|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hắn đều muốn đem nàng giữ ở bên người.
“Trừ phi ngươi gả cho ta.”
Nàng há miệng nói không nên lời.
Chẳng những lượm lại mạng nhỏ, còn thuận tiện lượm Quận Vương phủ tứ phẩm Thị Lang làm rể hiền, có lời rồi, có lời rồi, Mễ Bối cao hứng nhảy dựng lên, mà Giang mẫu chẳng những chuyển bi vi hỉ ( chuyển buồn thành vui ), còn vui đến phát khóc.
Chứng kiến Mộ Thiên Tú đưa ra bộ mặt cười dương dương tự đắc, tức giận trong lòng Giang Yên Hồng bỗng nhiên nhân lên gấp đôi.
Trước đây hắn tuy mê mẩn, yêu thương ầm ĩ, cũng là không ảnh hưởng toàn cục, có khi còn cảm thấy thật thú vị, nhưng gần đây người này càng lúc càng quá mức, rình trộm, uy hiếp, cưỡng hôn, tập kích ngực đủ thứ , bây giờ còn muốn bức hôn nàng, thật quá phận rồi!
“Ta không muốn ——”
Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ, Mễ Bối cùng Giang mẫu cũng cảm thấy bình tĩnh ngoài ý muốn.
“Ta không muốn gả cho ngươi.” Nàng đứng lên, khuôn mặt bướng bỉnh nhìn thẳng hắn.
Lời lẽ sắc bén lần thứ hai từ nàng trong miệng thốt ra lại tàn nhẫn đâm vào trái tim hắn, hắn nhẫn nhịn đau lòng hỏi: “Tại sao không?”
“Bởi vì ta chán ghét ngươi tên vô lại tùy hứng làm việc xấu, bỏ đá xuống giếng, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”
Lại một đao nữa! Hắn đau đến nhíu mày,giống như có điều suy nghĩ nhìn nàng quật cường chống đỡ.
Hắn cảm thấy trong lúc cãi nhau ầm ĩ đó, tình cảm của bọn họ càng lúc càng tốt, càng lúc càng ăn ý sâu đậm, hắn tin tưởng nàng hẳn là có cảm thụ giống hắn , chỉ là gần đây hắn quá nóng vội, quá xằng bậy, kết quả làm nàng tức giận .
Làm sao đây? Nếu hiện tại thả bọn họ đi …, có lẽ sẽ không gặp mặt nhau được nữa, cho dù hắn đuổi tới Tứ Xuyên, dựa vào cá tính nàng chỉ sợ sẽ trực tiếp đem hắn đuổi ra khỏi nhà, càng làm cho hắn sợ hãi chính là nếu nàng gả cho người khác. . . . . . Không được, tuyệt đối không thể làm cho loại chuyện đó phát sinh.
Hảo, nếu như là đã làm kẻ xấu, thì làm cho đến cùng, trước tiên cưỡng ép nàng cưới vào cửa, sau đó từ từ nghĩ biện pháp thu phục con ngựa bất kham này.
“Ngươi là người thông minh, ngươi ngẫm lại mà xem, nếu như ngươi không gả cho ta, chúng ta liền không có quan hệ, ta hà tất vì người ngoài không có quan hệ đảm đương tội lớn khi quân?”
“Không, ngươi sẽ không ——” cho dù hắn thật là đại sắc ma, mọi người chung quy là bằng hữu một thời gian, hẳn là không nhẫn tâm đến không để ý sống chết của cả nhà bọn họ a, nàng nghĩ có lẽ có thể nhờ vào quá khứ.
“Loại sự tình này không thể thử, chờ thử sẽ không kịp.” Hắn chỉa chỉa một già một trẻ bên cạnh , cười nhạt khuyên nhủ: “Ngươi tốt xấu cũng nên vì bọn họ suy nghĩ, không nên vì thỏa mãn tính khí nhất thời.”
“Mộ Thiên Tú, ngươi không phải là định cáo trạng a? Ngươi, ngươi. . . . . “.Đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt đến có chút phát run.
Hắn cầm cặp bàn tay trắng như phấn kia, thu hồi nụ cười, chân tình thật ý nói: “Chỉ cần nàng nguyện ý gả cho ta, những chuyện khác ta đều nghe theo nàng, thật sự.”
Giang đỏ bừng dùng sức mà rút khỏi tay của hắn, hắn lại cố chấp cầm chặt không tha.
“Hồng nhi, ngươi nên đáp ứng a!” Giang mẫu ân cần khuyên nhủ.
“Tiểu thư, Thị Lang đại nhân đã nói như thế, ngươi hãy tin tưởng hắn a.” Mễ Bối thật cao hứng tiểu thư cuối cùng có một chốn đi về tốt rồi.
Nàng khó xử nhìn mẫu thân cùng tiểu thư đồng, vô luận như thế nào nàng là sẽ không để cho bọn họ gặp chuyện gì nguy hiểm , nàng cắn môi trừng hắn, ván cờ này nàng thua cuộc rồi.
Thấy nàng không lên tiếng, Mộ Thiên Tú coi như nàng đồng ý gả, cao hứng dự tính nên làm như thế nào trộm long tráo phụng.
Chương 8
Ngoại ô Huyền thành bên cạnh sông Lam, một ngôi lầu đài liên miên không dứt, nhà thuỷ tạ đình đài cùng cầu nhỏ liên tiếp, lầu các chạm trổ hành lang quanh co gấp khúc tương thông, bức tường sơn màu trắng ngói lưu ly, cửa lớn sơn son cửa sổ khắc hoa.
Trong đại sảnh bên ngoài giăng đèn kết hoa, Lỗ Ba Đao hiếm khi diện lên một bộ xiêm y tơ lụa đẹp đẽ, cười ha hả đốt dây pháo.
Trong tiếng pháo náo nhiệt, đầu đội khăn đỏ, mặc giá y tân nương tử được hai nha đầu nâng đỡ, bước liên tục từ trong nội đường đi ra, chú rể mang hồng bào ngọc đái (áo hồng đai ngọc)hân hoan tiến lên nghênh đón, tiếp nhận dải lụa kết hoa, dẫn lấy tân nương tử tiến vào đại sảnh.
Trong đại sảnh thanh âm chúc mừng liên tiếp vang lên, tất cả mọi người là vẻ mặt tươi cười, chỉ có huyện nha sư gia Hà Nhất Vấn cô đơn một người lắc đầu thở dài.
“Sư gia, chúng ta là đến uống rượu mừng , vẻ mặt khóc tang như ngươi vậy, rất thất lễ a.” Đầu mục A Thắng thấp giọng nhắc nhở.
“Ta cũng không muốn vậy à nha, chính là ta nhịn không được buồn à. Thị Lang đại nhân không có việc gì đi mời Huyện thái gia trở lại quê nhà Tứ Xuyên làm cái gì? Nếu không như vậy, Huyện thái gia cũng không tại trên đường trúng chướng khí sinh bệnh, cũng sẽ không bị như vậy một mạng ô hô ai tai.” Hà Nhất Vấn vẫn còn có chút không tiếp nhận được sự thật mà oán giận.
“Ai, một người tốt, một vị quan tốt như thế mất đi, thật sự là đáng tiếc nha.” A Thắng ngược lại có chút vui mừng khen: “Thị Lang đại nhân thật sự là rất nghĩa khí, đáp ứng Huyện thái gia lâm chung phó thác, lấy tỷ tỷ của hắn làm vợ, chiếu cố hắn một nhà già trẻ, như vậy, Huyện thái gia liền có thể yên tâm thăng thiên rồi.”
“Ta vốn là muốn cùng Huyện thái gia thăng chức đến kinh thành ,hiện tại hắn thăng thiên rồi, ta lên chức không được nữa, người tiếp nhiệm có dùng ta hay không cũng còn không biết. Ai nha, mệnh ta sao lại khổ như thế——”
A thắng mặc kệ sư gia hối hận, cao hứng quay đầu nhìn về phía giai ngẫu ( vợ chồng) chuẩn bị bái đường .
“Nhất bái thiên địa ——”
Lỗ Ba Đao cao hứng thanh thanh cuống họng hô lớn, không phải hắn khoác lác, tuy vội vàng gấp gáp, hắn vẫn làm thỏa đáng tất cả yêu cầu của việc cưới xin, nếu như không phải bởi vì đối ngoại tuyên bố là trong vòng trăm ngày mở việc mừng, hết thảy giản lược nếu không sẽ quá đường đột, bằng không hắn nhất định phải làm càng sôi nổi, càng náo nhiệt.
“Nhị bái cao đường ——”
Tiếp nhận lễ bái của con rể, nữ nhi, Giang mẫu mừng rỡ rơi lệ.
Mễ Bối vui vẻ nhìn tiểu thư cùng cô gia. Sau khi ngày đó thương lượng thật tốt, Thị Lang đại nhân lập tức mang theo Huyện lệnh giả cùng thư đồng thật trở lại quê nhà Tứ Xuyên, hắn giúp thiếu gia tu sửa một cái vừa lớn vừa vẻ vang mộ phần, tiểu thư cũng thừa cơ hội này đổi về nữ trang, khôi phục thân phận Giang Yên Hồng.
Sau khi trở lại Lam Điền, Thị Lang đại nhân công bố thiếu gia chết đi, ngoại trừ thời gian có chút không chính xác, hết thảy là thật, hắn đối ngoại tuyên bố tiếp nhận bạn tốt lâm chung phó thác. Lời Thị Lang đại nhân nói không có ai hoài nghi, sự tình liền như thế giàn xếp .
“Phu thê giao bái ——”
Mộ Thiên Tú vui mưng khôn xiết. Ha ha, cuối cùng bái đường thành thân rồi, hoànthành kết cục đã định, nàng rốt cuộc chạy không được .
“Đưa vào động phòng ——”
Dưới khăn đỏ môi anh đào bĩu gần nửa ngày, tân nương tâm không cam tình không nguyện theo sát chú rể nhẹ nhàng tiến bước.
Vì lấy đại cục làm trọng, nàng không thể không tiếp nhận điều kiện của hắn, cũng không biết hắn hạ cái mê dược gì, mẫu thân cùng Mễ Bối thoáng cái tất cả đều hướng theo hắn, hiện tại đã bái đường, bây giờ nàng thật sự chạy không được rồi.
Chính là sự tức giận vì bị khinh bạc vẫn còn, không cam lòng vì bị ép gả còn chưa tiêu, chẳng lẽ cũng chỉ có thể mặc hắn đạt được mục đích sao? Nàng cảm thấy rất không phục, cảm thấy rất ủy khuất.
Trong vòng vây của bạn tốt Hồ Tuấn, tân giai nhân vừa bái đường bị đưa vào động phòng, không thể may mắn thoát khỏi bị náo loạn một trận, tiếp theo chú rể bị chúng thân hữu kéo ra mời rượu.
Vô cùng cao hứng náo loạn một buổi tối đưa tiễn thân bằng hảo hữu cuối cùng đến uống rượu mừng , mộ Thiên Tú chân nam đá chân chiêu hướng tân phòng mà đi tới, một bước tiến vào cửa chính sân đã nhìn thấy một đám nha đầu như chịu phạt ở hành lang.
“Di? Các ngươi không ở bên trong hầu hạ phu nhân, đứng ở chỗ này làm cái gì?”
“Phu nhân bảo chúng nô tì lui xuống, chúng nô tì không dám đi, liền đứng ở nơi này đợi.”
“Không sao, các ngươi xuống dưới nghỉ ngơi đi.”
Sai hạ nhân đi, hắn đẩy cửa vào phòng tân phòng rộng rãi ba gian, vừa vào cửa là phòng khách, tiến về bên phải thư phòng, tiến bên trái phòng ngủ, cửa phòng ngủ mở ra, Giang Yên Hồng ngồi ở bên giường, khăn voan đỏ, mũ phượng khăn quàng vai chỉnh tề đặt lên bàn.
“Dù sao chúng ta đã sớm đã gặp mặt, nhấc hay không nhấc khăn voan lên cũng không sao cả.”
Hắn ngồi vào bên cạnh nàng, nàng hướng bên cạnh lui thân một chút, hắn cười cười, lại ngồi qua một điểm, nàng liếc hắn, không nể mặt xích ra bên cạnh một điểm, không tới hai cái, nàng ngồi đến sát khung giường gỗ lim, không còn chỗ thối lui, liền đứng lên, hắn vươn qua eo một ôm, tay kéo lấy nàng vào trong ngực.
“Phu nhân muốn đi đâu vậy? Đêm nay chính là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta. . . . . .” Hắn mặt mày hớn hở nhìn tiểu nữ tử trong ngực, gương mặt này hắn xem qua không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




