít năm, lúc Vũ thúc đi ngươi vẫn chỉ là một nha đầu ngây ngô, không nghĩ tới bây giờ đã trở thành một mỹ nhân xinh đẹp như vậy, thời gian trôi qua thật là nhanh, Vũ thúc còn nhớ rõ ngươi thích nhất là chạy đuổi theo Tà Nguyệt đây.”
Hạ Hầu Võ nói một cách chân thật, diễn phải giống như thật, rất dễ dàng liền tháo xuống đề phòng của Lôi Thu Yến, để cho nàng để xuống đối với hắn phòng bị, mà lời của hắn cũng làm cho nàng mơ hồ nhớ lại tựa hồ thật có người này tồn tại.
“Như đã nói, Vũ thúc chuyến này trở lại là bởi vì ở bên ngoàinghe được một tin, dường như là Tà Nguyệt muốn chuẩn bị thành thân .” Hạ Hầu Võ giống như vô ý mở miệng, giống như là hoàn toàn không thấy vẻ mắt biến sắc của Lôi Thu Yến,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




