|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lòng Giang Hạo Thừa thẳng chặt đứt, Tiểu Cửu tức giận sao? Hắn chính là nghĩ muốn nàng vỗ vỗ hắn mà thôi, hắn không phải thật muốn cùng nàng tức giận nha!
Vụng trộm xem xét Cơ Đan Ngưng, Giang Hạo Thừa lo lắng muốn hay không quỳ xuống nhận sai. =))
“Ta không thích ngươi sợ ta.” Cơ Đan Ngưng mở miệng, ngữ khí vẫn lạnh như băng, gằn từng tiếng mệnh lệnh, “Không cho phép sợ ta.”
“A?” Ngươi như vậy ta sao có thể không sợ nha? Giang Hạo Thừa ở trong lòng nói thầm, nhưng mà Tiểu Cửu dùng đến “Thích” Hai chữ nha! Hắn do dự một cái, đánh bạo mở miệng. “Vậy….. Nàng thích ta quấn quít lấy nàng?”
Mắt phượng xinh đẹp thẳng xem xét nàng, giống như con chó nhỏ chờ chủ nhân tìm ra manh mối.
Nhìn đến hắn lại dùng đồng dạng ánh mắt nhìn nàng, băng lạnh trên khuôn mặt nhỏ nhắn rốt cục biến mất, Cơ Đan Ngưng nhẹ nhàng gật đầu, có thích hay không nàng không biết, nhưng mà nàng không chán ghét.
Nhìn đến nàng gật đầu, ánh mắt Giang Hạo Thừa lập tức tỏa sáng, hắn đi lên trước, chỉ kém không vẩy cái đuôi, “Kia, vậy nàng ưa ta, hay là cái họ Triệu kia?”
Họ Triệu? Hắn là chỉ biểu ca sao?
“Ngươi không vui là vì biểu ca?”
“Mới không phải.” Giang Hạo Thừa bĩu môi, miệng nói không phải, khuôn mặt tuấn tú vẫn là vẻ mặt ghét, tiêu chuẩn khẩu thị tâm phi.0
0 miệng nói một đằng, tâm nghĩ một nẻo
Biểu tình hắn chán ghét là rất rõ ràng, Cơ Đan Ngưng cũng không biết nguyên nhân, Triệu Thiên Lân có đối hắn làm cái gì sao?
“Miễn bàn tên kia.” Phế khí! Giang Hạo Thừa dẹp môi, lôi kéo tay nàng, chờ mong xem xét nàng, “Nàng còn không có trả lời vấn đề ban nãy của ta, nàng ưa ta hay là hắn?”
Cơ Đan Ngưng suy nghĩ không hiểu hắn vì sao chấp nhất như thế này, tự hỏi một chút, nàng mới chậm rãi mở miệng. “Cũng không chán ghét.”
“A?” Đây là câu trả lời gì vậy? Không được đến đáp án như mong muốn, Giang Hạo Thừa thương tâm, giống như con chó nhỏ rầu rĩ cúi đầu xuống.
“Ngươi xảy ra chuyện gì?” cảm xúc của hắn nhanh thay đổi, làm cho nàng sờ không được rõ ràng.
“Không cái gì.” Giang Hạo Thừa vẫy tay, xoay người ghé vào trên giường, đem mặt vùi vào chăn phủ gấm mềm mại. “Để cho ta một mình chữa thương là tốt rồi.”
Chữa thương? Hắn bị thương?
Cơ Đan Ngưng kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Ngươi bị thương vào thời điểm nào? Thương ở đâu?” Hắn không phải đều đi theo bên người nàng sao? Nàng sao vậy không biết hắn bị thương?
Giang Hạo Thừa không nói lời nào, hắn hiện tại thực buồn.
“Giang Hạo Thừa.” Tay nàng chạm hắn, lại không dám dùng sức, sợ làm đau miệng vết thương của hắn. “Ngươi làm sao bị thương?”
“Tâm.” Hắn rầu rĩ nói: “Tâm của ta bị thương.”
Tâm? Là ngực sao? Nhưng ngực của hắn lại có máu.
Cơ Đan Ngưng nhíu mày, nghe không hiểu hắn nói gì, nhưng mà xem ra hắn không bị thương, điều này làm cho nàng buông tâm, nhưng lại không hiểu hắn rõ ràng rất tốt, vì sao nói muốn chữa thương?
Hơn nữa, tâm tình của hắn tựa hồ lại không tốt, vì cái gì?
“Giang Hạo Thừa, ngươi không vui.”
“Ừ!” Hắn rất đau lòng.
Cơ Đan Ngưng không thích hắn bộ dáng này, theo dõi cái gáy của hắn, nàng mày nhíu lại. “Muốn như thế nào ngươi mới có thể cao hứng?”
Giang Hạo Thừa ngẩng đầu, giống như con chó nhỏ bị ủy khuất, ngay cả lỗ tai đều cúi xuống dưới, chu miệng, hắn đáng thương hề hề. “Ngươi muốn ta vui vẻ?” (TiểuMT: Hời cho anh rồi =)) )
“Ừ!” Nàng gật đầu, nàng muốn hắn đối nàng cười.
Mắt phượng hiện lên hào quang, con chó nhỏ cụp lỗ tai lập tức cao cao dựng thẳng lên, Giang Hạo Thừa nhanh chóng ngồi dậy. “Kia…… Nàng hôn ta.”
Ngón trỏ chỉ miệng mình. “Hôn nơi này.” Hắn chu miệng.
Nhìn hắn chu miệng lên, Cơ Đan Ngưng khom người, khẽ chạm môi của hắn một chút.
Không nghĩ tới Tiểu Cửu thực sự hôn hắn, Giang Hạo Thừa trợn tròn mắt, toàn bộ tâm hoa nộ phóng, “Không đủ, hôn lại một chút.” Mới chạm vào một chút vậy sao đủ? Hắn muốn hôn lâu một chút.
Cơ Đan Ngưng lại khom người, cánh môi dán hắn, nhưng một chút xúc cảm trơn trượt lại liếm qua môi của nàng, nàng sửng sốt, trực tiếp muốn lùi lại, Giang Hạo Thừa dùng tay cầm chặt mặt của nàng, đầu lưỡi lớn mật cạy ra miệng nàng, trực tiếp tham nhập cái miệng nhỏ nhắn.
Động tác hắn đột nhiên tới làm cho nàng không biết làm sao, muốn lùi lại, nhưng cánh môi lại bị hắn hung hăng hút, nàng nếm đến mùi của hắn, phấn lưỡi cùng hắn chạm vào, nàng kinh ngạc, hắn cũng không cho phép nàng né tránh, cánh tay ôm lấy eo của nàng, dùng sức lôi kéo, đem nàng hướng trong lòng ôm.
Một tay chế trụ cái gáy của nàng, lưỡi nóng cháy ở trong cái miệng nhỏ nhắn tác cầu, ngây ngô phản ứng của nàng chọc động dục vọng xâm lược của nam nhân, cái hôn của hắn trở nên kịch liệt, hút triệt để ngọt của nàng, không buông tha một chút ít.
Hồi lâu, hắn buông ra môi mềm, chỉ bạc liên kết môi hai người, hắn nhất nhất liếm đi, ngậm duyện cánh môi sưng đỏ, đầu lưỡi liếm qua hàm răng.
“Tiểu Cửu.” thanh âm của hắn dính lên khêu gợi khàn khàn.
“Ừ?” Nàng vẫn đắm chìm ở trong cái hôn mới vừa rồi, hồi không được thần.
“Lại một lần nữa được không?” miệng của nàng rất mềm rất ngọt, giống như kẹo đường hắn yêu nhất.
Nàng căn bản không biết hắn đang hỏi cái gì, chính là kinh ngạc nhìn hắn, miệng vẫn giữ hương vị của hắn, nàng không chán ghét.
“Được.” Nàng mở miệng, lập tức lại bị dán chặt. Mùi của hắn nhất nhất nhiễm lên nàng, tay nhỏ bé nhéo áo của hắn, nàng nhắm mắt lại, tùy ý hắn lây dính.
Thiên đường cùng địa ngục chỉ có một đường cách nhau, nếu mới vừa rồi tâm Giang Hạo Thừa là ở tại địa ngục, vậy hắn hiện tại chính là ở thiên đường.
Cho dù Tiểu Cửu là võ lâm minh chủ cũng không sao cả, hắn nhược gà này triền định nàng! Có vị hôn phu lại như thế nào? Kêu tiểu tử họ Triệu kia nước chảy đi! Hắn muốn theo đuổi Tiểu Cửu làm lão bà.
Tự ti của hắn tan biến, lòng tự tin lại đã trở lại, kích tình vừa giận cái hôn nóng bỏng làm cho tâm hắn nở hoa, nếu không có người gõ cửa, hắn đã muốn chuẩn bị đem Tiểu Cửu gục.
Đáng chết! Không có việc gì gõ cửa làm chi? Khó được Tiểu Cửu không phản kháng, ngoan ngoãn làm cho hắn thôn, hắn đều tính trực tiếp đem Tiểu Cửu “Tử hình ngay tại chỗ”.
Nhìn đến cái người phá hoại là Triệu Thiên Lân, Giang Hạo Thừa một chút cũng không ngoài ý muốn, nhưng khi Triệu Thiên Lân nhìn đến Tiểu Cửu, cho dù không nhìn rõ, nhưng mà Giang Hạo Thừa vẫn là phát hiện sắc mặt của hắn khẽ biến.
Ha ha, Tiểu Cửu tuy rằng vẫn là một bộ lãnh đạm, nhưng mà cái miệng nhỏ nhắn lại đỏ au, người sáng suốt vừa thấy đã biết phát sinh sự tình gì rồi, hắn còn thị uy đối Triệu Thiên Lân cười, nhìn đến họ Triệu mặt đen, hắn thích a!
Nhưng mà Triệu Thiên Lân không xông lên trước đánh hắn nha! Nếu có người chạm vào nữ nhân của hắn, cho dù hắn hiện tại chỉ là nhược gà, cũng tuyệt đối sẽ xông đi lên đánh người.
Nhưng Triệu Thiên Lân lại chính là mặt đen nghiêm lại, nháy mắt lại đối Tiểu Cửu lộ ra tươi cười, một bộ dáng cái gì cũng chưa phát sinh qua.
Thật là kỳ quái, chẳng lẽ Triệu Thiên Lân nói hắn là vị hôn phu của Tiểu Cửu là hù dọa hắn sao?
Giang Hạo Thừa nghi hoặc, nhưng căn bản không cơ hội hỏi Cơ Đan Ngưng, của hắn phiền toái đã tới rồi, quấy rầy không chỉ là Triệu Thiên Lân, ngay cả muội muội hắn cũng đến đây.
Con nhóc kia kêu Triệu Thiên Kiều, vừa thấy đến hắn liền dán chặt hắn, hỗn đản Triệu Thiên Lân kia thế nhưng nói có việc muốn cùng Tiểu Cửu thương lượng, liền đem Tiểu Cửu mang đi.
Hắn căn bản không kịp cùng đi, Triệu Thiên Kiều liền giữ chặt hắn, nói cái gì muốn làm tốt trách nhiệm của chủ nhân, muốn mang hắn đi dạo sơn trang. =))
Dạo cái rắm! Lão bà của hắn đều bị người lôi đi.
Nhưng hắn căn bản không thể cự tuyệt, đã bị Triệu Thiên Kiều triền một ngày, khi bữa tối cùng nhau, nàng đều ngồi ở bên cạnh người hắn, ân cần giúp hắn gắp rau.
Bình tĩnh mà xem xét, bộ dạng Triệu Thiên Kiều mềm mại mạo mĩ, giống đóa hoa hồng kiều diễm, nhưng là hắn đối với tiểu quỷ mười bảy tuổi không có hứng thú được không?
“Triệu cô nương, đêm đã khuya, ta muốn trở về phòng.” Giang Hạo Thừa miễn cưỡng xả ra tươi cười, dùng hoàn thiện, hắn đã bị Triệu Thiên Kiều kéo ra ngoài, nói cái gì bồi nàng tản bộ, hắn xem Tiểu Cửu liếc mắt một cái, nàng không hé răng, chính là im lặng ăn cơm, mà Triệu gia hai lão tựa hồ không để tâm, cười hớ hớ phiền toái hắn bồi kiêu căng nữ nhi nhà bọn họ.
Tình hình này, hắn có thể cự tuyệt sao?
“Ta đều nói, không cần bảo ta Triệu cô nương, trực tiếp bảo ta Thiên Kiều thôi!” Triệu Thiên Kiều quyết chu miệng nhỏ nhắn, có điểm bất mãn nhìn Giang Hạo Thừa.
Nàng là nữ bảo bối trong nhà, hướng đến được sủng ái, bộ dạng lại xinh đẹp, nàng đối chính mình dung mạo rất tự tin, nam nhân ái mộ của nàng rất nhiều, người cầu thân cũng không có ba thì năm tới cửa, nhưng nàng đều chướng mắt.
Nhưng hôm nay vừa thấy đến thiếu niên, nàng liền ngây ngốc, không nghĩ tới lại có người có đẹp mặt như vậy, nàng nguyên tưởng rằng không có người có thể so sánh ca ca vĩ đại, nhưng cùng thiếu niên so sánh, Triệu Thiên Lân liền kém cỏi, dung mạo thiếu niên thậm chí so với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




