watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4255 Lượt

chỉ vì thể diện của con gái nên không nhắc lại, nhưng trong lòng vẫn bị ám ảnh. Khi thực sự thích một người, khó tránh sẽ nghĩ tới việc ở lâu dài cùng nhau. Lẽ nào anh không định ở bên cô mãi mãi sao?

Bảo Lam thoáng cau mày.

Chiếc xe của họ đi lướt qua xe của Quý Vãn. Quý Vãn lập tức nhận ra xe của Ân Tá, nhìn kỹ lại, thấy người ngồi cạnh anh là Bảo Lam, tất cả đều không có gì lạ. Cô nheo nheo mắt, một làn sương mỏng lại xuất hiện trong ánh mắt cô.

- Không trả lời hả?

- Ừ, chắc là anh ấy có nghe thấy, xe đâu có lớn. – Bảo Lam và Ngải Linh Linh đi dạo phố xong bèn vào một cửa hàng KFC gần trường nghỉ ngơi, Bảo Lam cầm cốc Coca trong tay, khuôn mặt không vui.

Từ lần trước hẹn hò với Ân Tá xong, suốt ba ngày nay tâm trạng cô thấp thỏm không yên, cứ đoán xem sự do dự của anh lúc đó có nghĩa là gì. Linh Linh lần này không mắng cô là vô dụng, ngược lại cũng buồn bã chống cằm thở dài.

- Đừng nói tới cậu nữa, tớ cũng đang buồn đây. Bạn trai tớ tốt nghiệp rồi, sắp tới Bắc Kinh làm việc. – Linh Linh xoa xoa má. – Chắc tớ cũng phải đi theo…

- Hả? – Bảo Lam bỏ cốc Coca xuống, nắm chặt tay bạn. – Cậu đừng có đi! Cậu đi rồi thì tớ làm thế nào?

- Làm thế nào? Mang mà phơi khô! – Ánh mắt của Linh Linh mỉm cười. – Cậu không yếu đuối như cậu tưởng đâu, Bảo Lam, nhớ khi đó Jason bỏ rơi cậu, cậu khóc lóc, đau lòng, tuyệt vọng, vậy mà cuối cùng vẫn qua đấy thôi. Tất cả lại còn tốt hơn trước.

Hai cô gái nắm chặt tay nhau, dường như lại trở về hồi học cấp ba cùng nhau tan học, đứng ở sân bóng rổ nhìn bọn con trai chơi bóng rồi lưu luyến chia tay nhau trước cổng trường. Bảo Lam chợt phát hiện ra mọi thứ đã không thể quay về, người bạn thân thiết nhất của mình giờ cũng phải đuổi theo hạnh phúc, trong nhất thời tâm trạng vô cùng phức tạp, vừa vui thay cho bạn, lại vừa không muốn bạn bỏ mình đi.

- Chàng trai đó như thế nào? – Bảo Lam chưa bao giờ gặp bạn trai của Ngải Linh Linh. Linh Linh xem giờ trong màn hình điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. – Chắc là sắp tới rồi, anh ấy nói sẽ tới đón tớ.

- Đúng là ngọt ngào thật, nhóc con, khó khăn lắm mới hẹn cậu đi chơi, hóa ra chỉ cho tớ có hai tiếng đồng hồ. – Bảo Lam giả vờ giận dỗi. Một lúc sau, bạn trai của Ngải Linh Linh tới, Bảo Lam thầm kinh ngạc, đúng là một người hoàn hảo, nói năng nho nhã, lịch sử, dáng người cũng cao lớn, sáng sủa, thảo nào mà chinh phục được cô nàng Ngải Linh Linh vốn kiêu ngạo.

- Em chính là Bảo Lam mà Linh Linh thường nhắc tới hả. – Chàng trai tự giới thiệu. – Anh là Từ Thông, rất hân hạnh được gặp em.

- Lại còn hân hạnh nữa? Anh nói chuyện trang trọng quá đi. – Linh Linh nũng nịu nói chen vào, ôm chặt cánh tay anh, hai người đấu khẩu với nhau vài câu,

đúng là một đôi hạnh phúc. Bảo Lam hút Coca trong cốc, không nói chen được vào câu nào.

Bỗng dưng cô cảm thấy thật cô đơn. Thì ra con người luôn luôn cần có một nửa bên cạnh, người bạn thân thiết nhất cũng đã tìm được một nửa của mình, từ đó mọi nhịp tim, mọi hô hấp của Linh Linh đều xoay quanh người chồng tương lai này, đâu còn chỗ để dành cho cô? Đang suy nghĩ thì trong họng Bảo Lam bỗng có một cảm giác gây gây khó chịu, cô cúi đầu muốn nôn nhưng chỉ ho khan vài tiếng, không nôn ra được.

