watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4279 Lượt

đặt hàng vừa mới nhất, cậu phụ trách cái này được không?

Anh Trương liếc mắt qua, lại là một hợp đồng lớn! Lâm Ân Tá mới làm việc hơn một năm nhưng vô cùng nhanh nhạy. Một mình anh đã ký được rất nhiều hợp đồng quan trọng, đúng là một truyền kỳ trong giới kiến trúc! Anh Trương thầm khen ngợi, anh chàng này chỉ ba, năm năm nữa chắc chắn sẽ nổi danh như cồn. Làm việc với Lâm Ân Tá, không lo không có tiền tiêu! Anh Trương vui vẻ mang bản hợp đồng về phòng làm việc của mình để nghiên cứu.

Tiếng đóng cửa vang lên. Căn phòng làm việc rộng lớn, sáng sủa bị ngăn cách với đại sảnh bên ngoài, chỉ còn nghe thấy tiếng chảy tí tách của phin cà phê. Ân Tá mệt mỏi ngồi dựa lên chiếc ghế đặt sát cửa sổ, yên lặng ngắm cảnh thành phố rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Khi thành lập tạp chí IN­CO, An Kỳ có tìm anh mời hợp tác, anh bhỏ ra 10 triệu nhân dân tệ và trở thành cổ đông lớn nhất, sau đó yên tâm gi­ao tất cả mọi việc cho An Kỳ lo, yêu cầu duy nhất của anh là phòng làm việc được đặt trên tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng này, tốt nhất là nhìn thẳng ra biển. Anh yêu biển như yêu sinh mệnh mình, luôn thích được nhìn ra cảnh biển rộng lớn. Trong xương cốt của anh luôn hướng tới một sự tự do, anh không bao giờ nghĩ rằng, có một ngày anh sẽ sa vào vũng lầy tình yêu, đánh mất sự tự do mà không thể nào rút chân ra được.

Hôm đó A Triệt cố ý tiếp cận Bảo Lam, chỉ cần anh tới muộn một chút thôi, có lẽ cậu đã nói ra bí mật đó. Cậu nhóc đó có thể vì tiền mà làm mọi việc. Mặc dù khi đó anh đã cố ý nói rằng “Cô ấy không phải bạn gái tôi”, nhưng một người thông minh như A Triệt chắc chắn có thể đoán ra rằng mối quan hệ giữa anh với Bảo Lam không bình thường.

Ân Tá suy nghĩ suốt một ngày. Cứ để mặc cho sự việc phát triển tự nhiên, Bảo Lam sẽ gặp nguy hiểm; nếu cứ kiên quyết nói ra hết sự thật cho Bảo Lam biết? Như thế càng không được! Hôm đó gặp mặt ăn uống cùng các đồng nghiệp xong, trên đường đưa cô về nhà, đã mấy lần anh định nói mà vẫn không biết mở miệng thế nào.

Anh không phải là người nhát gan, nhưng lại thấp thỏm lo sợ khi nhìn thấy một ánh mắt thất vọng của cô; không bao giờ là người do dự, chần chừ, nhưng vì sợ mất cô mà mất cả tinh thần.

Hai giờ chiều là khoảng thời gi­an náo nhiệt nhất của thành phố này, nó giống như một cái tổ khổng lồ có hàng ngàn lỗ nhỏ, những chú ong chăm chỉ luồn các các lỗ để mưu sinh, tìm kiếm một góc nào đó giúp mình ăn no mặc ấm. Ân Tá chuẩn bị bắt đầu làm việc, đúng lúc đó điện thoại di động vang lên nhạc chuông báo có tin nhắn của A Triệt.

Trên màn hình chỉ có 5 chữ: “Cô ấy trong tay tôi”.

Dự cảm tệ nhất cuối cùng cũng thành hiện thực. Trong phút chốc, đầu óc anh như đóng băng, câu đầu tiên ngay sau khi đầu dây bên kia nhấc máy là:

- Cô ấy ở đâu?

A Triệt ngoáy ngoáy lỗ tai, thong thả nói:

- Ai dà, làm gì mà lo thế? Chẳng qua tôi chỉ nói với cô ấy là cho

xem bức ảnh mối tình đầu của anh, hỏi cô ấy có muốn xem không, thế là cô ấy đi theo tôi rồi.

- Em định làm gì?

- Anh trai, anh đừng có giả vờ, tôi muốn gì anh còn không biết sao? Bỏ ra 50% cổ phần công ty, đó là số tiền mà tôi phải bỏ ra 4 năm tuổi xuân để đổi lấy.

- … Anh biết. Nói với em nhiều lần rồi, anh chỉ tạm thời giúp em lo việc công ty và gia đình, sau này tất cả những thứ này đều cho em hết.

- Con mẹ anh, tưởng tôi ngu hả? Lúc đầu nói là sau khi ra tù sẽ chia cho tôi, bây giờ một đồng xu cũng không lấy được.

- Em không nhận được gì sao? Lam­borgh­ini mà em đi ai mua cho em? Nhà cửa đứng tên em là em nhặt được trên đường hả? Hàng ngày chi phí ăn mặc của em từ trên trời rơi xuống sao?

- Nói ít thôi, mau chuyển cổ phần cho tôi, nếu không… – A Triệt liếc mắt nhìn Bảo Lam đang hôn mê. – Nếu không…tôi cũng rất muốn được… với cô bạn gái bảo bối của anh đấy….

- Khốn nạn! Cậu dám động thử vào cô ấy xem? – Giọng nói của người kia như xuyên thủng màng nhĩ cậu. A Triệt vẫn còn chút kiêng dè anh trai, chỉ nói:

- … Vậy, vậy thì anh mau tới đây bàn chuyện cổ phần với tôi. Xe tôi đậu ở bờ sông mà ngày xưa chúng ta thường chơi, cho anh 15 phút, nếu không tới, tôi sẽ nói với cô ta bí mật của anh.

Nói xong, cậu cúp máy, nhìn Bảo Lam đang ngủ trên ghế lái phụ. Cô gái này thật ngây thơ, ngây thơ tới mức không biết bảo vệ bản thân, cậu chỉ nói có vài câu, cô đã tin tưởng cậu. Sau khi lên xe, cậu đưa cho cô một lon Co­la đã bỏ sẵn thuốc mê, cô chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, uống luôn.

- Khuôn mặt non nớt quá! – Những ngón tay của A Triệt lướt trên khuôn mặt trắng trẻo của Bảo Lam. Cậu chăm chú ngắm khuôn mặt cô gái đang ngủ say, bỗng dưng phát hiện khuôn mặt này thật quen thuộc, hình như đã gặp ở đâu đó. Không lẽ nào… Cậu rút tấm ảnh mà mình đã thấy ở trong ví của anh trai ra, so sánh với khuôn mặt của cô gái trước mắt cậu.

Thì ra là như vậy. Cậu vỡ lẽ, hiểu ra chân tướng sự việc.

Chưa đầy 15 phút sau, Ân Tá đã lái xe như bay tới chỗ đỗ xe của em trai bên bờ sông. Chiếc xe Lam­borgh­ini màu xám có những đường vẽ màu vàng dừng ở đó. Anh nhảy vội xuống xe, gõ nhẹ lên cánh cửa kính xe của em trai.

Trong xe không có bóng dáng của Bảo Lam, Ân Tá túm cổ áo em trai, hỏi:

- Cô ấy đâu?

- Sao mà vội thế? – A Triệt lại nở nụ cười đểu cáng. – Xem ra con nhóc này đúng là tử huyệt của anh. Muốn cô ta bình an quay về thì bây giờ anh phải ký thỏa thuận này, nhường một nửa cổ phần của anh cho tôi.

Bờ sông vắng bóng người này là “công viên” của hai anh em họ hồi nhỏ, nhắm mắt lại, phảng phất như vẫn còn nhìn thấy cảnh cũ hiện ngay trước mắt. Anh của ngày hôm qua vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ, nắm tay em trai tới nơi này xây lâu đài cát. Tòa lâu đài phải xây dựng vất vả suốt một ngày trời, chỉ một trận mưa đã trôi mất không còn dấu vết. Điều mà anh không ngờ được rằng, tình anh em xương máu từ khi còn nhỏ lại giống như tòa lâu đài bằng cát yếu đuối, luôn khuất phục trước sức mạnh của đồng tiền.

Anh nhìn vào mắt em trai, một hồi lâu sau mới nói:

-… Những thứ đó đều là của em. Tại sao em không tin anh?

A Triệt nhếch môi cười khinh miệt.

- Không bằng chứng, tôi dựa vào cái gì mà phải tin anh?

- Anh đã viết xong giấy chuyển nhượng tài sản rồi, không tin em có thể hỏi luật sư của anh. – Anh lấy di động ra, quay số rồi đưa cho em trai. – Hỏi đi.

- Thôi khỏi! – A Triệt cúp điện thoại, ném trả lại cho anh trai mình. – Cái quái gì mà giấy chuyển nhượng tài sản? Có giỏi thì bây giờ anh chết đi rồi di chúc tài sản lại cho tôi! Đừng có giả vờ thân mật với tôi, nếu anh thực sự coi tôi là em trai, năm đó anh đã không cùng bố mẹ đẩy tôi vào tù, hại tôi phải ăn cơm nhà gi­am suốt 4 năm trời! Nếu anh thực sự coi tôi là em, thì anh đã không nhờ tôi giúp anh nhận tội! – A Triệt nhớ lại chuyện cũ, phẫn nộ hét.

Ân Tá giữ cậu lại:

- Bảo em nhận tội thay không phải ý của anh, khi đó anh nằm trong bệnh viện, còn hôn mê, sau khi tỉnh dậy mới biết bố bắt em đi nhận tội thay anh! Em tin anh, anh không hại em đâu!

Một sự lạnh lùng đáng sợ dâng lên trong đáy mắt A Triệt.

- Anh bảo tôi tin anh? Anh sẽ chuyển tài sản sang tên tôi?

- Anh nói được làm được.

- Vậy sao anh không viết vào di chúc? Tại sao bây giờ anh không

chết luôn đi?

Chết đi. Chết đi.

Tại sao bây giờ anh không chết luôn đi?

- Anh… – Ân Tá đang định phân bua, bỗng cảm thấy một dòng nước tanh tanh dâng lên trong cổ họng rồi tràn ra ngoài. Anh không kịp cúi người xuống, lòng bàn tay đang bịt miệng đã thấm máu, máu chảy tràn qua các kẽ tay, anh như cảm thấy hơi thở của Thần Chết đã rất gần. Anh kinh ngạc nhìn vệt máu trong tay mình, tốc độ xâm nhập của con ma bệnh vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.

- Anh, anh… – A Triệt thấy anh ném chiếc khăn giấy thấm đầy máu vào thùng rác trong ô tô. – Đừng có giả vờ, vở kịch này không lừa được tôi đâu!

- … – Đầu anh nặng chình chịch, Ân Tá dựa vào thành xe nghỉ ngơi, nhưng không đứng vững được, người khẽ nghiêng đi rồi đổ xuống đất.

- Này! Sao lại như thế? Từ trước tới giờ sức khỏe của anh rất tốt mà! – A Triệt dìu anh đứng lên.

Cơ thể của Ân Tá như một cục bông mềm, không có chút sức lực nào, một lúc lâu sau mới hồi phục lại.

- Anh, rốt cuộc anh bị làm sao?

- Mấy tuần trước đi kiểm tra sức khỏe, phát hiện bị mắc bệnh dạ dày. – Ân Tá an ủi cậu. – Yên tâm đi, không nặng lắm.

- Vậy sao anh… – A Triệt ý thức được rằng có việc gì đó đáng sợ hơn sắp xảy ra. Lâm Ân Triệt từ nhỏ đã lười biếng, thích hưởng thụ nhưng không thích làm việc, cho dù là con nhà tỷ phú thì cũng có ngày miệng ăn núi lở. Cậu đã tính toán là sẽ lấy một ít cổ phần từ chỗ anh trai, không cần lo việc ở công ty, chỉ cần ngồi không hưởng lợi nhuận được chia là được rồi. Hôm nay anh trai bị bệnh, trọng trách của gia tộc chẳng phải sẽ chỉ do mình cậu gánh vác hay sao? A Triệt nhớ lại hồi nhỏ cùng anh trai ra bờ sông chơi xây lâu đài cát, mỗi lần mặt trời đã xuống núi, cậu vẫn khóc lóc không chịu về nhà, hai anh em người dính đầy cát về tới nhà lúc nào cũng không tránh được bị bố đánh cho một trận, những lúc đó đều là anh trai đứng ra bảo vệ cậu, một mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm.

Cơn gió lớn bên bờ sông thổi về biết bao ký ức ấm áp những

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT