watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4273 Lượt

lưng rồi ngồi xuống chiếc ghế bành đặt cạnh cửa sổ. Trước mặt cô là cảnh biển rộng lớn, mặt biển đau lòng cuộn lên từng con sóng nhỏ. Thời trẻ tuổi bồng bột đã qua đi, như một giấc mộng.

Cô lấy chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh ra, vừa sờ vào mặt trong nhẵn thín, gọi điện thoại cho bộ phận bán hàng của chiếc nhẫn này. Lần đặt nhẫn này, cô còn dặn dò thợ kim hoàn phải khắc tên tiếng Anh “Ann” của cô lên mặt trong của nhẫn.

- Đương nhiên, đương nhiên, cô An, thợ kim hoàn của chúng tôi đã theo đúng yêu c

cầu của cô, khắc chữ “Ann” vào mặt trong của nhẫn. Nếu cô thấy không hài lòng, có thể mang tới để sửa, chúng tôi sẵn sàng phục vụ cô.

- Ừm, được rồi. Cảm ơn.

Dập điện thoại. Chiếc nhẫn mà Ân Tá đưa cho cô, bên trong nhẵn thín, không có một dấu vết nào.

Chẳng có gì cả.

Chiếc nhẫn này không thuộc về cô, chắc chắn Ân Tá vì muốn giúp An Bảo Lam bình an thoát khỏi chuyện này nên đã đặt một chiếc nhẫn khác thay thế. An Kỳ rất muốn khóc, từ lúc nhìn thấy chiếc nhẫn này, cô đã hiểu lần này Ân Tá rất nghiêm túc, hiểu rằng anh rất yêu thương cô gái đó.

Cô thua rồi, thua một cách triệt để.

Chương 3: Mây

- Cậu nhóc, có cần giúp đỡ không? – Ân Tá thấy An Ninh thành thạo mở ngăn kéo ra lấy tài liệu, mở MSN ra rồi nhập mật mã vào, ấn phím E để mở tài liệu trong máy tính, cảm thấy vô cùng thú vị. – Chắc chị em đã dạy em hết rồi… Không cần anh nữa.

Lúc nhân viên lễ tân đưa An Ninh bước vào, những cô gái “già” trong phòng đều thốt lên “Trời, dễ thương quá”. Sau đó không ngừng có các “chị” mang cho cậu đồ ăn vặt, đồ uống, cà phê… Nhân tiện họ lại véo má cậu:

- Đúng là đáng yêu quá, sau này ở lại đây làm việc, thay cho chị em nhé.

Tiểu Thang vốn dĩ rất được mọi người quý mến nhưng giờ đứng im một góc, không ai thèm chú ý đến, cậu núp sau máy tính nhìn An Ninh, ghen tị lườm tới rách cả mắt.

An Ninh không quan tâm gì tới những chuyện này, chỉ chăm chú làm việc.

Thấy cậu chăm chỉ như vậy, Ân Tá hơi thất vọng, bèn tìm cơ hội ngồi bên cạnh cậu, hỏi nhỏ:

- Chị của em… vẫn khỏe chứ?

An Ninh không ngẩng đầu lên :

- Rất khỏe, đang ở nhà dưỡng bệnh.

- Anh có tới nhưng không ai ra mở cửa. – Ân Tá cố gắng lấy lòng An Ninh. – Sau khi tan làm, anh về cùng em thăm chị em, được không?

Tiểu Ninh trả lời rành rọt:

- Em thì không có vấn đề gì, nhưng chị em bảo lúc ốm trông chị ấy rất xấu nên không chịu gặp ai.

- Vậy sao? Có phải chị ấy giận anh không?

- Anh làm chuyện gì để chị ấy giận sao? – An Ninh hỏi ngược lại, Ân Tá đành phải nói lảng:

- Thôi bỏ đi, không có gì.

Nhân viên lễ tân nhẹ nhàng bước vào phòng, nhắc Ân Tá là chủ biên sợ anh làm ảnh hưởng tới công việc của mọi người, bảo anh nếu không có việc gì thì có thể về trước.

Ân Tá giơ hai tay ra dấu đầu hàng:

- Được rồi, được rồi.

Anh vẫn giữ nụ cười, nụ cười rất dịu dàng nhưng lại có một sức hút nguy hiểm.

Cô nhân viên lễ tân thấy anh cười, đỏ mặt quay về chỗ ngồi.

Cuối cùng thì anh cũng đi.

Bảo Lam ngồi sau máy tính, nhìn theo bóng Lâm Ân Tá đi đã xa, thở phào nhẹ nhõm, thoải mái ngồi thẳng lưng lên.

Đóng giả con trai thật là mệt. Không, thực ra thì ngoại hình của mình đã là của con trai rồi, nhưng phải thể hiện mình là con trai cả từ lời nói tới cử chỉ thì thực sự là rất khó. Ngải Linh Linh tìm người làm giả một cái chứng minh thư, mất 200 tệ, thế là trên thế giới có thêm một chàng trai tên là “An Ninh”.

Bận ngập đầu cho tới lúc trời đã tối, nhà nhà đã lên đèn, “cậu” mới ngẩng đầu lên khỏi bản báo cáo của mình, khi đó phòng của chủ biên đã tắt đèn, Ân Tá cũng đã đi – nghĩ tới việc nơi đây còn mỗi một mình, “cậu” thu dọn đồ đạc rồi

đi xuống lầu.

Trời bên ngoài đã tối om. An Ninh mệt mỏi hoa mắt, cứ như thể vừa từ thế giới trong mơ trở về với thế giới hiện thực. An Ninh ngậm ống hút trà sữa, đi xem các cửa hàng quần áo bên đường, định mua một ít quần áo con trai.

Ở nhà chỉ có quần áo cũ của bố, size của bố cũng lớn hơn mấy số. Hai con mắt “cậu” đảo qua đảo lại trước mấy chiếc tủ, thật không ngờ rằng trong đời này mình còn có cơ hội đi mua quần áo nam cho chính mình mặc.

- Này, em ở đây hả? – Một bàn tay lớn đặt lên vai của An Ninh, khiến “cậu” giật nảy mình.

Ân Tá không ngờ An Ninh lại dễ giật mình như vậy, quả nhiên là một cậu bé nhát gan y như chị. Lúc ở cửa hàng sô cô la, cô nghe nói tối đó phải ở lại cửa hàng một mình, sợ tái cả mặt.

- Đi dạo phố một mình hả? – Ân Tá thân mật hỏi. – Sao không về nhà?

Chàng trai ngậm ống hút trà sữa, có vẻ như không muốn nói chuyện, cứ đi thẳng về phía trước. Ân Tá gọi “cậu” lại:

- Vẫn còn giận hả? An Kỳ đã biết là mình đổ oan cho chị của em rồi.

Chàng trai không thèm để ý tới anh.

- Định mua quần áo hả, để anh tặng em, coi như là xin lỗi, được không?

- Không cần đâu, cảm ơn. – Nếu ở cạnh anh thêm một lúc, “cậu” sợ sẽ để lộ thân phận thật của mình mất. Không ngờ anh vẫn đi theo.

- Này, quần áo không tặng không cho em đâu, Tiểu Ninh, em cũng giúp anh, mang quà của anh về cho chị em được không?

- Quà? – An Ninh đứng lại. – Tại sao lại tặng quà? Không cần phải phiền phức như vậy.

- Có phải tặng cho em đâu, việc gì mà em bảo là phiền phức? – Nói xong, Ân Tá kéo “cậu” bước vào một cửa hàng thời trang nam cao cấp, cửa hàng nổi tiếng với các loại quần áo với mức giá cao trên trời. Vừa vào tới bên trong, lập tức có bốn, năm nhân viên phục vụ vây quanh lấy họ hỏi han này nọ, Ân Tá nhanh nhẹn giúp “cậu” chọn một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo khoác, một quần bò, một bộ com­ple, một sợi cà vạt và nhét cả vào tay “cậu”.

- Tiểu Ninh, em vào thử đi. – Anh đẩy “cậu” vào phòng thay đồ. An Ninh đứng trong đó xem giá của quần áo, con số trên đó khiến “cậu” mở tròn hai mắt. Lúc này “cậu” nghe thấy tiếng Lâm Ân Tá nói với nhân viên của tiệm. – Quần áo tính cả vào tôi.

- Dạ vâng, thưa anh Lâm. – Giọng nói của cô nhân viên rất nhẹ nhàng, có vẻ như đã quen biết anh từ lâu. Chẳng cần nghĩ cũng biết Lâm Ân Tá là khách hàng VIP của cửa hàng này.

Năm ngoái mới tốt nghiệp, vừa về nước lập tức mở một công ty tiết kế, ngoài ra còn có một cửa hàng sô cô la cao cấp chỉ chuyên đón tiếp các khách trong giới thượng lưu, cho dù là về thân thế, con người hay địa vị, anh đều không giống như một sinh viên vừa mới tốt nghiệp một, hai năm.

Khả năng duy nhất là anh xuất thân từ một gia đình giàu có.

An Ninh nhớ lại lần đầu tiên gặp anh – khuôn mặt anh tuấn, đàn ông, mùi chanh thoang thoảng, tất cả đều khiến người ta khó mà quên được.

- Được chưa, Tiểu Ninh? – Ân Tá đứng ngoài hỏi vọng vào.

An Ninh rụt rè bước ra, mặc một chiếc áo khoác ngoài và quần bò, trông đáng yêu như những chàng thiếu niên trên các tạp chí quảng cáo. Ân Tá cười “cậu”:

- Nhìn em còn xinh đẹp hơn cả chị em.

Chàng trai đỏ mặt không lên tiếng.

- Được rồi, được rồi. – Ân Tá xoa đầu “cậu”. An Ninh thoáng khựng lại, thì ra Ân Tá có thói quen xoa đầu mọi người, cho dù là con trai hay con gái chứ không chỉ riêng với Bảo Lam.

- Anh rất thích xoa đầu người khác phải không? – An Ninh lại tỏ ra không vui.

Ân Tá thoáng khựng lại, rụt tay về:

- Sor­ry, em không thích hả? – Anh có vẻ ngượng ngập. – Thực ra… vừa nhìn thấy em là anh nhớ tới chị em, bởi vậy mới xoa đầu em.

An Ninh nghe thấy vậy, tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, âm thầm cảm thấy thích thú.

- Có thích bộ quần áo này không?

An Ninh gật đầu, Ân Tá lập tức bảo nhân viên trong tiệm gói quần áo lại. Giá của chỗ quần áo này chắc chắn phải lên tới mấy số 0. An Ninh bình thường không bao giờ tùy tiện nhận quà từ người khác, lần này lại không từ chối, không biết vì sao, tất cả những yêu cầu, đề nghị, lời mời… của anh đều khiến người khác khó có thể từ chối được, phảng phất như chỉ cần từ chối là sẽ làm tổn thương tới anh.

Chỉ còn biết đi theo anh, cùng anh nhảy vào một dòng sông đang cuồn cuộn chảy, cùng anh bơi theo dòng nước.

Họ cùng đi ăn tối, lần này Ân Tá không giành trả tiền, nhưng anh lại chỉ gọi mấy món ăn rẻ nhất, cố ý tiết kiệm tiền giúp An Ninh.

Piz­za được mang lên, anh giúp An Ninh cắt thành từng miếng và đặt vào chiếc đĩa trước mặt “cậu”.

- Chị gái em có thích ăn Piz­za không?

- Thích ạ.

- Con gái hình như đều thích… Hồi ở Mỹ anh ăn mấy đồ này nhiều, tới khi về nước chỉ thích ăn thức ăn Trung Quốc.

An Ninh ngượng ngùng nhìn anh.

- Sao vừa nãy anh không nói?

- Bởi vì em thích mà. – Ân Tá hỏi. – Chị em bị cúm hay là…

- Đại khái là thế…

- Có nặng không? Anh muốn tới thăm cô ấy.

- Ồ, không sao, không chết được đâu.

- Em phải thương chị em chứ. – Giọng nói của Ân Tá rất nặng nề. – Cô ấy cũng vất vả nhiều.

An Ninh thấy dáng vẻ trịnh trọng của anh, rất muốn cười.

- Anh lúc nào cũng bảo vệ chị ấy. – “Cậu” uống một hơi hết ly nước ngọt để giấu nụ cười của mình.

- Cái đó thì đương nhiên rồi. – Ân Tá cúi đầu, giọng nói bỗng dưng không còn lưu loát. – Em nói… nếu… nếu anh theo đuổi chị gái em, có được không?

Phụt, An Ninh phun đầy ngụm nước trong miệng vào mặt Ân Tá.

Anh

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT