watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3034 Lượt

thật sự giúp em chăm sóc?”

“Đúng vậy, em muốn cùng với anh sống chung hay không? Em lúc trước có nói qua, phòng ở của em mướn, nơi đó giá tiền quá mắc, em ở cùng với anh, có thể tiết kiệm được tiền mướn phòng.”

“Này. . . . . .”

Ở chung với Tân Tấn, được không? Anh muốn ở cùng với cô, đây chính là đại biểu cô lấy được sự tin tưởng của anh rồi. Hơn nữa, trải qua mấy ngày nay, cô biết tinh phiến không có ở trong phòng làm việc của anh, khả năng lớn nhất chính là ở nhà của anh.

Anh muốn ở cùng với cô, đây chính là cơ hội tốt nhất.

Cơ hội. . . . . .

Thiếu gia đã nói với cô rồi, cô không thể kéo dài tiếp nữa.

“Anh biết em rất khó khăn, anh cho em thời gian để suy nghĩ, anh không miễn cưỡng em, chỉ là em không đồng ý, anh sẽ không chăm sóc cún con.”

“Được rồi, để tôi suy nghĩ.”

Chương 11

“Đồ của em chỉ có nhiêu đây thôi sao?”

Thật không thể tưởng tượng nổi, Tân Tấn vẫn cho là phụ nữ có rất nhiều đồ, quần áo sẽ làm cho người ta ôm không hết, giống như mẹ của anh, nhưng Ái Toa lại không giống.

Đồ của cô ít đến đáng thương, chỉ có mấy bộ quần áo và hai đôi giày. . . . . .

“Ừ.” Ái Toa đặt tên cún con là Anh Đào, đem đồ đạc của nó đặt ở một góc khuất.

Phòng của Anh Đào siêu cấp xa hoa, bên trong có gối ngủ ra, còn có mền, Anh Đào là một chú cún xa hoa.

“Làm sao ít như vậy?”

“Như vậy thì sao?” Aisha hỏi ngược lại lấy.

“Không phải có câu nói —— Tủ quần áo của phụ nữ vĩnh viễn không bao giờ đủ.”

“Quần áo nhiêu đó là đủ rồi, mua nhiều làm cái gì?” Cô trả lời, Anh Đào lo ăn thức ăn của nó, “Bà chủ nói loại thức ăn này là của cún con thích ăn sao?”

“Tất nhiên, trừ cái này, anh còn mua nhiều loại, tóm lại bà chủ nói cái gì, anh đều mua cái đó.” Anh làm sao biết chó thích ăn cái gì? Nhà anh quản gia đều chăm sóc cho chó.”Em…em rất tốt, anh thật sự tốt với nó.” Anh ghen tỵ.

“Tại sao?”

“Trong lòng anh không thoải mái.” Anh buồn buồn nói, Ái Toa đi tới bên cạnh anh ngồi xuống, Tân Tấn rất tự nhiên đưa tay ôm vai cô, phát hiện cô không phản khán, anh càng ôm chặt cô hơn.

“Chẳng qua là một con chó mà thôi, anh phát giận với nó, anh rất không có phong độ.” Cô cười nhạt, cô phát hiện tính cách anh rất trẻ con, chắc anh muốn làm nũng với cô! Tóm lại anh giống như một đứa bé.

“Anh không có phong độ.”

“Anh giận sao?”

“Không sai.” Bất kể Ái Toa nói gì, anh cũng thừa nhận, “Anh giận con chó đó, không có sai đâu.”

“Tổng giám đốc. . . . . .”

“Đừng gọi anh tổng giám đốc, anh nói rồi chỉ có ở công ty mới xưng hô như vậy, thời gian còn lại chỉ cần gọi tên thôi.”

“Được rồi, Tân Tấn! Tôi qua chổ anh ở, Tiểu Anh Đào cũng vậy.” Cô phát hiện cún con chạy tới bên chân mình, cô ôm nó, đặt lên đùi anh.

Tân Tấn nhíu mày, “So với nó, anh càng muốn em ngồi trên đùi anh hơn.”

“Tôi? Tôi có thể sẽ đè bẹp anh.”

“Có không. . . . . . Vóc dáng nhỏ gầy như em, anh nghĩ em chỉ có thể đè bẹp một con kiến.”

“Anh coi thường tôi?”

“Không tin em thử xem.” Anh bày xong tư thế, chờ Ái Toa ngồi lên.

“Thôi.” Cô không có hứng thú làm chuyện này, “Tân Tấn, anh có thể cho tôi ở bao lâu?”

“Thế nào? Vừa mới chuyển tới đã nghĩ tới chuyện muốn dọn đi? Anh không muốn em đi.” Anh ôm chặt Ái Toa.

“Không phải, nếu như có thể, tôi muốn ở đây lâu dài, dù sao tôi cũng không cần thuê nhà với giá tiền rất đắc kia nữa. Trọng điểm là —— tìm phòng ốc rất vất vả, anh đuổi tôi ra ngoài, phải nói cho tôi biết trước, tránh cho tôi ngủ ngoài đường.” Cô đùa giỡn nói.

“Ngoài đường? Ha ha. . . . . . Đây cũng là đề nghị hay. Đài Bắc nhiều trạm xe xem ra rất thoải mái , có lẽ hai người chúng ta có thể cùng nhau đi nơi đó.”

“Anh thần kinh, tôi nói anh đuổi tôi đi, ta ra trạm xe Đài Bắc ngủ, anh đi theo tôi làm gì.”

“Đứa ngốc!” Anh gõ đầu Ái Toa, “Anh làm sao để cho em ngủ ngoài trạm xe lửa? Em ở chổ này, đến khi em không ở nữa thì thôi.”

“Nếu bị đồng nghiệp trong công ty phát hiện, danh dự của anh sẽ không tốt lắm.”

“Phát hiện liền phát hiện, anh không tin có người dám ở trước mặt anh nói xấu.”

“Không sai. . . . . . Anh là tổng giám đốc, anh sẽ không bao giờ nghe được những chuyện bát quái, bọn họ chỉ nói cho tôi nghe.” Lời đồn sẽ truyền đi rất nhanh, người này truyền người kia sẽ trở thành một chuyện rất nghiêm trọng.

“Em nói như vậy, giống như em đã từng nghe vậy?”

“Có một chút.” Cô không có phủ nhận.

“Người nào truyền?”

“Điều này quan trọng sao? Là ai truyền, đối với tôi mà nói, không quan trọng.”

Dù sao chờ tinh phiến vừa đến tay, cô lập tức sẽ rời đi, đồng thời Tân Tấn sẽ không tra ra bất kì tư liệu nào.

“Anh quan tâm, là ai?” Anh không muốn Ái Toa chịu bất kỳ thiệt thòi nào, nếu anh yêu cô, anh sẽ bảo vệ cô.

“Tôi không muốn bàn luận về vấn đề này.”

“Anh sẽ tìm ra người, để nhận lỗi với em.” Anh kiên trì.

“Muốn người ta nhận lỗi tôi làm cái gì? Tôi không quan tâm.” Cô tuyệt đối không phải đang bảo vệ mấy người kia, cô không muốn nói nhiều như vậy, từ ghế sa lon đứng lên, cô đi tới phòng bếp, “Anh có muốn ăn cái gì không?”

“Em nấu?” Anh vui mừng nói.

“Một chút.” Cô mở ra tủ lạnh xem có nguyên liệu gì, “Tủ lạnh không có gì, tôi nghĩ anh không mua gì ăn, đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Được rồi! Tôi không nấu bửa tối nữa, hôm nay chúng ta ra bên ngoài ăn! Đợi trong tủ lạnh có đồ ăn, tôi lại suy tính có muốn xuống bếp hay không.”

“Vậy bây giờ chúng ta đi mua.” Anh tin tưởng dù tài nghệ của Ái Toa có kém, thì thức ăn đi vào miệng của anh vẫn là ngon nhất.

“Không.” Ái Toa lắc đầu, “Hôm nào đi!”

Chương 12

Ăn bít tết ở trong nhà

hàng, đột nhiên Ái Toa phát hiện một bóng dáng quen thuộc, lòng cô nhíu lại, tay cầm dao nĩa đều rơi xuống đất.

“Ái Toa, em sao vậy?” Tân Tấn quan tâm, nhìn sắc mặt cô không tốt, anh gọi phục vụ, đổi một bộ dao nĩa khác.

“Không có gì, không có gì.” Cô dùng nụ cười che giấu lo lắng trong lòng, “Tôi nhìn thấy bạn, anh ngồi đi, tôi qua chào hỏi vài câu.”

“Được.” Tân Tấn không nghi ngờ, “Đừng nói quá lâu.”

” Được, anh ăn trước đi! Nhớ ăn không hết đem về cho Anh Đào.”

“Chó con không cần ăn ngon như vậy.” Anh cau mũi, Ái Toa chuyện gì cũng nghĩ tới Anh Đào, làm anh hết sức bất mãn.

Nhìn thấy Ái Toa từ trên ghế đứng dậy, đối phương ý bảo cô qua bên cạnh nói chuyện.

“Vịnh lam, sao cô lại tới đây?” Mặt Ái Toa đề phòng, mặc dù Vịnh Lam có thể coi là sư phụ của cô, chỉ là dưới tình huống này, cô phải cực kỳ cẩn thận.

“Thiếu gia nói, cô lâu quá không có tin tức, muốn tôi tới xem một chút.” Vịnh Lam lớn hơn Ái Toa vài tuổi, có thể nói là tay trái hoặc tay phải của Tỏa Kiều, “Tôi đi đến phòng trị tìm cô, cô như thế nào lại chuyển đi?”

“Ta chuyển rồi.” Cô do dự, “Tôi chuyển đến chổ Tân Tấn ở.”

“Ái Toa!” Vịnh Lam khiếp sợ, “Cô sẽ không phải là yêu anh ta chứ?” Mặc dù đều là thuộc hạ của thiếu gia, nhưng cô biết thiếu gia có tình cảm đặc biệt với Ái Toa, mà ngay cả chính thiếu gia cũng không biết!

Nếu hắn vô tình với thiếu gia, vậy hắn sẽ dùng nghi thức với thiếu gia, nhưng hắn không có, hắn chỉ xâm trước ngực Ái Toa một con Hắc Hồ Điệp mà thôi.

Nếu Ái Toa yêu Tân Tấn. . . . . . Thiếu gia có thể tức giận.

“Không phải, tôi không có! Vịnh Lam, cô đừng đoán lung tung.” Ai Toa vội vàng phủ nhận.

“Không phải là tốt, vậy vì sao cô lại ở cùng với Tân Tấn? Cô phải nói cho tôi biết lí do, tôi muốn hồi báo cho thiếu gia.”

“Tôi làm thư ký riêng cho Tân Tấn lâu như vậy, tìm tinh phiến khắp công ty, phát hiện không có.”

“Cô hoài nghi ở trong nhà anh ta?”

“Không sai, nếu tôi không ở cùng anh ta, tôi sẽ không tìm thấy tinh phiến.”

“Vậy tôi an tâm.” Vịnh Lam thở ra, “Tôi còn tưởng cô yêu Tân Tấn, cho nên mới dọn đi ở cùng với anh ta.”

“Làm sao có thể?” Ái Toa cười lạnh, “Tôi do một tay thiếu gia dạy dỗ, hắn đối với tôi dạy bảo tôi đều ghi nhớ.”

Bởi vì trước giờ Tỏa Kiều chỉ nghĩ đến mình, cho nên hắn dạy thuộc hạ cũng lãnh khốc vô tình.

“Mau làm xong chuyện, tôi sợ cô lâu ngày sinh tình.”

“Chuyện như vậy sẽ không xảy ra ở trên người của tôi.” Cô đanh giọng nói.

“Tôi đi trước, cô mau trở về đi!”

Ái Toa trở lại vị trí của cô, “Thật xin lỗi, tán gẫu quá lâu!”

“Bò của em đã nguội, có muốn đổi lại một phần khác hay không?”

“Không.” Cô lắc đầu, “Như vậy là được rồi.”

“Ngươi cùng cô ấy nói chuyện gì lâu như vậy?” Tân Tấn tò mò hỏi, “Em hút thuốc?” Anh ngửi được trên người Ái Toa có mùi vị nhàn nhạt, “Em chưa tình

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,17 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT