|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
phòng chờ đợi Hạ Hầu Tà Nguyệt vừa thấy Lam Như Nhật đến liền gọi, nhưng trên khuôn mặt nàng có biểu tình làm cho hắn khó hiểu (_ _”)
“Làm sao vậy?”
“Ta có thể không cần mặc loại này a?” Lam Như Nhật đi hướng hắn, không được tự nhiên nói.
“Vì sao? Ngươi mặc vào thập phần đẹp mắt.” Khác với lúc trước nàng mặc nam trang, màu vàng nhạt nhìn như ánh mặt trời ấm áp rất giống tên của nàng, tơ lụa thượng đẳng may thành xiêm y nhẹ nhàng ánh lên, hoàn toàn tôn lên roc ràng vẻ đẹp thanh khiết thoát tục của nàng, tựa như tiên tử trong sơn động thật động lòng người, hoàn toàn hấp dẫn ánh mắt hắn.
“Nhưng là…… Mặc vào được thực phiền toái lắm.” Nàng nhịn không được lầu bầu, hơi hơi oán giận.“Ngươi thật sự cảm thấy đẹp mắt sao?”
“Thật sự.” Hạ Hầu Tà Nguyệt không chút do dự trả lời.
“Hmm……” Như là đang quyết định làm cái gì trọng đại, Lam Như Nhật biểu tình có vẻ phiền não không thôi.
“Làm sao vậy?” Đem nàng ôm vào lòng, Hạ Hầu Tà Nguyệt dưa tay khẽ vuốt hai má non mềm của nàng, giọng điệu lộ ra một chút lo lắng.
Không hề chớp mắt nhìn hắn, Lam Như Nhật đột nhiên đưa tay ôm lấy hắn, lớn tiếng thở dài, làm Hạ Hầu Tà Nguyệt không hiểu ra sao.
“Được rồi, ta sẽ ngoan ngoãn mặc……” Nàng đầu hàng giống như nói.
Cuộc chiến trong lòng cuối cùng đã xuất hiện kết quả, bản tính lười của Lam Như Nhật cuối cùng lại bại bởi một câu nói của hắn– bởi vì hắn thấy nàng mặc như vậy xem tốt lắm, làm cho nàng nguyện ý không chê phiền toái ở sau này mỗi ngày đều mặc như vậy.
Nháy mắt hiểu được hàm ý trong lời nói của nàng, không thể nói lên cảm giác nhất thời nảy lên trong lòng Hạ Hầu Tà Nguyệt; Nàng chung quy ở hắn chưa đoán trước đến tình huống sẽ làm cho hắn phát hiện chính mình trong lòng nàng địa vị không giống người thường, mà này phát hiện làm hắn đem nàng gắt gao ôm lấy.
“Ngươi luôn làm cho ta kinh hỉ.” thầm thỳ khẽ nói, hắn tựa đầu vào sát cổ nàng, không muốn cho nàng nhìn thấy hắn giờ phút này có bao nhiêu vui vẻ.
Nàng có làm cái gì sao?
Chớp chớp mắt nhìn, Lam Như Nhật tràn đầy khó hiểu, nhưng…… đưa tay ôm lại hắn, dù sao hắn xem ra dường như rất cao hứng, như vậy là đủ rồi.
Chương 8
Ban ngày đã qua, màn đêm dần buông xuống bao phủ khắp nơi, ánh sáng trong trẻo – sáng ngời từ mặt trăng như tô thêm vẻ đẹp cho bầu trời đêm, gió đêm hiu hiu thổi, tiếng côn trùng kêu vang thật huyên náo, nhưng………
“Tại sao vẫn nhìn ta như thế?” nhìn người ngồi đối diện vẫn luôn chăm chú nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ của Lam Như Nhật hiện lên rất rõ chữ khó hiểu, khiến Hạ Hầu Tà Nguyệt không khỏi nhíu mày hỏi.
Lam NhưNhật liền trả lời, nhìn quanh hắn 1 vòng, nghi hoặc khoanh tay trước ngực nghiêng đầu, dưới ánh mắt chờ đợi câu trả lời của Hạ Hầu Tà Nguyệt, nàng rốt cục mở miệng.
“Hiện tại đã là buổi tối” Trong thanh âm không giấu được vẻ khó hiểu.
“Đúng đã là buổi tối” Hạ Hầu Tà Nguyệt hơi hơi nhướng mày, không nhanh không chậm nói, nhưng trong thanh âm lại chứa ý cười, chỉ vì hắn rất nhanh liền hiểu được nghi hoặc của nàng là thế nào: “Cho nên ngươi mệt mỏi muốn đi ngủ?”
“Mới không phải! Ta cũng không phải trư, ăn no ngủ, ngủ dậy lại ăn.” Lam Như Nhật nhịn không được sẵng giọng, phồng má trừng thẳng hướng y: “Ngươi rõ ràng biết ta muốn hỏi cái gì”
“Hôm nay sẽ không.” Thuận tay cầm lấy trên bàn món điểm tâm ngọt, Hạ Hầu Tà Nguyệt vừa nói vừa đút vào miệng nàng.
“Sẽ không?” Nuốt xuống món điểm tâm ngọt hắn vừa đút nàng, Lam Như Nhật liền lặp lại để xác nhận câu nói đó.
“Sẽ không.” Hạ Hầu Tà Nguyệt thực khẳng định nói thêm một lần nữa.
“Vậy là không phải cứ đến buổi tối ngươi sẽ biến sao?” Lam Như Nhật có vẻ rất kinh ngạc, bởi vì hai lần nhìn thấy hắn đều là vào ban đêm, bởi vậy nàng nghĩ rằng chỉ cần đến buổi tối hắn sẽ biến thành 1 bộ dạng khác.
Biến? Lam Như Nhật hình dung không khỏi làm Hạ Hầu Tà Nguyệt bất đắc dĩ cười, nhưng không nói thêm cái gì, chính là vì khó để giải thích cho nàng hiểu –
“Cái kia bộ dáng chỉ xuất hiện vào đêm trăng tròn”
“Ồ!”
Lam Như Nhật đột nhiên kêu to làm Hạ Hầu Tà Nguyệt sửng sốt, còn chưa kịp hỏi nguyên nhân, liền sau đó nàng đã vui vẻ giữ chặt ống tay áo hắn nói:
“Cho nên ta thực may mắn đúng hay không!” Vẻ mặt có không thể tin, Lam Như Nhật hưng phấn nói.
Một tháng chỉ có một lần, nhưng nàng hai lần đều gặp đúng lúc! Nếu kém một ngày, nàng có khả năng sẽ bỏ qua cơ hội có thể nhìn được hình dáng xinh đẹp của hắn, quả nhiên vận khí của nàng rất tốt.
Trong lúc nhất thời không thể phản ứng kịp, bộ dáng thực vui vẻ kia của nàng làm Hạ Hầu Tà Nguyệt chỉ có thể đứng nhìn, tìm không ra lời nào để hình dung tâm tình của mình giờ phút này, duy nhất có thể xác định chỉ có………
“Người may mắn là ta”
“Hả! Ngươi vừa mới nói cái gì sao?” Hạ Hầu Tà Nguyệt gần như dùng âm lượng rất nhỏ nói làm cho Lam Như Nhật vẫn đang bị vây trong trạng thái hưng phấn không kịp nghe rõ.
“Không có gì” Hạ Hầu Tà Nguyệt hướng nàng cười.
Tuy rằng dường như cảm thấy có gì không đúng, nhưng nàng cũng không có nghĩ nhiều lắm, lập tức lại lôi kéo hắn hỏi, trong mắt ánh lên sự chờ mong.
“Vậy tháng sau khi trăng tròn ta sẽ lại được thấy?”
“Ừ!” Ánh mắt nhìn về phía nàng tràn đầy ôn nhu. Bởi vì nàng, lần đầu tiên Hạ Hầu Tà Nguyệt không hề cảm thấy chán ghét bản thân khi khác với người thường.
“Bất quá……Vì sao chỉ có lúc trăng tròn là đặc biệt biến vậy?” Thật vất vả để kéo cảm xúc hưng phấn hồi phục, Lam Như Nhật nhịn không được lại tò mò hỏi.
“Ta cũng không biết” Hạ Hầu Tà Nguyệt cười khổ, đối với nghi hoặc này của nàng hắn cũng chỉ có thể trả lời như vậy. Tóc trắng và mắt tím sẽ làm người khác thấy sợ hãi.
Hắn chỉ biết là từ lúc nhỏ đã có, chính mình vẫ như thế này, giống như thoát không được nguyền rủa, vô luận hắn oán trời đến thế nào, tình hình vẫn như trước không có gì thay đổi. Hằn từng nghĩ đến tất cả mọi người cũng giống hắn, thẳng đến khi nhìn thấy vẻ sợ hãi trong mắt người khác, mới rốt cục hiểu được, nguyên lai tồn tại của hắn cỡ nào dị thường, dị thường đến ngay cả mẹ ruột của hắn tiếp cận cũng hoảng sợ phát ra tiếng thét chói tai………
Cảm giác góc áo đột nhiên khẽ động, Hạ Hầu Tà Nguyệt liền hồi thần (ta ko nghĩ ra từ nào cho suông câu nên để nguyên nha), liền thấy Lam Như Nhật nhìn hắn với vẻ mặt lo lắng.
“Ngươi………” Lam Như Nhật có chút luống cuống không biết nên nói cái gì.
“Ta không sao, đừng lo lắng” đưa tay vỗ vỗnàng, Hạ Hầu Tà Nguyệt trấn an cười nói.
“Tà Nguyệt, ta, ta thực thích ngươi nha!”Lam Như Nhật cầm lấy tay hắn thận trọng nói.
“Ta cũng thích ngươi” liền hôn lên trán Lam Như Nhật, khắc chế không được đem nàng ôm vào trong lòng, Hạ Hầu Tà Nguyệt chân thành nói.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm tạ ông trời, cảm tạ ông trời đem sinh mệnh là nàng đến bên hắn………
Bên ngoài chỗ Hạ Hầu Tà Nguyệt, có hai bóng người đang nói chuyện với nhau.
“Thư Uyên, ngươi cảm thấy tin tức kia là thật? Trang chủ thật dẫn theo một người trở về?” nhìn về phía Lãnh Thư Uyên, Lôi Thiếu Quân không nhẫn nại hỏi.
Vì việc kinh doanh ở cửa hàng bên ngoài của Ngạo Đằng Sơn Trang nhất thời phát sinh việc ngoài ý muốn, sự tình khẩn cấp làm cho bọn họ không thể đợi trang chủ trở về liền hỏa tốc chạy tới hiện trường xử lý, khi bọn họ trở về trang mới biết được tin tức kinh người này.
“Hiện tại chuyện này không phải một trong những nguyên nhân của chúng ta?” Lãnh Thư Uyên không vội kết luận, dù lúc mới nghe hắn cũng thấy như sấm nổ giống Thiếu Quân và hoài nghi như vậy.
“Không đề cập tới ngày thường, nhưng ngày chúng ta rời trang đó là ngày trăng tròn, ngươi thực cảm thấy trang chủ có thể ngày kia dẫn người về? nhưng lại đem giữ ở bên người?” Nguyên nhân vì bọn họ đều biết bí mật của Hạ Hầu Tà Nguyệt, cũng bởi vì chuyện này, đối với lời nói của cấp dưới chuyện càng thêm khó có thể tin được.
“Về chuyện này, chúng ta rất nhanh sẽ biết” Cho dù cùng Lôi Thiếu Quân có cùng nghi hoặc giống nhau, nhưng Lãnh Thư Uyên vẫn là tương đối bình tĩnh, không chỉ chứng thực tin tức làm hai người cùng hoài nghi, cũng vì báo cáo chuyện xảy ra ngoài trang lần này.
“Ở đây làm gì?”
Một câu hỏi đột nhiên xuất hiện, trong nháy mắt làm hai người kinh ngạc lập tức quỳ nữa người, thái độ cung kính hô lên:
“Thuộc hạ chào trang chủ!” nguyênvănlàramắtmàmìnhthấykỳkỳnênđổilạilàchào.[
“Lần đầu gặp mặt các ngươi, ta là Lam Như Nhật” Cảm giác không khí dường như có chút không thích hợp, Lam Như Nhật lên tiếng phá tan ngột ngạt, cũng không e dè tránh phía sau Hạ Hầu Tà Nguyệt, mà vẻ tươi cười đáng yêu của nàng lại làm người khác không thể cảm thấy chán ghét.
“Là………” Ngừng lại lời nói, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên nhăn lại, Lam Như Nhật có chút buồn rầu, làm cho ba người ở bên cũng bất giác nhíu mày lại, chỉ thấy nàng nghiên đầu nhìn Hạ Hầu Tà Nguyệt, sau đó hỏi: “Là cái gì?”
“Thê tử của ta” Hạ Hầu Tà Nguyệt ít nhiều nghe vẫn hiểu được câu hỏi không đầu không đuôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