- Sao thế Bảo Lam? – Linh Linh thấy cô có vẻ nôn khan, bỗng dưng lên tiếng. – Không phải là cậu có rồi chứ?

- Cậu có thì có? Linh tinh. – Bảo Lam lườm cô. Bạn trai vừa tới, trái tim Linh Linh đã không thể yên ổn được, Bảo Lam đành “tha” cho họ đi hẹn hò với nhau, còn mình thì cầm cốc Coca đi về phòng.

Mới đi được mấy bước, một cảm giác khó chịu lại dâng lên. “Không phải là cậu có rồi chứ?”. Câu nói đùa của Linh Linh nhanh như chớp lướt qua đầu Bảo Lam.

Chẳng nhẽ là có thật?

- Không, không như thế… Bảo Lam nghĩ kỹ lại. Lẽ ra mồng 10 phải bị nhưng tới hôm nay vẫn chưa thấy gì… Nỗi lo lắng dâng lên trong lòng cô. Hiệu thuốc cạnh cổng trường chắc là có bán que thử thai, nhưng bao nhiêu người quen, Bảo Lam không dám đi, bèn bắt xe buýt đi qua mấy con phố, tìm tới một hiệu thuốc nằm ở góc khá khuất rồi cố vứt bỏ sĩ diện, vào tiệm mua que thử thai.

Về tới phòng, không có ai trong phòng, Bảo Lam lén vào phòng vệ sinh để thử thai, đang lúc lo lắng chờ đợi kết quả thì tiếng gõ cửa dồn dập khiến cô toát mồ hôi lạnh. Chết rồi, chắc chắn là bạn cùng phòng đã về tới.

- Đây rồi, đây rồi. – Cô vội vàng cất que thử thai đi rồi chạy ra mở cửa. Điều kỳ lạ là bên ngoài không có ai, lẽ nào vừa nãy là ma?

Cảm giác lạnh lẽo vang lên. Cô chạy ra ngoài nhìn, hành lang vắng tanh, không có lấy nửa bóng người.

Có thể là mình nghe nhầm.

Bảo Lam tự an ủi bản thân. Đúng vào lúc cô vừa quay vào phòng thì ánh mắt cô bị trói lại bởi bức ảnh dán trên cánh cửa.

Ảnh khỏa thân, lại là những bức ảnh khỏa thân đáng ghê tởm.

Những bức ảnh như những cánh tay vô hình bám đầy trên cửa, trong những bức ảnh là khuôn mặt mê man của cô. Thân hình vô tội trong bóng đêm hiện lên như một bông hoa trắng muốt, nhắc nhở cô hai chữ “nhục nhã” viết như thế nào.

Bảo Lam điên cuồng xé rách các bức ảnh.

Những bức ảnh được dán dày đặc trên cửa, phải có tới hai, ba chục bức! Vừa xé xong thì cửa phòng đối diện mở ra, Đàn Hiểu Phong và bạn cùng phòng cô ta ôm sách vở bước ra. Vừa thấy dáng vẻ thất thần của Bảo Lam, Đàm Hiểu Phong chọc tức:

- Ô, sao mà mặt trắng thế kia? Cô đang định diễn Bạch Nương Tử hay Bạch Cốt Tinh vậy? Làm việc gì đáng xấu hổ hả?

Bảo Lam không thèm quan tâm tới bọn họ, đóng sầm cửa lại. Đàm Hiểu Phong thấy vậy chép miệng:

- Để tôi xem cô còn kiêu ngạo được bao lâu! – Nói rồi lắc mông bước đi.

Cũng may, que thử thai không có hai vạch đỏ như người ta vẫn nói, Bảo Lam chưa có thai. Cô thẫn thờ đứng trong phòng vệ sinh suốt 15 phút, cho tới khi ngoài cửa vang lên tiếng mở cửa của người bạn cùng phòng, cô mới giật mình bẻ gãy que thử thai, dùng giấy vệ sinh gói cẩn thận rồi nhét vào thùng rác.

- Bảo Lam, sao sắc mặt cậu xấu vậy. – Người bạn vừa học xong tiết tự chọn, thấy Bảo Lam như một bóng ma bước ra từ nhà vệ sinh, giật nảy mình. Bảo Lam như không nghe thấy tiếng gọi của bạn, nắm chặt những mảnh vụn của bức ảnh khỏa thân trong tay.

Làm thế nào đây?

Làm thế nào? Thì ra không phải cứ “ngoan ngoãn” là có thể quên đi được chuyện này.

Cái người bí mật đứng đằng sau đó chắc chắn sẽ không tha cho cô. Nhưng rốt cuộc người này là ai? Tại sao lại xuất hiện như một bóng ma thế? Cô không thể nào hiểu được.

Anh yêu, em có việc gấp muốn bàn với anh! Tối nay gặp ở chỗ cũ nhé. (Bảo Lam). Ân Tá đọc tin nhắn trong điện thoại, nhanh chóng nhắn lại một chữ OK rồi đặt điện thoại lên bàn. Người ngồi bên kia bàn là mẹ của Bảo Lam. Mười phút trước, thư ký báo với anh có một phụ nữ tên là Âu Dương Tú tới tìm anh, bảo là có chuyện quan trọng cần nói.

Nhìn thấy Âu Dương Tú là Ân Tá thấy trong lòng nặng trĩu, nhưng vẻ mặt lập tức tỏ ra cung kính, lễ phép chào bà rồi mời bà ngồi xuống chiếc salon đối diện.

- Mang cho tôi một ly cà phê. – Anh dặn thư ký.

- Không cần đâu, cậu Lâm. – Thấy bà Âu Dương Tú nhìn sang cô thư ký bên cạnh, Ân Tá vội vàng bảo cô ra ngoài rồi cẩn thận đóng cửa lại, phòng làm việc chỉ còn lại hai người. Chiếc đồng hồ trên tường thong thả gõ từng nhịp. Ân Tá đang chờ bà mở miệng, nhưng bà vẫn còn chần chừ chưa biết nói gì khiến thời gian trong phòng dường như ngưng đọng.

Một hồi lâu sau, Âu Dương Tú mới thở dài:

- Cậu Lâm, cậu với Bảo Lam không hợp nhau, hay là chia tay đi.

Trái tim anh nặng trĩu, hai chữ “chia tay” khiến nó đau nhói lên từng cơn. Anh cố gắng hạ thấp giọng:

- Tại sao? Bác gái, cháu nói rồi, tai nạn năm đó đã qua đi…

- Một nửa là vì tai nạn đó, một nửa là vì… – Bà Âu Dương Tú cắn môi, bà già rồi, thực sự đã già rồi, cho dù chăm sóc cẩn thận thế nào đi nữa thì bà cũng không che được những sợi tóc ngày càng bạc đi. Nhìn khuôn mặt anh tuấn của Ân Tá, bà dường như nhìn thấy hình dáng một người khác khi còn trẻ, người đó và bà có tình cảm biết bao nhiêu năm, chính vì tình cảm nằm ngoài khuôn phép đạo đức đó mà bà mất chồng, mất một gia đình hoàn chỉnh.

Đúng là thật khó để cất lời, nếu không phải tới mức vạn bất đắc dĩ, bà thực sự không muốn năm lần bảy lượt cúi đầu trước hậu bối như Lâm Ân Tá, huống hồ… Chính anh đã đâm chết chồng bà, bà phải hận anh, phải hận anh mới đúng!

Nhưng Âu Dương Tú không thể nào hận anh, bởi vì sự việc xảy ra ngày hôm đó có một nửa trách nhiệm thuộc về bà. Lúc này, nhìn ánh mắt phức tạp của Ân Tá, bà thực sự muốn bỏ đi, nhưng nghĩ tới hạnh phúc tương lai của con gái, Âu Dương Tú lại hạ quyết tâm, đứng lên rồi cúi lưng trước mặt Ân Tá.

- Tôi xin cậu, xin cậu hãy tha cho Bảo Lam.

Bình thường hậu bối mà thấy tiền bối hành lễ như thế này chắc chắn sẽ vội vàng đứng lên và nói “Bác làm gì vậy?”, sau đó mời tiền bối ngồi về chỗ của mình. Nhưng Ân Tá không làm như vậy.

Anh vẫn ngồi yên trên ghế, giây phút đó, trong mắt anh thoáng qua một sự ngạc nhiên tột độ, nhưng ánh mắt đó chỉ kéo dài một giây rồi lập tức chìm lấp trong đáy mắt sâu thẳm.

Âu Dương Tú thấy Ân Tá không tỏ thái độ gì, càng sốt ruột hơn.

- Ân Tá… – Bà gọi thân

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT