|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tôi đã hiểu rồi.” Anh gật đầu, “Cậu đi ra ngoài đi.” Khi thấy được văn kiện này, anh rất là tức giận.
“Cậu định xử lý cô ấy ra sao? Cô ấy quá nguy hiểm.”
“Từ từ đã!”
“Nếu như là cậu của trước kia, cậu đã khai trừ cô ấy để bảo toàn cho công ty, nhưng bây giờ cậu không làm được, đúng không?” Trang Duy An nói, “Tân Tấn, cậu đã thay đổi!”
“Tôi không có.”
“Có, cậu có!” Hắn chỉ vào mặt Tân Tấn, “Nếu đối tượng là người khác, cậu sẽ không nhân nhượng, cậu thật sự đã trúng độc rồi, cậu bị tình yêu làm cho mù quán rồi.”
“Duy An ——”
“Tôi nói lại lần nữa, cậu định làm gì? Tôi hi vọng đáp án của cậu sẽ không làm cho tôi thất vọng.”
Tân Tấn lắc đầu, “Tôi không biết.”
Nội tâm của anh giằng xéo, có tức giận, có bi thương, còn có cảm giác mất mác, anh hoàn toàn không nghĩ tới Ái Toa đến đây là có mục đích.
“Cậu hãy quyết định sáng suốt đi, cho dù phần văn kiện đó có sai, nhưng thà giết lầm còn hơn bỏ xót.”
“Tôi biết.”
“Nghe lời cậu nói như vậy, cậu không biết phải làm gì sao?”
“Tôi định đánh cuợc rốt cuộc cô ấy có yêu tôi hay không.” Anh nặng nề nói, nếu quả thật là như thế, tôi hi vọng, tôi sẽ trở thành người thắng cuộc.
“Cậu điên rồi!” Hắn tức điên lên, “cậu biết rõ cậu đặt một quả bom hẹn giờ, mà cậu vẫn làm như vậy? Được! Cậu nói cậu phải đánh cuộc, nếu cậu là người thua cuộc thì cậu phải làm như thế nào? Tinh phiến là cậu hạ lênh khai thác, cậu biết tấm tinh phiến này đối với công ty chúng ta tốt bao nhiêu không?” Trang Duy An hết sức kích động, “Nếu như cậu thua, cậu sẽ đem tinh phiến này tặng cho người ta phải không?”
“Tôi không biết.” Tân Tấn chỉ dám nghĩ mình thắng mà thôi.
“Được, cậu là ông chủ, cậu quyết định đi, tôi không còn gì để nói, dù sao tôi cũng đã nói hết rồi.”
“Cám ơn cậu, Duy An.” Anh chân thành cảm ơn.
“Thay vì cám ơn tôi, tôi muốn cậu làm theo lời của tôi.” Hắn nói xong liền rời khỏi phòng làm việc của anh.
— —— ———
“Ái Toa, hôm nay cô có chuyện gì sao, tại sao cô lại đứng ngồi không yên?”
“Vậy sao?” Cô sờ sờ mặt của mình, “Tôi có sao?” Cô ăn khối sushi mỉm cười nói, trong đầu cô nghĩ làm như thế nào để đem tấm tinh phiến thu vào tay.
Trang Duy An sinh nghi với cô, mà cô hiện tại phải xem, Tân Tấn rốt cuộc có biết mục đích cô đảm nhận chức vị thư kí của anh hay không.
Theo cô quan sát, lời nói cử chỉ của anh đều bình thường, anh còn chưa biết chuyện gì mới đúng?
“Vị
cá sushi ăn ngon không?” Tân Tấn hỏi.
“Ăn ngon, mùi vị không tệ.”
“Câu trả lời của cô tôi có thể xác định, cô đang đi vào cỏi thần tiên, cô đang ăn là trứng cá sushi.”
“A. . . . . .” Đáng chết, cô sao lại có thể sai lầm như thế này, “Này. . . . . . Rất xin lỗi.”
“Đang suy nghĩ cái gì? Có thể nói cho tôi biết không?” Tân Tấn ngồi đối diện cô dịu dàng hỏi, thuận tay đẩy sợi tóc của cô ra sau tai, “Có lẽ tôi có thể giúp cô giải quyết vấn đề.”
Nếu cô thừa nhận thân phận của mình, nói ra mục đích của cô, thì chuyện đó cũng rất dễ giải quyết.
“Vấn đề?” Cô thản nhiên cười, “Tôi không có vấn đề gì cả! Tôi đang suy nghĩ công việc của Phó tổng rất nhẹ nhàng, nhưng lại cầm tiền lương rất cao?”
“Cô hâm mộ cậu ta?” Anh biết Ái Toa đang nghĩ cái gì, cô chỉ thuận miệng nói ra một lí do mà thôi.
“Tiên sinh, thật xin lỗi. . . . . . Có cần châm rượu nữa không?” Phục vụ nhìn cái ly trống rỗng để trước bàn của hai người, lễ phép hỏi.
“Cám ơn.” Anh nói ý bảo phục vụ rót đầy rượu.
“Cũng không nói là hâm mộ, chỉ là cảm thấy không công bằng mà thôi. Nhưng tôi tin tưởng Phó tổng làm được rất nhiều việc.”
“Trên căn bản, tôi không có ý kiến gì với Duy An, cậu ta không mặc âu phục, không đến công ty tôi không có ý kiến, chỉ cần cậu ta làm tốt công việc của mình là được rồi.”
“Anh rất hài lòng với cậu ta?”
“Không hài lòng làm sao có thể làm việc với cậu ta lâu như vậy được!” Anh giơ ly rượu lên, “uống một ly.”
“Ừ. . . . . . Anh biết tửu lượng của tôi, nếu không tôi còn tưởng anh muốn tôi uống say !” Cô đùa giỡn nói.
“Không nói gạt cô, tôi là có ý tứ kia.” Anh nhíu mày, “Mấy ly Martini cũng không làm cô say, tôi sợ cô còn chưa say chính tôi đã say trước.”
“Tổng giám đốc, anh rất thích nói đùa. . . . . .” Lời của anh nói làm có Ái Toa cảm thấy lúng túng, cô dùng nụ cười để che dấu sự tâm hồn rung động.
Cô là sao đây, anh đối xử với cô dịu dàng, cô đã cảm động . . . . .
Cô nhất định phải loại bỏ tình cảm này, nếu không cô sẽ không thể làm việc được.
Mặc dù cô biết mình nên làm gì, nhưng nội tâm của cô bắt đầu do dự, cô muốn luyện thành sát thủ, từ nhỏ cô phải vô tâm, vô tình, vô lệ, nhưng. . . . . Cô bắt đầu cảm thấy nội tâm ấm áp.
Trong đầu đã hiện lên mấy tiếng vang —— đáng chết! Cô chẳng lẽ đã bắt đầu trầm luân? Chỉ cần cô động tâm, kế hoạch của cô sẽ rất khó thành công.
Cô cắn chặt môi dưới, nắm chặt quả đấm, ý đồ dùng đau đớn để thức tỉnh ý trí, nhưng là cô không có cách nào quay đầu lại nữa rồi. . . . . .
Sẽ không, sẽ không, cô ở chổ thiếu gia huấn luyện thành sát thủ cao cấp nhất, cô chưa làm gì sai! Ái Toa không ngừng nói với chính mình.
“Đừng cắn nữa!” Nhìn thấy cô cắn môi mình đến chảy máu, anh thấy đau lòng.
Tay của anh chạm vào môi cô, cô đang suy nghĩ sâu xa, theo phản xạ cô cắn ngón tay anh.
Hoàn toàn xuất phát từ phản xạ tự nhiên, Ái Toa nghe Tân Tấn kêu đau, mới phát giác mình làm ra chuyện gì.
“Thật xin lỗi!” Cô lần đầu tiên bối rối như vậy, Ái Toa vội vàng lấy khăn giấy trong túi ra, lau máu trên tay anh, “Tôi không phải cố ý.”
“Oh. . . . . .” Tân Tấn nhíu chặt lông mày, anh hoàn toàn không ngờ tới cử động của cô, “Cô nếu như là cố ý, tôi nghĩ tôi sẽ không còn gặp lại ngón tay của mình.” Anh miễn cưỡng lộ ra nụ cười.
“Tôi có thể làm gì để bồi thuờng cho anh?” Cô không phải cố ý, đây chỉ là phản xạ trong tổ chức huấn luyện ra.
“Bồi thường?” Ách. . . . . . Cắn rất sâu, rất may là máu đã không còn chảy, “Cô làm cái gì để bồi thường cho tôi?”
“Này. . . . . .” Ái Toa cúi đầu, trên mặt là áy náy.
“Cô rất phiền não?”
“Có một chút.” Cô gật đầu. Làm thương tổn Tân Tấn, cô rất lo lắng, so với việc cô giết người, cô càng thống khổ hơn.
Nếu cô có định lực chưa đủ, không cách nào phòng vệ mình, có lẽ. . . . . . Cô sẽ từng bước từng bước nhảy vào nơi vạn kiếp bất phục.
Không được, cô không thể phản bội thiếu gia! Cô phải mau hoàn thành nhiệm vụ thiếu gia giao.
“Được rồi, coi như tôi chịu thiệt một chút, cô chỉ cần đồng ý yêu cầu của tôi là được.” Anh cười, hoàn toàn không để ý ngón tay bị thương, “Như vậy cô sẽ không thua thiệt, dù sao ngón tay của tôi thiếu chút nữa đứt ra luôn!”
“Tốt, tôi đồng ý.” Ái Toa gật đầu, trong nháy mắt, cô do dự nhìn Tân Tấn.
“Yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện gì với cô đâu.”
“Ừ. . . . . .”
“Cám ơn tổng giám đốc đưa tôi về nhà, nhà tôi ở trên lầu.” Ái Toa chỉ tòa Cao ốc trước mặt.
“Nơi này hoàn cảnh rất tốt, đây là khu dân cư cao cấp.” Theo như anh biết, giá phòng ở đây rất đắt.
“Phải không, tôi chỉ là mướn phòng, dù sao tiền lương cũng rất ít?”
“Nếu như mướn phòng giá cả cũng rất cao mới đúng! Cô đủ tiền trả sao?”
“Ý của tổng giám đốc là. . . . . . Anh giúp tôi trả sao?” Ái Toa hỏi dò. Đi làm hơn một tháng, cô có thể nhìn ra Tân Tấn thích cô, chỉ là không biết đến trình độ nào mà thôi, cô có thể lợi dụng anh ở điểm này.
“Không!” Tân Tấn lắc đầu, “Ái Toa, tôi biết cô cũng sẽ không đồng ý.”
“Tổng giám đốc, anh nói đúng rồi.”
“Đã như vậy, cần gì phải hỏi?”
“Chỉ là tò mò thôi, tổng giám đốc, vậy tôi đi vào trước.” Cô phất phất tay với tân tấn.
“Đợi chút. . . . . .”
“Chuyện gì?” Cô xoay người lại.
“Cô còn nhớ rõ, cô ở trong phòng ăn đã đồng ý gì với tôi không? Bây giờ tôi đồi thường.”
“Nhanh như vậy, được rồi! Tổng giám đốc mời nói!” Cô chờ Tân Tấn mở miệng.
Ai ngờ đợi nửa buổi, Tân Tấn cũng không có mở miệng, chỉ là đứng ở bên cạnh cô.
“Anh. . . . . . Làm cái gì?” Nhìn anh cúi đầu, cô thật luống cuống.
Trái tim của cô bắt đầu nhảy lên kịch liệt, nhìn gương mặt anh từ từ phóng đại. . . . . .
“Tôi muốn cô.” Anh hôn môi cô, nếm mùi vị son môi của cô.
Không muốn mình hù dọa cô, anh thả chậm động tác của mình, tay nâng đầu cô, lưỡi thâm nhập vào trong miệng cô.
“Ưmh. . . . . .” Ái Toa phát ra một tiếng ưm, hôn môi cô cực kỳ xa lạ , thiếu gia chưa bao giờ hôn qua cô.
Có lẽ, điều này đại biểu là một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




