watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8149 Lượt

nghĩa mới phải. Tiểu tử, ngươi tên Diệu đúng không, ta nhớ ngươi rồi đấy. Ta bây giờ không có thời gian nói chuyện cùng ngươi, ta phải đi học nữ công gia chánh đã. Lần sau có cơ hội chúng ta gặp lại nhé!” Ta nói rồi nhanh chóng rảo bước. Hắn nói phụ thân hắn và phụ thân ta vốn là chỗ quen biết. Nhưng trong số bạn bè của phụ thân có người kì lạ vậy sao?

“Đợi đã!” Hắn gọi ta đứng lại. “Mau đưa tay ra đây!”

Ta theo phản xạ đưa tay ra. Hắn mỉm cười dịu dàng rồi đặt thứ gì đó lành lạnh vào lòng bàn tay ta. Ta cúi đầu nhìn xuống, thì ra là một miếng kim bài có hình gần giống với chiếc khiên. Kim bài không lớn, trên đó còn khắc nhiều hoa văn tinh xảo. Không kịp nghĩ ngợi ta liền theo thói quen đưa lên miệng cắn thử. Oa… là vàng thật! Bởi vì đang cầm trên tay thứ đồ có thể đổi lấy thịt kho tàu ăn liền một tháng nên trong lòng ta đương nhiên cảm thấy vô cùng vui vẻ. Mãi cho đến lúc ta ngẩng đầu lên, hầy, tên khốn đó không biết từ lúc nào đi khuất khỏi hành lang rồi nhảy lên mái nhà.

“Tháng sau nàng tròn mười sáu, món này ta tặng nàng, coi như quà mừng sinh nhật sớm.”

Hắn đứng trên cao nhìn xuống, trong giọng nói và nụ cười có chút biếng nhác, nhưng đặc biệt bình thản. Ánh mặt trời chiếu lên mái tóc hắn, phát ra thứ ánh sáng dịu dàng, mỏng manh. Ta trợn mắt nhìn hắn, chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, rồi bóng hắn vụt qua, biến mất nhanh như chớp mắt.

Oa… Đúng là lợi hại! Đây chính là thứ khinh công mà các bậc tiền bối trong nghề vốn đặc biệt tự hào? Thân nhẹ như chim én, bay trên mái nhà như đi bộ trên đường, ăn cắp ăn trộm dễ như trở bàn tay, ta liền giơ cao chiếc lệnh bài tên tiểu tử kia đưa cho, gõ vài tiếng, trong lòng không ngừng tự hỏi không biết hắn trộm được thứ này ở đâu?

Sau đó, ta giấu lệnh bài vào người, không quên đi tiếp về phía hậu viện. Nơi này là chỗ ở của tam biểu tẩu. Nghe nói trước kia tẩu ấy chính là ca nữ nổi tiếng nhất nhì của Thiên Hương các tại thành Trường An, sau đó được biểu ca Thủy Sinh thương yêu mà nạp về làm tiểu thiếp. Vốn dĩ theo quy định, với thân phận của mình, tẩu ấy không có tư cách được ghi tên vào tộc phả nhà họ Đồ. Thế nhưng biểu ca Thủy Sinh mãi vẫn chưa có một mụn con, tới khi tẩu ấy về nhà, nhờ tẩu ấy mà sinh được một đứa con trai, năm nay lại có mang đứa thứ ba rồi. Việc này khiến người trên kẻ dưới trong phủ họ Đồ vui mừng khôn xiết, lập tức thêm cái tên Đồ Đào Thị vào tộc phả.

“Phiến Nhi à, mau lại đây, tẩu tẩu xem nào! Ây da, muội đã lớn thế này rồi sao, thực sự xinh đẹp quá đi! Phụ thân muội muốn ta dạy muội đôi chút về nữ công gia chánh, để muội thể hiện trong bữa tiệc sinh nhật tới đây. Ta thì cho rằng việc này hoàn toàn thừa thãi, ai mà không biết Phiến Nhi của chúng ta có tài nghệ thêu thùa bậc nhất, không ai sánh bằng chứ! Người lại còn muốn biểu ca Thủy Sinh của muội giúp muội bồi dưỡng thêm khí chất. Một người đàn ông thô ráp như biểu ca của muội thì hiểu gì về khí chất? Ta còn nhớ vào lần sinh nhật thứ mười bốn của muội, mọi cử chỉ, hành động của muội đã khiến công tử các nhà quý tốc lặng người đi vì mê mẩn.” Đào A Nương một tay chống eo một tay nhẹ nhàng tung khăn, vừa cười vừa nói. Cho dù bụng lúc này đã to lắm rồi, nhưng tẩu ấy cứ lắc lư thân người liên hồi, bộ dạng chẳng khác nào quả lắc trong chiếc đồng hồ phương tây.

“Muội thấy ta nói có đúng không, xâu kim làm sao có thể làm nhanh đến vậy.” Vào lúc tẩu ấy không ngừng lắc lư chiếc eo bánh mỳ, thì ta đã ngồi xuống xem kĩ một lượt những chiếc kim to nhỏ, lớn bé trên mặt bàn. Tẩu nhìn ta bằng ánh mắt tán thưởng, mỉm cười hớn hở đến mức những đường chân chim ở đuôi mắt giật hết cả lên vô cùng sinh động.

“Ta còn có thể dùng kim phá khóa, thì việc xâu kim luồn chỉ thế này chỉ là một thứ kĩ thuật cơ bản thôi.” Ta lầm bầm một mình, thứ kĩ thuật đơn giản này đương nhiên chẳng thế làm khó ta được.

“Vậy muội hãy thêu đôi chim uyên ương này đi. Thừa tướng đại nhân nói muốn đem bức tranh thêu này làm quà dâng lên Thánh thượng.”

Không phải chứ, ta chỉ biết ăn trộm thôi, chứ làm gì biết thêu chim uyên ương? Đợi đến khi dâng đám chỉ nhằng nhịt do ta thêu đến trước mặt lão Hoàng đế, không biết ngài ấy có còn muốn nhận nữa hay không.

Cuối cùng, khi ta hoàn thành xong bức thêu đôi chim uyên ương như giun như dế, đưa đến cho Đào A Nương, tẩu ấy mắt đã nhòe lệ. Tẩu cầm tác phẩm của ta lên, vừa đưa tay lau nước mắt nước mũi, vừa nấc nghẹn, nhìn ta bằng ánh mắt oán thán, cứ như thể ta là một khách làng chơi không mang đủ tiền tới Thiên Hương các nhưng vẫn không ngừng ghẹo gái vậy. Ta khẽ ho một tiếng, trong lòng cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

“Tất cả là do tên tiểu tặc đáng chém ngàn đao đó, đã hại Phiến Nhi nhà ta thành ra như bây giờ. Ta còn tưởng Thừa tướng đại nhân nói sau khi tỉnh lại, muội biến thành một người thô lỗ chỉ là lời nói đùa. Bây giờ ta mới biết sự tình thậm chí còn nghiêm trọng hơn những gì ta đã tưởng tượng. Muội nhìn đi, đôi chim uyên ương này trông còn xấu hơn cả vịt bầu. Phiến Nhi muội đừng buồn, ta biết muội là do bị tên tiểu tặc kia hãm hại, thật không ngờ ả ta chết rồi mà vẫn có thể hại người sống được. Muội đừng sơ, bây giờ ta sẽ mời pháp sư cao tay đến làm lễ đày ả ta xuống mười tám tầng địa ngục, để ả ta mãi mãi không thể siêu sinh.” Tẩu tẩu không ngừng thốt ra những lời nguyền rủa ác độc, khiến ta bất giác run rẩy toàn thân. Quả nhiên độc ác nhất vẫn là lòng dạ đàn bà!

“Phiến Nhi tại sao sắc mặt của muội lại kém thế? Muội đừng lo, tẩu tẩu nhất định sẽ giúp muội thêu đẹp lại như xưa. Vẫn còn một tháng nữa mới đến buổi tiệc sinh nhật muội, đến lúc đó, ta đảm bảo muội sẽ thêu thành công một bức tranh chim uyên ương nghịch nước tuyệt đỉnh.” Tẩu tẩu xầm chiếc khăn ‘vịt bầu trôi sông’ mà tẩu ấy vừa lau nước mắt nước mũi, nhiệt tình lau mồ hôi cho ta. Ta nuốt nước miếng, hoảng hồn né tránh.

“Muội…muội…muội thấy không cần phải mời pháp sư về đâu. Tẩu tẩu thực sự không thích hợp làm những chuyện thất đức như thế. Tẩu xem, tẩu đang mai thai, phải làm việc thiện tích đức cho tiểu công tử chứ.” Ta mỉm cười gượng gạo, nghĩ đến việc đã đắc tội nghiêm trọng với Diêm Vương… giờ ta thực sự không thể nào chịu đựng thêm pháp thuật của đám pháp sư kia nữa.

“Hừm, nếu muội đã nói vậy, và nếu muội có thể học được thêu thùa, ta sẽ tha cho ả một lần, bằng không, ta sẽ khiến ả làm quỷ cũng không xong.” Vừa lúc đó một tia chớp bỗng nổ vang giữa trời quan, chiếu sáng lên khuôn mặt trắng nhợt của Đào A Nương. Trên mặt tẩu tẩu, đám phấn son đã bị nước mắt làm cho nhòe nhoẹt, nhem nhuốc, trông vô cùng đáng sợ! Răng ta đập vào nhau liên hồi, thực sự quá đỗi kinh khủng!

“Tẩu yên tâm, muội nhất định sẽ học thêu thùa tử tế.” Ta nghiến răng nghiến lợi hạ quyết tâm. Hôm nay coi như ta đã biết thế nào mới được gọi là ‘thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân(6). Người xuất thân từ Thiên Hương các quả nhiên hoàn toàn khác biệt, không ngờ lại có thể khiến cho một người như ta phải cúi đầu chịu thua. Cho dù không nghĩ cho bản thân, ta cũng bắt buộc phải học thêu thùa. Chẳng qua chỉ là thêu đôi uyên ương, những chiếc khóa phức tạp kia còn chẳng làm khó nổi ta, làm sao ta phải sợ một miếng vải rách chứ?

Thế nhưng vừa nhắm mắt thời gian nửa tháng đã trôi qua, cuối cùng ta vẫn bị tấm vải rách kia đánh bại. Ta cúi đầu nhìn ngón tay đã bị đâm không biết bao nhiêu nhát, đúng là cùng cực thê thảm!

“Hầy, nàng đang thêu hai con gà mái sao? Là gà mái lội sông, cố gắng không tệ, rất có hình tượng!” Diệu nhìn chiếc khăn tay ta thêu xong, vừa gật đầu vừa đưa lời tán dương.

“Là uyên ương nghịch nước chứ không phải gà mái lội sông! Ta thêu thùa kém như vậy sao?” Ta nghiêm mặt đưa lời phản đối.

Lúc này, ta và Diệu đang ngồi trong một lầu nhỏ thưởng trà, sưởi nắng. tính tình của Diệu rất tốt, kể từ sau lần chạm mặt tại phủ của biểu ca Thủy Sinh, chúng ta còn thường xuyên cùng nhau xem kịch thưởng trà. Đương nhiên, đây cũng là nhờ phúc của Diệu, vốn dĩ biểu ca Thủy Sinh trông chừng ta rất chặt, sống chết cũng không cho ta ra ngoài. Thế nhưng, chỉ cần chàng đến chơi thì biểu ca thay đổi thái độ, lần nào cũng cung kính tiễn hai người chúng ta ra khỏi phủ. Còn về lí do, ta đã hỏi nhưng Diệu chỉ đáp qua là vì phụ thân của chàng làm quan lớn hơn biểu ca, còn về việc lớn thế nào thì chàng không nói cho ta biết.

Hiện giờ, sau khi nghe ta thốt ra bốn chữ ‘uyên ương nghịch nước’, Diệu lại đưa mắt nhìn vào tác phẩm của ta một lần rồi đột nhiên bật cười thành tiếng, thậm chí phun cả trà lên mặt bàn, tiếp đó cười đến mức không kịp thở. Mấy khách hàng ngồi ở bàn bên tò mò quay sang nhìn chúng ta bằng ánh măt hiếu kì. Ta tức giận đưa chân đá chàng, siết chặt nắm đấm đến mức xương bàn tay kêu răng rắc.

“Bức tranh thêu này, Hoàng đế nhất định không thích đâu, có điều ta lại thích, nàng cho ta nhé!” Còn chưa đợi ta gật đầu đồng ý, chàng đã nhanh tay nhét chiếc khăn đó vào người, rồi liếc nhìn ta bằng ánh mắt giảo hoạt, trên môi nở nụ cười nham hiểm “Nếu nàng thực sự muốn học thêu thùa, ta sẽ dạy cho nàng, đảm bảo nàng học vừa nhanh lại vừa đẹp.”

“Huynh? Một người con trai như huynh mà cũng biết thêu hoa?”

“Thêu

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT