|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
khuôn mặt hắn đột nhiên quay sang, hai mắt vẫn nhắm nghiền, đôi mày nhíu lại, gắng sức ngước đầu về phía ta. Trái tim ta bất chợt đau thắt, bàn tay vẫn bị hắn nắm chắc, không cách nào vùng vẫy ra được. Không phải hắn làm tất cả mọi điều cũng chỉ vì một mục đích không muốn bản thân bị bỏ rơi thôi sao? Trong cuộc đời này có bao người như thế, ta cũng từng như vậy, từng nỗ lực trong vô vọng. Ta của trước kia, từng vì một người đàn ông mà nỗ lực không ngừng, thế nhưng sau cùng chàng vẫn bỏ đi cùng một người con gái khác. Trái tim đã tê dại từ lâu của ta lại bắt đầu nhói lên từng hồi. Thì ra ta vẫn còn biết đau, ta còn tưởng một ăn mày…hoàn toàn không có tư cách quan tâm đến ai, lại càng không có tư cách để mà đau đớn.
Ta nhìn Nam Cung Diệp, kẻ rất giống mình năm xưa. Chúng ta đều cất giấu bản ngã thật của mình trong sâu thẳm cõi lòng, sâu đến mức ngay chính mình cũng không thể tưởng tượng nổi. Hắn là Vương gia được Phụ hoàng yêu quý, còn ta là ăn mày đầu đường xó chợ. Hắn đem mọi buồn đau che giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng là bởi hắn quá đỗi cao quý, cao quý đến độ không thể cho ai nhận ra chút mềm yếu của mình. Còn ta thường ngày vẫn hay dùng sự vui vẻ để che giấu bi thương, bởi lẽ ta vốn hèn kém, hèn kém đến mức bất cứ lời oán thán nào cũng đều trở nên xa xỉ. Nhưng cuối cùng cả ta và hắn sau khi gỡ bỏ lớp phòng bị bên ngoài đều trở nên yếu đuối như nhau.
Ta nhẹ nhàng vén phần tóc rối bời của hắn ra sau gáy, và rồi tay ta bỗng khựng lại.
Dấu răng. Vào khoảnh khắc ta vén mái tóc hắn lên, ta bỗng thấy một vết thương nhỏ phía sau tai hắn. Hai lỗ tròn nhỏ xíu đã không còn rỉ máu, phần thịt bị lật cả ra ngoài. Ta giật thót tim, vết thường này ta đã từng bị, chính là vết rắn cắn. Nhìn màu sắc của vết thương, ta biết độc rắn đã bắt đầu phát tán. Nếu không hút độc ra kịp thời, e là hắn khó giữ được tính mạng. Xem ra hắn hôn mê bất tỉnh không phải vì không biết bơi mà vì đã bị trúng độc quá nặng.
“Thôi bỏ đi, nể lúc này ta và ngươi đồng bệnh tương lân, bản cô nương làm việc tốt tới cùng vậy.” Ta lắc đầu thân dài một tiếng rồi dùng lá cây đựng lấy ít nước, lại tìm mấy thứ thuốc mọc xung quanh có khả năng khống chế nọc độc. Sau khi rửa sạch vết thương, ta liền cúi người hút độc cho hắn. Vừa hút độc, ta vừa nhai số cỏ thuốc kia để chống lại độc tính. Tiếp đó, ta nhổ đống cỏ thuốc đã được nhai nát đắp vết thương tên ma đầu sát nhân. Đống bầy nhầy màu đen vừa được đắp lên, hắn liền co giật vài cái, vẻ mặt trông càng đau khổ hơn trước.
“Này, tên ma đầu sát nhân, ta cảnh cáo ngươi, bản cô nương đã tận hết sức rồi, ngươi đừng có chết đấy!” Ta ra sức đánh mạnh lên ngực hắn. Đừng chết! Đừng có chết mà.”
“Ôi trời ơi! Sao đột nhiên ngươi lại tỉnh thế?” Người đàn ông trước mặt không biết đã mở mắt từ lúc nào, ánh mắt không biết đang vui hay buồn. Ta sợ hãi lùi lại phía sau vài bước, sau khi xác định rõ tên khốn nào không còn chút sức nào để phản công ta mới an tâm phần nào. Chẳng phải ta đang tự chuốc vạ vào thân, muốn cứu người nhưng lại sợ hắn tỉnh lại sẽ giết mình.
Thấy dáng vẻ thê thảm của ta, đôi mắt đầy mỏi mệt của hắn bỗng nhiên ánh lên chút vui vẻ. Một nụ cười thoáng qua, rồi tan đi trong tích tắc, lúc định thần nhìn lại, hắn đã trưng ra vẻ mặt kiêu ngạo, cao cao tại thượng.
“Không phải ngươi định giết ta à? Sao lại thành ra cứu ta thế này?” Im lặng một hồi, hắn lại lên tiếng. Giọng nói hơi trầm, vang vọng trong hang đá. Ta bất giác cảm thấy vui mừng vô cùng, suy cho cùng, ở nơi khỉ ho cò gáy này, ngoài những lời lẩm bẩm của mình ra, có thể nghe được tiếng nói của người khác, thực sự là một chuyện đáng mừng.
“Ta hỏi thật, con người ngươi phải chăng có bệnh, ta muốn hại chết ngươi khi nào? Từ đầu chí cuối toàn là ngươi muốn hại ta. Đầu tiên ngươi hạ lệnh cho thuộc hạ đánh ta, sau đó bóp cổ ta, lại còn vứt ta xuống giếng.” Thực đúng là không mở miệng thì thôi, cứ nghĩ tới là ta lại tức điên cả người. Cái tên khốn khiếp này lúc nào cũng coi ta như kẻ địch, gặp ta là lại xù lông như nhím. Ta cứu mạng ta không cảm kích thì thôi lại còn đưa lời chế giễu, thật đúng là làm ơn mắc oán.
“Trước giờ ngươi chưa từng có ý định hại ta, ngược lại còn giúp đỡ? Nói vậy, ta phải cảm ơn ngươi rồi?” Giọng hắn vẫn trầm ồm, mang theo ý giễu cợt.
Dám chế giễu ta sao? Lúc này ta thực chỉ muốn đập vỡ đầu hắn ra. Ta cố kìm nén cơn giận trong lòng, miệng không ngừng lẩm bẩm. Bản cô nương không thèm chấp kẻ điên.
“Không cần phải cảm tạ. Vừa rồi ngươi bị rắn cắn, may nhờ có ta đại từ đại bi, theo đúng đạo lí ‘con người nhân ái’ cứu mạng ngươi, coi như cũng tận nghĩa tận lực. Bây giờ chúng ta đã có thể thân ai nấy lo. Ngươi thôi thì cứ tự sống tự chết đúng theo số phận đi.” Ta tức giận đùng đùng vứt lại câu đó, rồi cất bước.
Hắn mím chặt đôi môi đầy nghi ngại nhưng chẳng hề có ý ngăn cản. Ta hất cao cằm, ưỡn ngực, cố tỏ khí thế không hề thấp so với tên khốn kiếp kia. Ai ngờ, vừa đi được mấy bước thì nghe tiếng rên khe khẽ vọng lại, tiếng rên dù bé nhưng cũng đủ xé vỡ bầu không khí tĩnh lặng lúc này. Ta thở hắt ra một hơi, trợn mắt… phải chăng kiếp trước ta thiếu nợ tên ma đầu sát nhân này?
“Ta làm thế này coi như cứu người cứu đến cùng, tiễn người tiễn sang Tây Thiên.” Ta bực bội lên tiếng. Quay người lại nhìn, thì thấy vết thương của hắn giờ đã mưng mủ, sưng u, nguyên nhân chắc hẳn là do không khí ẩm ướt nơi này gây ra.
“Phải là tiễn Phật tiễn sang Tây Thiên…” Hắn cất lời chỉnh sửa, sau đó nụ cười nơi khóe mắt hắn lại lần nữa xuất hiện.
“Ngươi còn cãi một câu, bản cô nương sẽ đích thân tiễn ngươi sang Tây Thiên đấy. Ta đã bảo đừng có động đậy mà, vết thường lại chảy máu rồi kìa. Ngươi làm gì thế hả?” Ta dùng khăn tay băng lại vết thương cho hắn. Giây phút đó ánh mắt hắn nhìn ta đột nhiên sáng lên, rồi hắn hướng về phía ta, ngửa bàn tay.
“Có phải ngươi muốn thứ này không?” Ta tháo sợi dây bạc đang đeo trên cổ xuống, đung đưa trước mặt hắn. Hắn đưa tay ra với, ta tức thì lui lại phía sau.
“Ngươi thân là một Hoàng tử, lại được Hoàng thượng ban trước hiệu Vương gia, tiền nhiều đến mức có thể mua được cả một tòa phủ lớn, không ngờ lại keo kiệt với ta như vậy, thậm chí vì sợi dây này mà nhảy cả xuống giếng để cướp lại. Ngươi nói xem ngươi…”
“Mau đưa sợi dây lại cho ta!” Giọng nói trầm ồm pha lẫn sát khí lại vang lên. Hắn nhìn ta, lồng ngực phập phồng, dường như đang nỗ lực dồn nén cảm xúc của mình lại.
“Ta…cầu xin ngươi…hãy trả lại cho ta đi!”
Trái tim ta bất chợt nhói lên, hắn…đang cầu xin ta ư? Một người đàn ông xưa nay vốn kiêu ngạo không ngờ lúc này lại đang mở miệng…cầu xin? Hắn coi sợi dây này còn quan trọng hơn cả sự tôn nghiêm của chính mình, vậy chắc chủ nhân của vật này còn quan trọng hơn cả tính mạng của hắn. Ta hiểu được điều này và thấu hiểu hơn ai hết cái cảm giác muốn giữ lại thứ gì ý nghĩa cho riêng mình. Trước đây ta cũng từng không ngại hiểm nguy đi trộm miếng ngọc bội có khắc hai chữ ‘Thức Cầm’ lại Tuyết Thần. Ta cũng từng coi nó quan trọng hơn cả tính mạng của bản thân. Cho dù vì nó mà bị tổn thương ta cũng sẵn sàng chấp nhận. Trước mặt mọi người ta vẫn mỉm cười hân hoan, mặc dù trong lòng đang cùng cực khổ sở. Ta vẫn luôn nghĩ rằng bản thân mình thật ngốc nghếch, không ngờ người đàn ông trước mặt này còn ngốc nghếch hơn ta.
“Sợi dây này của người khác tặng cho ngươi đúng không? Ta không biết người đó là ai, có điều ta phải cho ngươi biết, trên đời này chẳng có thứ gì quan trọng hơn tính mạng của mình cả. Nếu người đó quan tâm đến ngươi, ngươi chẳng phải ôm sợi dây này mà đau khổ.” Nỗi đau thấu tim lại bùng lên, hình ảnh ta và Tuyết Thần đi lướt qua nhau không ngừng lặp lại trong tâm trí ta. Chàng không hề nhìn ta lấy một lần, chỉ chăm chăm bước về phía người con gái đó. Hình ảnh thương cảm của người đàn ông trước mặt khiến vết thương ta tưởng đã quên bấy lâu bỗng vỡ ra, không ngừng rỉ máu. Nhưng cũng tại lúc đó trong tim ta vang lên lời an ủi: Ngọc Phiến Nhi, đừng có đau lòng, chẳng qua mày chỉ là bị lãng quên, bị bỏ rơi mà thôi, có gì to tát chứ. Thân là một ăn mày thì không thể mơ mộng hão huyền. Ý nghĩ ấy lóe lên khiến ta không khỏi chua chat cười nhạo bản thân, thì ra ti tiện đến mức đã quen bị người khác làm cho tổn thương mất rồi.
“Người ấy có quan tâm, chỉ là người ấy đã…chết rồi.” Giọng nói yếu ớt và buồn tủi của hắn vang lên. Ta lập tức quay sang nhìn Diệp, nhất thời chẳng thể hiểu những lời hắn vừa thốt ra. Ta và hắn, rốt cuộc ai đáng thương hơn? Ít ra, người đó có quan tâm đến hắn, còn ta thì một chút cũng không, trên thế gian này chẳng có bất cứ ai quan tâm đến ta, trước nay đều vậy. Nhưng Tuyết Thần chỉ là không yêu ta thôi, đối với ta, chỉ cần chàng còn sống. Như vậy là tốt rồi!
Chương 13: Thiếu niên một lần tận hưởng hết phong lưu
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi rơi xuống giếng, ta không ngừng đi đi lại lại, rồi chán nản gặm ngón tay nghĩ ra một phương thức để thoát khỏi nơi này.
Thấy Nam Cung Diệp nằm dưới đất không nói tiếng nào, ta thuận chân đá vào người hắn: “Này, ngươi có đói không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




